Old school Easter eggs.
Yêu Lại Từ Đầu

Yêu Lại Từ Đầu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327822

Bình chọn: 10.00/10/782 lượt.

Lam “này, Trịnh Hải Lam, mày làm ơn

bình thường lại được không? không phải mày ở lâu ngày với tên họ Doãn

kia mà bộ óc kém phát triển đấy chứ? ”

“tao làm sao? Trí tuệ tao vẫn hơn người mà. A….mày xem đi cái váy đỏ nè, đáng yêu quá đi. Mặc vào hẳn đẹp phải biết” Hải Lam cầm váy, lần này cô đưa nó ra trược ngực Bảo Yến ướm thử “không tệ, trông rất giống thủy

thủ mặt trăng….”

Bảo Yến điên tiết giật phăng chiếc váy trong tay Hải Lam, gầm nhẹ “Trịnh….Hải ….Lam”

“hở” Hải Lam bộ dáng ngây thơ nhìn chăm chăm cái váy, không để ý gì đến khuôn mặt đàng xì khói của cô bạn thân.

“Nguyệt Lan. Cậu xem giúp mình nên chọn bộ nào thì hợp với thằng bé.

Nhóc nhà mình nghịch ngợm lắm, hay là chọn cái áo màu xanh này? Mình

thấy rất ưng mắt” Âu Dương Mai mỉm cười tâm đắc với cái áo hình con gấu

dễ thương kia.

Lâm Nguyệt Lan đứng cạnh, thấy nhàm chán khi phải phí thời gian đi đến

những chỗ này, cô cố tỏ ra quan tâm lấy lòng nói “uh. Trông được đấy.

cậu hãy lấy nó đi. Đảm bảo thằng bé sẽ rất thích”

“thật ư?” Âu Dương Mai ngoài miệng hỏi nhưng tay đã cầm lấy cái áo cho vào giỏ hàng.

Bọn họ tiếp tục đi tiếp tới các gian hàng khác “Nguyệt Lan, cảm ơn đã

dành thời gian cùng mình đi mua đồ. Cậu bận vậy mà mình vẫn còn làm

phiền. Công việc mới thế nào? Ổn hả?”

Lâm Nguyệt Lan nhiệt tình giúp bạn mang đồ, cô cười nói vui vẻ “mình mà

cậu còn khách sáo vậy ư? Mình còn chưa làm được gì để cảm ơn cậu mà. Cậu giúp mình vào trong Doãn thị làm, mình rất biết ơn. Mình sẽ cố gắng làm việc chăm chỉ không để cậu mất mặt. hì”

“cậu nói gì vậy, là cậu có năng lực nên mới được trúng tuyển đợt này.

Mình thì giúp được cái gì nào. Haha…À mà cậu nghe gì chưa? Đợt này cấp

lãnh đạo không biết sao lại quyết định thu lại toàn bộ hàng nữ trang

tung ra thị trường. Minh còn nghe nói, Doãn Thị sắp phải ra hầu

tòa….không rõ là chuyện gì. Nhưng mấy tuần nay, trong công ty, đâu đâu

cũng đồn ầm lên. Không biết sau đợt này có tiếp tục cắt giảm biên chế

không đây? Haiz…..” Âu Dương Mai đem hết những gì hóng được nói ra

Lâm Nguyệt Lan kinh ngạc, dừng bước nhìn bạn thốt lên “có chuyện lớn vậy sao? Mình vào công ty mới 2 tháng, không quen nhiều người nên chẳng hay biết gì hết. Cậu không nói chắc có lẽ mình thành người cổ mất rồi.

Nghiêm trọng lắm sao?”. Khuôn mặt cô đầy vẻ lo lắng, bất an.

Âu Dương Mai gật đầu, nói “dù sao cũng chỉ là tin đồn. Nhưng việc thu

lại hàng là có thật, báo chí đưa tin ầm ầm ra đấy, dấu làm sao được.

Không biết bên lãnh đạo sẽ làm gì để vượt qua sóng lớn này đây. Nghe anh Học Ân nói, thiệt hại lần này tính vào mấy triệu USD. Vợ chồng mình

định sang tháng đi du lịch Nha Trang. Chỉ vì vướng vào vụ việc nên đành

phải hoãn lại. Làm mình hào hứng vô ích suốt cả tháng nay.”

“…………..” Lâm Nguyệt Lan đứng im như phỗng không nói một câu gì.

“Nguyệt Lan, cậu không sao chứ hả?” Âu Dương Mai khua tay trước mặt Nguyệt Lan nói

“hả…Mình không sao. Minh chỉ đang nghĩ, trước giờ Doãn Thị làm việc rất

chắc chắn, sao có thể mắc sai lầm lớn đến vậy. Cậu nói xem, Tổng giám

đốc sẽ đưa ra đối sách gì để ứng phó chuyện này?” Lâm Nguyệt Lan tò mò

hỏi.

Âu Dương Mai vẫn nhìn chăm chú vào quần áo trẻ con. Lát sau cô mới ngầng mặt lên nhìn Lâm Nguyệt Lan như thể chưa có tin tức gì “ mình không rõ

lắm, chỉ nghe Học Ân nói lại trước tiên cần phải thiết kế một mẫu sản

phẩm mới để đem đi dự triển lãm quốc tế. Số mẫu lần trước đều bị hủy

hết. Vì việc này mà Học Ân thức trắng mấy đếm, chạy đôn chạy đáo lo

việc. Mình thấy thương anh ấy quá”

“liệu được không? chỉ còn 1 tuần nữa là triển lãm, liệu trong một tuần

có làm kịp?” Lâm Nguyệt Lan lòng nóng như lủa đốt hỏi cặn kẽ.

Âu Dương Mai nhún vai không biết “chịu thôi. Cái đấy làm sao mình lắm

được. Minh làm bên quản lý nhân sự mà. À mà chẳng phải cậu bên tổ thiết

kế ư? Chắc ngày mai công ty sẽ thông báo xuống đấy.”

“ừ.” Lâm Nguyệt Lan không hỏi nhiều liền lôi tay Âu Dương Mai sang quầy

bên “ Dương Mai, mình muốn tặng cho nhóc nhà cậu bộ quần áo. Coi như quà cảm ơn cậu giúp mình được chứ. Đừng từ chối nha.”

“không cần đâu. Cậu đi cùng mình thế này mình đã ngại lắm rồi” Âu dương Mai lắc đầu cự tuyệt

“ai lại thế. Cậu không nhận mình sẽ buồn lắm đấy. cũng không có gì to tát. Cậu ngại gì nào?” Lâm Nguyệt Lan năn nỉ

“vậy được, mình không khách khí nữa. cảm ơn nha” Âu Dương Mai nói

“haha….”Lâm Nguyệt Lan cười tươi chọn một bộ cho Dương Mai

“nhanh lên một chút…cậu sắp thành con rùa rồi đấy” Hải Lam cao giọng ra

lệnh cho Bảo Yến. Vừa lúc rẽ phải ở cuối gian hàng thì cô chạm mặt Lâm

Nguyệt Lan. Hai người nhìn nhau mang theo hai tâm trạng lại đối cực

nhau. Hải Lam quá bất ngờ, cô chôn chân tại chỗ tròn mắt đứng nhìn người trước mặt

“chị Lan, chị cũng đến đây mua đồ ạ, tình cờ thật đấy.haha….” Hải Lam mở lời bắt chuyện trước. Từ hôm ở đám

tang ba cô đến nay hai người chưa có gặp gỡ trò chuyện. Nhìn Lâm Nguyệt

Lan bây giờ khiến cô hơi ái ngại cùng khó xử, không còn được tự nhiên

như trước. Chị ấy là mối trình đầu 4 năm của Minh Phong, cô và chị lại

là chị em tốt, mối quan hệ này khiế