n chết mất.”
Sau đó, thật nhanh xông vào bàn ăn, đã lâu không ăn những món này, vị chua chua cay ngon làm cho cô cảm động chảy nước mắt, vẻ mặt đầy hạnh phúc.
Mà A Cánh và Hàn Diệc Phi làm xong việc cũng đi xuống, hận đến cắn răng nghiến lợi, con mẹ nó! Dạo này chủ nhân nhà bọn họ trong mắt chỉ có phụ nữ, nhìn mặt chủ nhân ngây ngốc nhìn người phụ nữ đang ăn, ai da, chủ nhân anh minh thần võ, cứ như vậy bị phá hủy. Nhưng ai bảo người phụ nữ kia là sinh mệnh của chủ nhân họ đây?
Thủ hạ như bọn họ có liều mạng cũng phải làm cô vui vẻ!
Nhìn người phụ nữ đang ăn, vẻ mặt đầy vui vẻ, trên mặt lại dính dầu mà không biết kia. Lương Úy Lâm ngồi xuống lấy khăn giấy nhẹ nhàng lau đi “Ăn từ từ thôi, không ai giành với em đâu.”
Mới vừa rồi một câu “Ông xã" kia thật là làm cho anh quên hết tất cả rồi ! Kết hôn lâu như vậy tới nay, cô lần đầu tiên gọi anh là "ông xã." Đó là một loại cảm giác sảng khoái không nói được.
“Anh có muốn ăn không?” Ăn rất vui vẻ, người phụ nữ dĩ nhiên không quên người ngồi bên cạnh mình giúp cô có được đồ ăn ngon kia, cô múc một muỗng thịt xào cay ngon miệng đưa tới gần miệng anh.
“Đừng ăn cay quá.” Lương Úy Lâm cau mày nhẹ nhàng linh hoạt dời muỗng đi, Anh không có thói quen ăn đêm, nhìn cô ăn anh rất vui.
Còn có gì quý hơn nụ cười thỏa mãn trên gương mặt của cô đay? “Lương Úy Lâm, anh đối với em thật tốt! Anh sẽ làm hư em mất.” Người phụ nữ ăn uống no xong, sau khi rửa mặt sạch sẽ trở lại giường đã gần 5 giờ sáng rồi.
Nhưng vì vui cho dù đã ngáp liên tiếp nhưng vẫn hung phấn đến ôm cánh tay người đàn ông không chịu buông.
“Cho anh xem chút, em có bao nhiêu hư?” Cưng chiều hôn chóp mũi cô một cái, anh chợt nghiêm mặt nói: “Nếu không, em báo đáp anh một chút đi?”
"Báo đáp thế nào?" Vốn là buồn ngủ, mắt mở to đang nghe anh nói báo đáp, sau đó trừng lớn. Cũng biết anh nhất định sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội khi dễ cô.
"Yên tâm đi, nếu anh hiện tại thật muốn làm một ít chuyện, cũng không cần cho phép!" Anh thở dài một cái, sau đó vo cái bụng tròn của cô, "Không bằng, em gọi một tiếng" ông xã” cho anh nghe một chút?
Cái điều kiện này vẫn có thể chứ?
Hoá ra là như vậy! "Ông xã, cám ơn anh." Vùi mặt vào ngực anh, mới vừa rồi ở dưới lầu tiếng kia hoàn toàn tự thốt lên mà lần đầu tiên cô gọi như vậy, cô cảm giác mặt mình nóng lên.
"Bà xã, đi ngủ đi, hả?" Mặt người đàn ông thỏa mãn ôm cô cùng nhau nằm xuống.
**
Ấm áp ngọt ngào từng ngày từng ngày trôi qua, chung đụng giữa bọn họ ngày một ngọt ngào hơn. Tất cả những gì cô muốn, anh cũng không nhờ người khác làm mà tự mình chuẩn bị thỏa đáng, mỗi đêm trước khi đi ngủ đều ôm cô nhẹ nhàng thủ thỉ ở bên tai cô.
Đến gần ngày sinh, anh dứt khoát dời cả phòng làm việc về nhà, toàn tâm toàn ý lo cho cô.
Mỗi sáng Hàn Diệc Phi và mấy người cán bộ cao cấp của công ty đem việc đến nhà để xử lí, bàn công việc trong thư phòng với anh, sau đó anh ăn trưa với cô, sau khi cô nghỉ đi nghỉ trưa thì anh lại quay lại với công việc buôn bán của hắc đạo.
Sau khi ngủ trưa đến tối là thời gian anh ở cùng cô. Nhược Tuyết từng nói anh đi làm chuyện của anh đi nhưng anh lại nói làm xong rồi, mặc kệ cô thúc giục thế nào cũng vô dụng.
Người đàn ông này, một khi cố chấp làm chuyện gì thì có làm nũng thế nào với anh cũng vô dụng chỉ có thể tùy anh thôi. Thật ra không thể phủ nhận, cô rất thích anh làm bạn với cô.
Cách ngày sinh dự tính gần một tháng nhưng hai đứa con trai sinh đôi bảo bối của Lương Úy Lâm không kịp chờ đợi liền chui ra.
Khi hai tiểu lão đầu nhíu mày cũng giống nhau được ôm đến trước mặt của cô thì Nhược Tuyết vuốt ve hai khuôn mặt nhỏ bé giống nhau như đúc, ánh mắt bắt đầu đỏ lên.
“Đừng khóc, em xem hai tiểu bảo bối rất đáng yêu. Không bằng để cho một đứa mang họ Lăng nhé.”
Nước mắt Nhược Tuyết vào giờ phút này nhịn không được chảy xuống, cô biết Lương Úy Lâm có thể nói ra điều này đối với anh mà nói cảm giác là như thế nào.
Vì yêu anh đã sớm buông thù hận ở trong lòng xuống, bây giờ còn để cho một đứa bé mang họ Lăng.
“Được rồi, không cho khóc nữa, nếu khóc nữa anh sẽ thu hồi đề nghị của anh.” Nếu như vậy chỉ làm cô khóc thì thôi anh không làm nữa.
“Không được, anh đồng ý rồi không cho đổi ý.” Vừa khóc vừa cười trong lòng, Nhược Tuyết vùi mặt vào trong ngực của anh.
“Ba.” Lương Tư Đồng xinh xắn cùng nắm tay Nhan Thanh Uyển đi vào phòng bệnh, cúi đầu nhìn hai tiểu đệ đệ có nhiều nếp nhăn một chút, sau đó lên tiếng hỏi: “Nương nương, tại sao em trai lại xấu như vậy?” editor Cát
Lương Tư Đồng nếu như biết một câu nói vô tình của mình dẫn đến tương lai như nước sôi lửa bỏng nhất định sẽ ảo não cắn mất đầu lưỡi của mình.
Ngọt ngào sáng sớm chính là hình ảnh một nhà năm người ấm áp ăn sáng cùng nhau. Nhược Tuyết dọn bữa ăn sáng xong, hai tiểu tử như hai đầu xe lửa chạy ào từ trên lầu xuống, giống như nếu chậm trễ sẽ không ăn được vậy.
“Lăng Sở Thụy, em tại sao muốn ăn bữa sáng của chị, đáng ghét!” Theo phía sau đi xuống là thanh âm của đại tiểu thư nhà họ Lương đang tức giận, thanh âm mềm giòn dễ vỡ mà lại trong veo, đôi môi trắng noãn cong