Yêu Hận Triền Miên

Yêu Hận Triền Miên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326545

Bình chọn: 9.5.00/10/654 lượt.

g hả?" Thanh âm cắn răng từ đỉnh đầu cô truyền đến, sau đó cô bị hai cánh tay bền chắc có lực bế lên. Cô mê muội với tiết mục nhảm nhí này ngày mai anh nhất định kêu người tháo vệ tinh ra.

"A, Lương Úy Lâm, anh đang làm gì vậy?" Anh ôm người muốn hù chết cô sao?

"Sớm như vậy trở về phòng làm cái gì? Em xem xong TV sẽ trở về." Bất mãn chụp cánh tay của anh, nhưng tay mình còn đau. Thiệt là không có chút sức lực nào cả.

"Làm AI!" Trả lời rõ ràng như vậy rồi, lần này đủ hiểu chưa?

Làm. . . . . . Làm. . . . . Anh sao có thể coi như không vậy. Trong phòng khách còn có người giúp việc đang dọn dẹp, cô rõ ràng nhìn thấy họ đang cười trộm, thật là mắc cỡ chết đi được.

Không trách được tối nay anh không hề nữa ép buộc cô ăn thêm cái gì nữa, thì ra là có mục đích?

Một cước đá văng cửa phòng của bọn họ ở lầu hai, không có chút nào chần chờ, anh trực tiếp ôm cô đi tới giường, nhẹ nhàng đặt cô xuống.

Đôi tay cô còn ôm cổ anh, gương mặt đỏ thắm, ánh mắt mềm mại đáng yêu giống như là muốn chảy nước, đối với việc đã lâu không thân mật, thật ra cô cũng có chút mong đợi.

Nhưng. . . . . . Nhưng. . . . . . Mắt thấy anh kéo áo cô ra thì cô bỗng nhiên đưa tay kéo, gương mặt đỏ bừng, hơn nữa ngày càng đỏ hơn “Em…không muốn…”

Bụng của cô ngày càng to, tròn vo giống như quả bóng, thân thể ngày càng mượt mà đầy đặn, mỗi ngày tắm rửa cô không muốn để cho anh làm, mà là có người giúp việc nữ giúp một tay. Thật ra cô ngượng ngùng khi lộ cả người mình trước mặt anh.

"Đừng sợ, bác sĩ nói có thể mà. Được không em? Anh sẽ từ từ." Cho là cô sợ, động tác trên tay anh không ngừng nhẹ nhàng trấn an bên tai cô, quay đầu tìm được cái miệng nhỏ nhắn hồng hào của cô, hôn một cái “ Nơi này, ngọt như vậy, mê người như vậy, mỗi lần anh hôn đều không muốn ngừng.” Đầu lưỡi tham tiến chui vào, hút mật ngọt, vị của hoa quả, anh nếm lần nữa không muốn buông ra.

"Lương Úy Lâm, em trở nên béo và xấu, không nên nhìn. . . . . ." Anh tán tỉnh làm cả người cô đều run rẩy, nhưng trong lòng vẫn có chút để ý.

Dịu dàng hôn cằm cô, vừa hôn vừa liếm cổ mịn màng của cô “Nói lung tung, nào có xấu? Em là người phụ nữ có thai đẹp nhất trên thế giới đó.” Cô khẽ ngâm, hất cằm lên, anh dễ dàng mút hôn hơn, người đàn ông này, thật sự biết tán tỉnh rồi, thân thể của cô trở nên mềm nhũn khi anh liên tục tỉ mỉ hôn.

Cô kháng nghị khẽ cắn anh một cái, anh mút mạnh đáp lại, làm cô kêu lên.

"Lương Úy Lâm, em không muốn như vậy. . . . . ." Người đàn ông đáng chết, lại đem cả người cô bế lên nằm ở trên giường mềm mại.

Cô không có hơi sức, bướng bỉnh không chịu phối hợp, uốn qua uốn lại làm anh không vào được, không tới một phút, người đàn ông bị cấm dục đã lâu rốt cuộc mất đi nhẫn nại……

Cực hạn đoạt lấy, mồ hôi nước mắt đan vào. . . . . .

Người phụ nữ này quả thật muốn ép anh đến điên! Cô mềm mại hừ nhẹ trong ngực anh, nhắm mắt lại hưởng thụ, khi cô lần thứ nhất đạt đến đỉnh điểm, anh cũng theo đó mà đi vào khoái lạc.

Trên giường đơn đã là một mảnh hỗn độn, hiện đầy dấu vết nông nông sâu sâu . . . . . .

Kinh nghiệm cho Nhược Tuyết biết sau khi trải qua cuộc hoan ái, cô sẽ mệt mỏi ngủ một giấc tới trời sáng.

Nhưng tại sao nửa đêm lại tỉnh dậy?

Đói bụng muốn ngồi dậy nhưng thân thể cồng kềnh làm cô không bò dậy nổi, thấy người đàn ông bên cạnh đang ngủ ngon Nhược Tuyết không muốn gọi anh.

Sao lại vô dụng như vậy? Lần trước mang thai Đồng Đồng cũng không bị như vậy? Còn chưa tính bắp chân giống như có gì đó kéo lại, là bị chuột rút sao?

Thật thê thảm, thật đáng thương! Một hồi uất ức không khỏi xông lên đầu, khóc thút thít, tiếng khóc từ trong miệng của cô bật ra ngoài, một khi bắt đầu, thế nào cũng không ngừng được.

Tiếng khóc của cô rất nhanh làm cho người chỉ trừ ở bên cạnh cô mới có thể ngủ ngon liền thức tỉnh. Lương Úy Lâm nhanh ngồi dậy, dùng tay bật đèn ngủ.

"Làm sao vậy em?" Thấy cô khóc, tim anh lập tức luống cuống, ôm cô, xem từ trên xuống dưới, thấy cô vẫn tốt, không phải sinh trước thời hạn cũng không có nơi nào không thoải mái, lúc này mới hỏi “Nói cho anh biết, em sao vậy?”

"Ưmh. . . . . ." Nhìn dáng vẻ anh lo lắng, Nhược Tuyết đột nhiên cảm thấy mình càng thêm khó chịu, khổ sở, chính là muốn khóc.

"Có phải gặp ác mộng không? Hay vừa rồi anh dùng quá sức nên làm đau em? Nói cho anh biết, hả?” Ôm chặt cô, bàn tay sau lưng vuốt nhẹ vào lưng cô, cúi đầu dụ dỗ.

"Lương Úy Lâm, Lương Úy Lâm, chân em khó chịu. . . . . ." Cô ở trong lòng anh khóc sụt sùi. Mới vừa rồi trong nháy mắt cơn co rút đau đớn đã qua, nhưng ở trước mặt của anh, cô chính là muốn làm nũng.

Kéo chân của cô đang ở trong chăn mỏng ra, không có gì khác thường? Nhưng bác sĩ có nói qua thời kì mang thai hậu kì cơ của phụ nữ có khả năng bị hiện tượng chuột rút.

Bàn tay ấm áp dịu dàng phủ lên “Không có chuyện gì nữa, xoa bóp một tí sẽ hết. Quân Hạo nói thời kì này bị chuột rút là chuyện bình thường không phải sao? Đợi lát nữa sẽ tốt lên.”

Đem chân cô đặt trên đùi mình, xoa bóp an ủi cô. Chính vì đã được nói trước cho nêm tối mặc là lần đầu bị chuột rút nhưng anh lập tức phản ứng kịp chu


XtGem Forum catalog