u dàng quen thuộc.
"Lương Úy Lâm, cúi đầu xuống." Khi ở trong ngực anh mà ngửa đầu, cô nhẹ giọng nói. Người đàn ông theo lời cúi xuống, Nhược Tuyết nhón chân lên, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên mặt anh sau đó lui ra “Em muốn đi nghỉ ngơi, chờ anh tan việc. Không có làm xong chuyện không cho phép anh ra, anh có nghe không hả?”
"Được." Một tiếng ‘được’ kia thật thấp bóng dáng nhỏ theo cái đó đi xa dần, ánh mắt anh yên tĩnh nhìn phía trước, khóe môi đã từ từ cong lên.
Vô cùng cam tâm tình nguyện mà làm.
Một đám cán bộ cao cấp thấy Lương tổng giám đốc đi ra ngoài không tới một phút lại trở lại, cố gắng duy trì sự chuyên nghiệp tỉnh táo lần nữa mở tài liệu ra.
Lương tổng giám đốc trở lại vị trí chủ tịch một lần nữa ngồi xuống, an tĩnh mở miệng: "Tiếp tục."
Một mực yên lặng theo ở phía sau là Hàn Diệc Phi, từ từ cúi đầu. Nhìn gò má không có sóng tỉnh táo của chủ nhân, anh đột nhiên nghĩ đến một câu triết lí vô cùng đúng đó là ‘đàn ông chinh phục thế giới, phụ nữ chinh phục đàn ông’. Những lời này hóa ra là như vậy! Thật là một câu nói tuyệt hay không phải sao?
hết ngoại truyện 1 editor Cát
Nghiêm Quân Hạo tâm tình thật không tốt, vô cùng không tốt! Nhưng anh không thể phát giận với Nhược Tuyết.
"Nhịp tim, thai nhi trưởng thành, tất cả đều là bình thường." Sau khi kiểm tra xong, anh thuận tay xé mấy tờ giấy lau đưa cho Nhược Tuyết, để cho cô lau chất dính trên bụng, ngước mắt, lạnh lùng nhìn cái người đàn ông vẫn canh giữ ở đó. "Lâm, mình không phải bác sĩ khoa sản, chuyện như thế lần sau không cần tìm mình được không hả?”
Lương Úy Lâm thật sự khoa trương, rất quá đáng, lại mua một bộ dụng cụ khám thai hiện đại vì không muốn cô chạy tới chạy lui đến bệnh viện mệt mỏi.
Làm ơn đi, bệnh viện Lương thị có khoa phụ sản lớn như vậy, có cần thiết phải kêu anh là người bác sĩ không chuyên khoa sản đến sao? Dù là anh là người có tài trong lĩnh vực này thì sao chứ?
“Không cần để ý đến cậu ấy, cẩn thận một chút.” Lương Úy Lâm không để ý đến anh, cẩn thận từng li từng tí đỡ vợ của cậu ta đứng dậy, mang bầu đã 6 tháng, lại nghi ngờ là thai đôi nên bụng so với lần mang thai Đồng Đồng lớn hơn nhiều, không phải chuyển đùa à. (chỗ này có chút mâu thuẫn với ngoại truyện trước, anh Lâm có kêu chị Tuyết ăn vô thì ba người bổ nhưng h lại nghi ngờ thai đôi, chả biết bà tác giả có nhầm k nữa, thôi mình cứ tuân thủ để i chang vậy ^^)
"Nghiêm đại ca, cám ơn anh." Nhược Tuyết nhìn Nghiêm Quân Hạo hôm nay rất không giống ngày thường. Nghiêm đại ca luôn luôn cười ha hả, nhưng hôm nay tới đây cho tới bây giờ vẫn nghiêm mặt đây?
Mỗi tháng đều là Nghiêm đại ca đến giúp cô kiểm tra thai nhi, mặc dù bọn họ biết nhau gần 10 năm nhưng Nghiêm đại ca cũng có chuyện của mình chứ? Lương Úy Lâm mặc kệ mọi chuyện lớn nhỏ đều gọi anh, những thứ khác còn không nói, nhưng vội vàng đến khám thai cho cô, cô cũng cảm thấy vô cùng ngượng ngùng.
"Nghiêm Quân Hạo, cậu dám trừng vợ của mình nữa, cậu thử nhìn xem?” Cẩn thận đỡ vợ từ trên giường xuống, Lương Úy Lâm hung hăng nói với bạn tốt. Nói đùa sao, người phụ nữ của Lương Úy Lâm lại bị người ta tùy tiện trừng mắt sao? Cho dù là bạn tốt cũng vậy.
Nghiêm Quân hạo tắt dụng cụ chốt mở, ngước mắt nhìn một chút vẻ mặt hạnh phúc của người đàn ông, "Lâm, cậu lên tiếng nữa, mình ngay cả con trai của cậu cũng không khách khí."
Một câu nói lập tức làm Lương Úy Lâm phát bực , "Nghiêm Quân Hạo, mình cảnh cáo cậu, dám không khách khí với vợ và con mình, đừng trách mình không nở mặt mũi cậu."
"Vậy cũng không cần." Nghiêm Quân Hạo cười lạnh, trực tiếp tắt nguồn điện, xoay người đi.
"Này, Nghiêm Quân Hạo. . . . . ."
"Lương Úy Lâm." Nhược Tuyết nổi giận kéo chồng, nhỏ giọng hỏi: "Chẳng lẽ anh không cảm thấy tâm tình Nghiêm đại ca hôm nay thật không tốt sao?"
"Cậu ta đương nhiên tâm tình không tốt." Lương Úy Lâm đưa tay sờ cái bụng tròn vo của cô “Chúng ta không cần để ý đến cậu ta, anh đỡ em đến vườn hoa đi dạo một chút, có được không em?”
Bác sĩ dặn, trước khi sinh phải đi lại nhiều mới dễ sinh, Nhược Tuyết mặc dù đã mang thai một lần rồi nhưng lần này nghi ngờ thai đôi bụng càng ngày càng lớn, lần đầu tiên có thể bắt đầu lại từ đầu, quan sát từng chút một thời điểm thai nhi lớn lên làm cho người đàn ông như anh trừ vui mừng lại cảm thấy lo sợ, vốn chỉ là một cái bụng nhỏ lại có thể chống đỡ nhiều như vậy.
Mặc dù bác sĩ và Quân Hạo đều đảm bảo nhiều lần, vợ của anh và thai nhi đều bình thường. Nhưng anh vẫn lo lắng cho cô.
Nhược Tuyết muốn trợn mắt, người đàn ông này thật quá đáng, Nghiêm đại ca thật sự không vui, tại sao anh lại không có chút quan tâm nào hết?
Nghĩ muốn hất tay anh ra nhưng không được, chỉ có thể mặc cho anh đỡ xuống lầu, lại thấy người đàn ông đang đứng ở cửa sổ hút thuốc.
"Nghiêm đại ca." Nhược Tuyết nhẹ giọng kêu lên. Nghiêm đại ca rất ít khi hút thuốc lá, nhưng hôm nay anh thật rất không bình thường! Rốt cuộc có chuyện gì khiến anh phiền muộn đây?
Thấy Nhược Tuyết, Nghiêm Quân Hạo xoay người lại dập tắt thuốc lá trên tay.
"Cái đó, tiểu thư Aimee, cậu còn chưa có giải quyết được
