Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Yêu Hận Triền Miên

Yêu Hận Triền Miên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327140

Bình chọn: 9.5.00/10/714 lượt.

khổ sở chỉ là muốn cho em biết, Tiểu Ngữ ở nơi này nhất định rất vui vẻ. Mỗi ngày làm bạn với biển xanh, có gì không tốt?” Anh hôn từng giọt lệ của cô.

"Lương Úy Lâm . . . . . ."

"Hả?"

"Em yêu anh. Rất yêu, rất yêu. . . . . ." Nhắm mắt lại, Nhược Tuyết giống như thấy Lương Úy Ngữ mặc áo sơ mi màu trắng quần cụt màu xanh dương, đứng ở gốc phượng lớn trong sân trường hướng về phía cô vẫy tay, nhẹ nhàng cười: “Nhược Tuyết, anh trai mình đã trở lại!”

Tiểu Ngữ, cậu thấy được sao? Anh trai cậu mang mình tới thăm cậu đây! Chúng ta ở cùng một chỗ! Mình sẽ yêu thương anh ấy thật nhiều, cùng với cậu yêu anh ấy, có được không?

Cho dù khóe mắt còn nén lệ, khóe miệng của cô lại dấy lên nụ cười.

"Lăng Nhược Tuyết, anh cũng yêu em."

Bên tai, truyền đến thanh âm từng trận sóng biển vỗ vào du thuyền, hạnh phúc hình như chưa bao giờ cách xa.

HOÀN CHÍNH VĂN Phải nói hiện tại ở Lương gia người nào làm chủ?

Lương Úy Lâm? Không phải. Là Lương phu nhân không lâu sau tân hôn liền mang bầu sanh đôi.

Vì để cho Nhược Tuyết có thể an tâm dưỡng thai, bạn nhỏ Lương Tư Đồng trở về Thái Lan chỉ trong thời gian 1 tháng lại bị người cha luôn luôn thương yêu nhất của cô bé vứt ở Zurich. Một mặt, là bởi vì mẹ có tiểu bảo bảo thường mệt rã rời mà cô bé lại muốn cùng chơi với mẹ, mặt khác cũng là bởi vì Nhan Thanh Uyển càng ngày càng không bỏ được, vì nhu cầu cần chăm sóc hai bên nên cô bé rời đi cũng là việc nên làm.

Cũng may, Lương Tư Đồng cùng Nhan Thanh Uyển vô cùng hợp ý, tất cả đều vui vẻ.

Trưa hôm nay, Nhược Tuyết mới từ trên giường lớn bò dậy, bên trên cửa gỗ dầy cộm nặng nề truyền đến mấy tiếng gõ nhẹ, cô đáp một tiếng, đẩy cửa đi ra, đặc biệt là dì Điền 50 tuổi, từ trong nước được mời đi theo chăm sóc cô, lập tức liền bưng một chén thuốc bổ to mỗi ngày đều phải uống, đi vào, trên mặt mang nụ cười hiền hậu, "Thiếu phu nhân, cô đã tỉnh."

"Dì Điền, gọi tôi Nhược Tuyết là được rồi" Nhược Tuyết đi tới muốn nhận lấy chén canh hương nồng, dì Điền rất am hiểu các loại canh bổ truyền thống, một ngày ba lần không hề có quên.

Sau bốn tháng tẩm bổ, thân thể cô nhanh chóng tròn ra.

"Thiếu phu nhân, vậy làm sao có thể?" Mặc dù canh đã không nóng, chỉ là vì lý do an toàn, dì Điền không để cho Nhược Tuyết nhận lấy, cẩn thận bỏ lên trên bàn, sau mới trả lời.

"Cám ơn, dì Điền."

Nhược Tuyết ngồi xuống, nhìn sắc trời một chút, ánh mặt trời vô cùng sáng rỡ, xem ra đã vào lúc giữa trưa, trở lại nhìn vào chén thuốc bổ kia thật là không muốn ăn, nhưng cô biết nếu cô không ăn người phiền toái nhất định không phải là cô.

Lương Úy Lâm người đàn ông này quả thật chuyên chế tới cực điểm, ngày nào đó phát hiện cô uống ít một chút, tất cả người giúp việc trong nhà nhất định sẽ bị vẻ mặt lạnh nhạt tới cực điểm kia dọa sợ đến cả đêm không ngủ được. Cho nên vì không muốn gây họa cho người ta, cô cầng phải uống đàng hoàng.

Một ngụm nhỏ một ngụm nhỏ mà đem uống xong, mới đứng dậy nghĩ muốn xuống lầu dưới nhưng một dĩa trái cây lớn lại được đưa vào. Nhược Tuyết chỉ là mang thai mà thôi, cũng không phải là heo mẹ, ngày nào cũng như vậy nhất định sẽ thảm hơn heo mẹ nữa.

"Dì Điền, tôi không ăn được, tôi xuống dưới lầu một chút." Ngủ lâu như vậy, xương cũng tô rớt, không muốn vùi ở trong phòng nữa. Nhược Tuyết quyết định không để ý tới này trái cây đã được gọt tỉ mỉ kia, mang đôi dép hoa dâm bụt cô thích nhất bước ra khỏi phòng.

Vừa mới ra khỏi phòng cửa, người giúp việc trong nhà cầm trên điện thoại tới: "Thiếu phu nhân, điện thoại của cô."

Không cần hỏi, cũng biết là ai gọi . Có ai tin một lão đại đứng đầu hắc đạo người ta nghe thôi đã sợ mất mật lại có lúc dài dòng như phụ nữ không?

Rõ ràng bận rộn như vậy nhưng một ngày ba lần gọi điện thoại về nhà theo giờ ba bữa cơm. Thật không phải phong cách của Lương Úy Lâm nhưng lại làm cho người ta không tin được.

"Đã dậy rồi hả ? Ăn cái gì chưa?" Giọng trầm thấp ở bên kia truyền tới, nếu là lúc trước khi nhận điện thoại của Lương Úy Lâm gọi tới cô nhất định sẽ khẩn trương, nhịp tim đập nhanh nhưng bây giờ…..

"Ưmh. . . . . ." Nhược Tuyết vừa đi xuống lầu dưới, vừa nhẹ nhàng ứng tiếng."Thế nào, có phải ăn không ngon miệng phải không?” Xen lẫn âm thanh tờ giấy động anh nghe cô nói qua loa, long mày anh tuấn đã nhíu lại.

Đều nói phụ nữ không thể cưng chiều, một khi cưng chiều sẽ lên tận trời cao. Anh chưa bao giờ chấp nhận nhưng hiện tại người phụ nữ ở nhà càng ngày càng không đem anh để trong mắt.

"Lương Úy Lâm, có thể không cần mỗi ngày đều ăn những món như vậy nữa không?" Đi xuống lầu dưới, nằm xuống ghế sa lon thoải mái, Nhược Tuyết có chút buồn bã nói.

"Không được, em bây giờ là một người ăn, ba người bổ. Em gầy như vậy, không ăn nhiều một chút sao có thể?" Điện thoại đầu bên này, người đàn ông hoàn toàn không để ý tới cô đang làm nũng. Chuyện gì cũng có thể thương lượng, nhưng chuyện này hoàn toàn không được.

"Em nào có gầy?" Trước kia đều không ghét bỏ cô gầy, hiện tại lại ngược lại, mang thai đến bây giờ đã tăng mười mấy cân anh lại vẫn nói gầy, trong quan niệm của anh, cái gì mới gọi là mập?