íu mày, đi tới chỗ tụ tập của các cô gái ── quả nhiên là anh.
“Tiên sinh, làm phiền anh dời xe đi có được không?”
“Có thể chỉ là trừ khi em đi cùng anh.” Người đàn ông xoay người, ánh mắt thâm thúy rơi trên người cô.
"Rất kinh ngạc sao?" Lương Úy Lâm yên lặng nhìn cô. “Em là người phụ nữ của anh, không nên trở về cùng anh sao?”
Người phụ nữ này, quả nhiên làm cho anh ngoài dự đoán! Ra ngoài làm việc? Hơn nữa làm phục vụ cho một nhà hàng, người của Lương Úy Lâm cần phải xuất đầu lộ diện đi làm việc sao? Anh đã đồng ý để cho cô muốn làm gì thì làm nhưng không bao gồm làm việc. Càng làm anh khó chịu là nhà hàng này của người nhà họ Chung mở.
Cô trừng mắt nhìn anh một hồi lâu không khống chế được tâm tình, rống to một tiếng.
“Mời đem dời xe đi, không nên ảnh hưởng đến khách hàng khác, nếu như anh muốn dùng cơm, trước hết anh dời xe đi sau đó gọi phục vụ yêu cầu thức ăn.” Không khách khí nói, cô không chút do dự xoay người tránh đi.
Hừ người đàn ông này, tại sao anh nghĩ muốn tới thì tới? Cô khong cần làm con búp bê không tiếng động để anh tùy ý bóp thế nào thì bóp, lần này rõ ràng chính là anh quá đáng trước.
Giận cô đúng không? Hiện tại lại để ý cô? Rất tốt, tới phiên cô không để ý đến anh!
"Lăng Nhược Tuyết." Anh bắt được cánh tay của cô, không để cho cô đi.
"Buông tay." Cô nhỏ giọng nói, khẩn trương lấm lét nhìn trái phải một lần. Cho đến khi xác định không có người chú ý, mới thở dài một hơi."Mau buông tay, em đang đi làm." Cô tức giận cảnh cáo anh.
Nhìn ra cô đang khẩn trương, thái độ của anh ưu nhàn khác thường."Trừ phi em theo anh trở về nếu không anh không buông tay.” Nhướng mày lôi kéo cô không thả. “Em tan việc sẽ về, hiện tại không được.” Hít một hơi sâu Nhược Tuyết tự nói với mình không nên cùng anh so đo, vì người đàn ông này là thổ phỉ ác bá.
“Là người của anh còn cần đi làm sao?”
“Không biết xấu hổ, ai là người của anh chứ?” Hừ, thì ra anh chỉ coi cô là một người phụ nữ có cũng được mà không có cũng không sao! Chả trách lại bỏ cô lại lâu như vậy không để ý đến!
“Có phải muốn anh chứng mình, em làm sao mới là người phụ nữ của anh?”
Cô trừng mắt với anh, tận lực hạ thấp giọng, tức giận nói: “Anh buông tay! Em không muốn nói chuyện với anh.” Nhược Tuyết chú ý tới mấy cô gái trẻ tuổi đã thấy Lương Úy Lâm động tay động chân với cô. Nếu còn ở đây, chị Tử Tuyền sẽ đi ra mất, cũng may bây giờ đã qua giờ dùng cơm trưa rồi nếu không chừng bọn họ lại trở thành tiêu điểm của mọi người.
“Về cùng anh thì anh liền buông tay.” Anh nhếch môi, chân dài duỗi một cái, thẳng kéo cô hướng cửa hàng đi ra bên ngoài. Nhược Tuyết không muốn bị anh dắt đi nhưng lại sợ anh gây ra chuyện gì ở đây cho nên chỉ có thể nói mấy cô gái trẻ tuổi muốn đi ra ngoài một chút.
Hai người đi ra tới ngoài cửa, cô lập tức hất tay của anh ra.
Lương Úy Lâm nheo lại mắt, hứng thú mười phần nhìn cô."Em tức giận sao?" Người phụ nữ này có phải tức giận anh lâu như vậy mới trở về? Còn giận anh không cho cô đi Zurich?
“Em là cái gì không thể tức giận?” Cô tức giận nói: “Anh chính là tên khốn kiếp.”
Anh thu hồi nụ cười. “Cùng anh trở về”, trực tiếp yêu cầu.
"Không thể nào. Em còn muốn đi làm. Nếu như không có chuyện mời rời đi, không cần ảnh hưởng công việc của em ." Cô không chút nào suy tính liền cự tuyệt.
Không khí đột nhiên trở nên rất cứng đờ. Nếu so với quá đáng, cũng có thể coi cô là vậy.
Lương Úy Lâm giận tái mặt."Em rốt cuộc muốn anh làm sao?” Một hồi lâu anh đánh vỡ trầm mặc.
“Anh không cần làm gì cả, không ảnh hưởng tới công việc của em là được.” Nhược Tuyết ở trước mặt anh nghễnh đầu.
"Làm không được." Mặt anh chán chườn, giống nhau, trả lời trực tiếp.
“Anh rốt cuộc muốn thế nào?!” Không thể tiếp tục giữ vững bình tĩnh, cô kích động chất vấn anh.
“Những lời này anh nên hỏi ngược lại em mới đúng, làm sao để em ngoan ngoãn theo anh về.” Giọng điệu của anh không tốt bao nhiêu, anh không muốn cùng cô tức giận, thế nhưng ở quán ăn của người nhà họ Chung mở, nếu như cô một mực ở nơi này đi làm nhất định sẽ cũng cái tên Chung Tử Mặc chết tiệt kia gặp mặt.
Anh khó chịu chính là cô và cậu ta gặp mặt, kể từ khi biết ý đồ của người đàn ông kia với cô, anh càng thêm hận không đem cô nhất nhất mang theo bên người, chỉ sợ cô chịu đựng áp lực quá lớn.
“Tan việc tự nhiên em sẽ trở về.” Nhược Tuyết xoay người đi vào tiệm, hừm, anh cho anh là ai, nói gì cô cũng phải nghe lời sao?
Lương Úy Lâm giận tái mặt, khuôn mặt anh tuấn hiện đầy lo lắng.
"Được, vậy buổi tối tan làm anh đón em.” Anh đi tới bên cửa xe, lên xe trước, bỏ lại câu nói: “Nhớ nhất định phải chờ anh.” Cô mới không thể tin quay đầu lại nhìn chiếc xe thể thao xinh đẹp kia nghênh ngang rời đi. Không phải đâu, sao Lương Úy Lâm lại tốt vậy? Có phải cô nghe nhầm chăng?
Buổi tối đến gần mười một giờ, Lương Úy Lâm đứng ở bên cạnh xe, nhìn cửa hàng rõ ràng đã đóng cửa nhưng bên trong vẫn còn một mảnh đèn sáng. Từ góc độ của anh nhìn thấy trong đại sảnh đã sớm không còn một bóng người.
Người phụ nữ này rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? A Cánh nói trễ nhất là 10 giờ cô sẽ