Old school Swatch Watches
Yêu Hận Triền Miên

Yêu Hận Triền Miên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328065

Bình chọn: 7.5.00/10/806 lượt.

iác áy náy.

"Nhược Tuyết, cho Úy Lâm thêm một cơ hội được không?” Ánh mắt tràn đầy mong đợi nhìn Nhược Tuyết, đây là việc mà người mẹ như bà có thể làm cho con trai.

"Con. . . . . ." Cự tuyệt thế nào cũng nói không nói ra được. Cơ hội? Cho anh cơ hội gì đây? Bọn họ như bây giờ không phải rất tốt sao?

"Nhược Tuyết, Đồng Đồng cần một gia đình, trên đời này chỉ có con có thể cho con bé." Còn có cái gì cần quanh co lòng vòng sao? Cá tính của con trai bà hiểu rõ nhất nếu không phải yêu cô gái này thì nó căn bản không để cho con bé sinh hạ đứa con của nó, chứ đừng nói nhiều năm như vậy vẫn để con bé đi theo bên cạnh.

Vì con gái chẳng qua chỉ là một lí do mà thôi.

“Mẹ, mẹ không muốn cùng ba và Đồng Đồng ở một chỗ sao?” Bảo bối một mực nhìn mẹ cùng nương nương nói chuyện nhưng tại sao sắc mặt của mẹ giống như ngày càng mất hứng?

“Không phải vậy, bảo bối. Mẹ làm sao cam lòng rời khỏi con?” Trong lòng lo lắng và hoảng sợ, Nhược Tuyết qua ôm con gái.

"Nhược Tuyết, Úy Lâm tuổi cũng không nhỏ, không bằng các con nắm lấy thời gian này mà tổ chức hôn lễ, được không? Danh phận cần phải xác định, Đồng Đồng cũng đã lớn như vậy.” Nhưng cô cũng bởi vì Đồng Đồng mà mềm lòng không phải sao? Hi vọng chuyện này tốt đẹp mới phải!

"Cái này. . . . . . Có thể để cho con suy nghĩ một chút." Nhược Tuyết trong lòng căng thẳng, kết hôn cùng Lương Úy Lâm, cô chưa có từng nghĩ tới. Dù từng có buổi tối tốt đẹp kia, rồi người đàn ông kia tự tay đeo cho cô chiếc nhẫn đại biểu vĩnh hằng nhưng cũng chính anh tự tay phá hủy tất cả hi vọng của cô, để cho cô không dám tin tưởng lần nữa.

Huống chi, hiện tại người yêu cầu bọn họ kết hôn là Nhan Thanh Uyển. Ban đầu, nói cô là vị hôn thê cũng là Nhan Thanh Uyển, anh chỉ bị động mà tiếp nhận thôi. Hiện tại muốn kết hôn, anh nghĩ sao?

Vì con gái, cô thật muốn mạo hiểm một lần? Có thể không?

“Mẹ chuyện của chúng con, chúng con tự xử lí.” Giọng nói trầm thấp phá vỡ yên tĩnh của căn phòng.

Là anh trở lại!

"A, ba về!" Vừa nhìn thấy bóng dáng cao lớn quen thuộc, Đồng Đồng lập tức nhào tới, "Ba!"

“Nhớ ba sao?" Cưng chiều nựng khuôn mặt nhỏ bé, trên mặt anh có nhu tình hiếm thấy, vẻ mặt buông lỏng hơn nữa vui vẻ .

“Nhớ!" Lương Tư Đồng liều mạng gật đầu, "Lần sau ba đi nơi nào mang Đồng Đồng cùng đi, có được hay không?"

"Được." Sảng khoái đồng ý, lấy được một cái hôn báo đáp lại, làm anh nở nụ cười.

Anh thật cưng chiều con, cưng chiều đến không có cách nào tưởng tượng nổi. Cho dù chính mắt thấy nhiều lần nhưng Nhược Tuyết vẫn không muốn tin người đàn ông lãnh khốc như Lương Úy Lâm lại yêu đứa bé đến như vậy, có coi là chuyện lạ không?

Nhược Tuyết ngồi ở chỗ đó vẫn không nhúc nhích, nhìn anh cùng với đứa bé thân mật.

"Úy Lâm, mẹ dẫn theo Đồng Đồng xuống phía dưới." Nhan Thanh Uyển đi đến dắt đứa bé “Con nói chuyện với Nhược Tuyết đi.” Giống như không yên lòng Nhan Thanh Uyển nhìn con trai một chút cùng với Nhược Tuyết rồi mới rời khỏi. editor Cát

Thời gian buổi chiều thật tốt, bọn họ cứ ngồi như vậy ở chỗ đó không nói lời nào. Trong không khí phảng phất hương hoa khiến lòng Nhược Tuyết càng thêm nặng nề.

Mới vừa rồi lời của Nhan Thanh Uyển, anh đều nghe được chứ? Anh nói anh muốn cùng cô nói chuyện sao lại không mở miệng? Giữa bọn họ còn có gì để bàn bạc sao?

"Lương Úy Lâm. . . . . ." Thanh âm nhẹ nhàng rốt cuộc đánh vỡ sự yên lặng trong phòng, Nhược Tuyết là người lên tiếng trước. Cô thừa nhận mình thua, đã nhiều năm như vậy ở trước mặt anh cô không hề có chút tỉnh táo.

"Muốn cùng anh nói cái gì."

“Em hi vọng anh quên những lời dì Nhan vừa nói đi.” Cô nâng con mắt lên trấn tĩnh nhìn anh, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút nghiêm túc, khiến cho lòng người đàn ông tỉnh táo trầm ổn lại trầm xuống.

Ý của cô nói là cô không muốn kết hôn với anh?

"Là thật." Cô nghiêm túc nói với anh: "Chúng ta không cần thiết vì đứa bé mà hy sinh như vậy, cho nên em sẽ ở lại bên cạnh anh, chỉ là muốn bồi Đồng Đồng cùng nhau lớn lên. Em trước kia. . . . . . Là quyết định chủ ý ở trong lòng hận anh cả đời, có một số việc hiện tại em đều không muốn nhớ tới. . . . . . Nhưng bởi vì có Đồng Đồng, em không muốn hận anh, nhưng em đã không có cách nào ở cùng một chỗ với anh."

"Cả đời quá dài, quá dài. . . . . ." Trong nháy mắt, mắt đỏ mắt lên, lệ dâng trong khóe mắt, nghẹn ngào nói tiếp: “Nếu như tương lai anh cùng với người khác kết hôn, em sẽ rời đi, ân oán giữa chúng ta kết thúc tại đây, chúng ta sẽ không ai nợ ai….chỉ trừ, có thể để cho em thường xuyên gặp Đồng Đồng…”

Cô đem những suy nghĩ trong lòng mấy ngày qua nói ra, trải qua ngọt bùi đắng cay, theo tiếng nói dồn lên trái tim làm cô hít thở không thông, nước mắt trào ra.

Tổn thương năm đó, làm cô đau đớn ròng rã ba năm cho đến bây giờ không thể quên, cho nên đã sớm quyết định, cuộc đời này cách xa người đàn ông này nhưng cuối cùng cô không dứt bỏ được con gái mình.

Nhưng cho dù là vì con gái muốn ở cùng anh, cô hi vọng hai người có thể coi như người xa lạ không can thiệp chuyện của nhau.

Có thương, có đau lần thứ nhất như vậy cũng đủ rồi… Cô sợ vẻ mặt lãnh khốc