nóng giải độc. Mẹ em
bởi vì tỳ hư khí ẩm đình trệ, bệnh phù thũng mới càng lan rộng, cho nên phải
dùng phối hợp Ý dĩ nhân,bạch thuật cùng hoàng kì, ngoài ra, lần đó mẹ em tới
khám, anh thấy bà còn có biểu hiện thiếu máu mức độ trung bình nữa.”
Đôi mắt bé trai đỏ lên,
cái gì cũng chưa nói, chỉ si ngốc nhìn cánh cửa cao cao kia, Hà Tô Diệp mỉm
cười một cách miễn cưỡng: “Em vẫn thật may mắn, anh dù bất cứ cách nào cũng
giúp em chữa khỏi bệnh cho mẹ.”
Hà Tô Diệp quay về viện,
đồng nghiệp quen biết nhắc cho anh người trong thôn lại đưa tới mấy con cá, một
bát canh gà, còn có vài vò rượu gạo, nói rằng, bác sĩ Hà lấy vợ rồi mà bọn họ
lại không có gì đáp lễ, đành phải mong anh chấp nhận. Hà Tô Diệp dở khóc dở
cười, nhưng mấy đồng nghiệp cũng thừa dịp khuyến khích anh, nói là bệnh viện có
mấy cô y tá thầm mến Hà Tô Diệp đã lâu.
Anh cười cười, từ trối
cho ý kiến, vậy mà Phương Khả Hâm lại ở một bên trêu ghẹo: “Anh trước kia khi
học đại học rất được chào đón nha, lúc đi thực tập có vài phòng tranh nhau muốn
“hộ tống”, nói là đi cùng chụp ảnh về sau làm tuyên truyền mới có chất lượng.”
Hà Tô Diệp vẫn làm một bộ
không phải việc liên quan tới mình: “Anh đi xem thuốc bên kia có được bọc cẩn
thận hay không, lúc về cho bọn họ mang đi.”
Phương Khả Hâm giải
thích: “Vừa nãy cầm đơn thuốc, em đã gửi đi rồi, tối nay bọn họ nói là
người trong nhà tự đến lấy, với cả ngày mai chúng ta còn phải tiêm vắc xin cho
đám trẻ con nữa, thuốc tiêm sẵn có đều ở đội chữa bệnh kia, em vừa qua kiểm
tra rồi.”
Lúc này, Hà Tô Diệp mới
chú ý đến trên tay Phương Khả Hâm có băng một đống gạc y tế, màu đỏ ẩn ẩn lộ
ra, anh vội vàng hỏi: “Tay làm sao thế này? Em bị ngã ?”
Phương Khả Hâm ngập ngừng
một lát: “Lúc em chuyển cái hòm thuốc không cẩn thận quệt phải một cái đinh, bị
cứa qua.”
“Nhớ không để bị cảm, mặc
kệ thế nào cũng phải phòng ngừa nhiễm trùng.” Anh thở dài nhìn kỹ miệng vết
thương: “Con gái không cần phải làm những việc vất vả như vậy, tiêm vắc xin
phòng bệnh ngày mai, để anh đi thôi.”
Người đồng nghiệp đang
ghi chép bỗng nghe thấy, cũng giúp đỡ khuyên cô: “Bác sĩ Phương, cô mấy ngày
này chưa đủ mệ sao, một chút việc so với con trai bọn tôi cũng không bỏ qua,
còn phải lo cơm nước, nghỉ ngơi một chút đi, trăm ngàn lần đừng để mệt đến ngất
xỉu đấy!”
Hà Tô Diệp mỉm cười,
“Phương Khả Hâm, thì ra Khâu Thiên nói, em một khi đã làm việc liền không muốn
sống nữa lại là thật !Khó trách học hành vĩ đại như vậy, em trước tiên xử lý
tốt cánh tay bị thương đi đã, rồi nói sau.”
Cô nhẹ nhàng gật đầu, suy
nghĩ một chút: “Em đi trước qua bên kia thúc giục kê đơn, rồi xem cơm chiều thế
nào!”. Đứng dậy bước đi, cúi đầu, không để người khác chú ý tới bản thân có
chút thần thái khác thường.
Một cái đinh, miệng vết
thương nho nhỏ, nhưng chỉ đổi lấy được sự quan tâm với bệnh nhân bình thường
như vậy của anh, còn Thẩm Tích Phàm thì lại như bảo bối che chở, cô có lẽ nên
hết hy vọng thôi.
Người gọi điện thoại kia
là ai, cô cũng đã biết, có thể làm cho anh lộ ra cái loại biểu tình này chỉ có
một người, ngay cả ở trước mặt Trương Nghi Lăng cũng không chuyên chú cùng dịu
dàng, toàn bộ hiện ra như vậy.
Thì ra, một người con
trai ôn nhuận, cũng sẽ ngây ngốc mà rơi vào bên trong biển tình yêu đến không
thể tự kiềm chế.
Mà chính mình, lại si
ngốc biến thành kẻ bị gọi là yêu đơn phương. Cô luôn cho rằng, Hà Tô Diệp vì bị
tình yêu thương tổn, chỉ là tạm thời đau đớn, mà cô, luôn luôn là người canh
giữ gần nhất bên cạnh anh, cô có thể tha thứ anh không thích mình, bởi vì anh
cũng sẽ không thích bất luận người đó là ai, thế nhưng… thế nhưng, anh hiện tại
vì sao lại có thể yêu thương người khác.
Duyên phận… vậy mà cô
cùng anh… lại là nghiệt duyên.
————
Tín hiệu vùng núi quả
nhiên không tốt, anh nhắn tin cho Thẩm Tích Phàm, rất lâu mà không thấy cô nhắn
lại, đành phải tức giận tắt đi, vào trong viện ngồi một lát.
Bên ngoài trời nhá nhem
oi bức, không khí sền đặc bám vào trên người, giống như nước đường hòa tan, có
chút phát tanh ngọt ngấy. Đột nhiên, một cơn gió mạnh thổi tới bật tung chiếc
cửa gỗ, bụi đất bay lên, vội vã có các hạt mưa nhỏ dày đặc rơi xuống
xuống. Người hàng xóm bên cạnh hô: “Bác sĩ Hà, sắp mưa to rồi, các anh ở
trong phòng mau dọn thuốc đi.”
Hà Tô Diệp suy nghĩ bất
an, dấu hiệu của trận gió này nhất định là một cơn mưa to, ngày mai chắc còn
mưa tiếp không ngừng, công việc nhất định sẽ khó khăn càng nhiều hơn.
Đột nhiên anh nhớ tới lời
hứa với Thẩm Tích Phàm —–trước khi đi sẽ giúp cô xin một cái bùa bình an.
Hy vọng có thể cầu giúp
cô một đời này cứ thế mà bình an cùng hạnh phúc. Đã nhìn nhiều cảnh gần đất xa
trời trong bệnh viện, nếm trải qua đau khổ của việc mất đi người thân,
trên thế giới này, không có điều gì so với hai chữ “bình an” khiến anh cảm
động. Anh có thể không để ý, không so đo cô thích ai, nhưng anh thật sự hy vọng
cô bình bình an an sống đến trọn đời.
Tâm tư bản thân không
biết khi nào sẽ bị phát hiện, che dấu dù có kỹ thế nào rồi cũng sẽ bị quyển
sách kia
