XtGem Forum catalog
Yêu Em, Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Yêu Em, Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327533

Bình chọn: 8.00/10/753 lượt.

ông nổi, Khâu Thiên, để

cho em yên tĩnh một lát.”

Khâu Thiên thở dài, nhưng

cái gì cũng chưa nói, lẳng lặng đứng ở bên cạnh, trong cái hành lang trống

vắng, chỉ có hai người. Phòng bệnh của Hà Tô Diệp cửa mở lại đóng, không ai chú

ý đến bọn họ.

Thật lâu sau, Phương Khả

Hâm mở miệng: “Khâu Thiên, Hà Tô Diệp, anh ấy có phải thích Thẩm Tích Phàm hay

không?”

“Ừ!”

“Gọi điện thoại cho cô ấy

đi, nói rằng Hà Tô Diệp đã xảy ra chuyện, anh ấy hiện tại nhất định hy

vọng nhất là nhìn thấy cô ấy, có lẽ anh ấy biết cô ấy đến thăm mình, nhất định

sẽ tỉnh lại, bây giờ em chỉ mong anh ấy tỉnh lại, sau đó…sau đó, mặc kệ anh ấy

không quan tâm tới em hoặc tiếp tục coi em là một đứa em gái, em cũng không để

ý nữa.”

“Cô à, hiện tại đã 12 giờ

rồi, ngày mai anh nhất định sẽ gọi điện thoại, được chưa!”

“Khâu Thiên…..”

“Ừ?”

“Anh cảm thấy Thẩm Tích

Phàm có thích Hà Tô Diệp hay không, cô ấy có thể giống Trương Nghi Lăng kia hay

không, lại tiếp tục thương tổn anh ấy?”

“Không biết, nhưng Hà Tô

Diệp của em thích người ta thật sự rất vất vả nha”

“Khâu Thiên. Nếu em gọi

Thẩm Tích Phàm tới, anh ấy sẽ không trách em chứ, với tính cách của anh ấy, khẳng

định không muốn cô ấy đau lòng, vạn nhất anh ấy tức giận không quan tâm tới em

nữa, vậy phải làm sao bây giờ?”

“Không đúng đâu, trong

lòng Hà Tô Diệp của em có khi còn rất vui mừng ấy chứ, em nói sai rồi!”.

“Khâu Thiên, nếu anh ấy

thích Thẩm Tích Phàm, mà cô ấy cũng thích Hà Tô Diệp …. thì thật tốt quá.”

“Vậy còn em?”

“Em…. em có thể làm gì

bây giờ, trong vở kịch tình yêu của hai người luôn luôn không thể thiếu vai

phụ, cũng luôn luôn không cần người đóng vai phụ, diễn xong rồi, hết vai của

mình rồi, ngoại trừ cười mà lui xuống sân khấu, thì còn có lựa chọn khác sao!”

“Phương Khả Hâm, đừng nói

như vậy, trong lòng anh rất khó chịu.”

“Khâu Thiên ………”

“Ừ?”

“Em đói bụng………..”

Cứ như vậy đi, cô nói với

chính mình,thôi tiếp tục đợi chờ vô nghĩa; cuộc đời của người con gái có bao

nhiêu thời gian để tiếp tục chờ đợi một người vĩnh viễn sẽ không đặt tầm mắt

dừng lại trên bản thân mình . Tuổi trẻ nông nổi đã qua, thanh xuân của cô đã bị

lãng phí trên tình yêu say đắm khắc cốt có cho mà không nhận này, dù thời gian

còn lại không nhiều, nhưng cuộc sống này của cô vẫn còn phải tiếp diễn, rồi sẽ

có ngày, một người con trai yêu cô sẽ xuất hiện, quan tâm, che chở cô mãi mãi.

Tình yêu đơn phương là

một điều đau khổ nhất trên thế giới này, nhưng cũng là điều hạnh phúc nhất; dù

sao khi ấy, chúng ta đều không hề hối hận khi yêu đơn phương một người như

vậy—-người mà đối với bản thân có thể coi là độc nhất vô nhị trên đời.

Cuối cùng, chúng ta sẽ

mỉm cười chúc phúc cho người ấy, cho dù có lưu luyến,có đau lòng hay tươi cười

miễn cưỡng… tất cả rồi cũng phải buông tay.

Bởi vì, bản thân mỗi

người đều biết rằng: “ Từng yêu anh… đó là điều đẹp nhất em đã làm!”

Long

nhãn – Bổ lợi tâm tì, dưỡng huyết an thần, là thứ ngọt ngào giống như trái tim

của anh.




Dường như qua

thời gian rất lâu, anh mới mở mắt ra. Trên mặt tường màu trắng gắn vào nó một

chiếc điều hòa không khí thổi vù vù, không chờ anh phản ứng lại, một cái đầu

hình tròn trên chiếc chăn màu tuyết, đang khóc thê thê thảm thảm: “Chú ơi, chú

tỉnh rồi, cháu tưởng chú cứ như vậy, ngủ rồi không dậy nổi nữa, làm cháu sợ

muốn chết….”

Sau đó là giọng

nói của Khâu Thiên, nửa là chiều chuộng nửa là bất đắc dĩ: “Tiểu quỷ, chú của

cháu chẳng qua chấn thương rất nhỏ ở não, chỉ là có vẻ tham ngủ, nên bây giờ

mới tỉnh lại.”

Hà Tô Diệp thở

dài nhẹ nhõm một hơi: “Nói như thế, tớ hiện tại ở bệnh viện, là cái nào?”

Khâu Thiên lườm

anh một cái: “Bệnh viện của ông già nhà cậu. Cậu xảy ra chuyện, đám người ấy

đầu tiên liên lạc chính là xe cấp cứu của bệnh viện quân đội trung ương. Muốn

uống nước không, tớ rót cho.” Xoay người đi tìm cái cốc.

Đôi mắt của Hà

Thủ Tranh hồng hồng, vẻ mặt ủy khuất nhìn anh, Hà Tô Diệp nghĩ lấy tay xoa xoa

đầu nhóc, lại phát hiện tay trái bị bó thạch cao, trên cánh tay phải băng gạc

quấn quanh, lầm bầm lầu bầu: “Ngã cũng không nhẹ nhỉ?—-Khâu Thiên, báo cáo theo

dõi cấp cứu của tớ, cho tớ xem một chút.”

Hà Thủ Tranh đưa

cho anh, anh nhận lấy nhìn: “Kiểm tra thân thể: Huyết áp tay trái 105/60mmHg,

huyết áp tay phải 110/60mmHg, mạch đập 50 lần/phút, hô hấp 13 lần/ min, nhiệt

độ 35.7 độ. Người bị thương mức độ hôn mê nhẹ, tay chân nhiều chỗ có vết

thương, xuất huyết. Tay phải có tụ máu. Sinh lý phản xạ tồn tại, vẫn chưa có

phản ứng với bệnh lý nào; Kiểm tra X quang phát hiện trên cánh tay trái phần

phía xương cổ tay bên phải gãy 7cm. MR phụ: chuẩn đoán chấn thương não mức độ

thấp. Xử lý: Hấp dưỡng [5l/min'>,5% đường glucô 250ml vào tĩnh mạch nhỏ, kiểm

tra đo lường huyết áp để điều chỉnh tốc độ giọt chảy, rửa sạch miệng vết

thương, cố định vị trí xương bị gãy.”

May mắn không

phải quá nghiêm trọng, nhưng cũng là cái “phần thưởng hạng nhất” của