chỗ đối diện với cô hay
không, cô tò mò, tên kia cũng có thể ăn cái thứ như thế này.
Quả nhiên là cái loại người Man show*, rõ ràng là
bát mì suông, lại chẳng thú vị, canh đầu cá cần ăn là cái gì? Chính là hai chữ
tương ớt nha! Cô khinh bỉ nhìn anh, bĩu môi.
(*闷骚 = Man
Show; thường thì chỉ người bề ngoài lạnh lùng, trầm mặc, nhưng bên trong thì
giầu tư tưởng và nội hàm. Đại ý là chỉ người bên ngoài thì một kiểu, bên trong
một kiểu, cách nghĩ và cách làm không thống nhất.)
Hà Tô Diệp mặt lạnh : “Tôi nóng trong, ăn không được
cay, đừng nhìn tôi như vậy, tôi gần đây thật khó chịu!”
Thì ra bác sĩ đông y tao nhã, ôn hòa cũng sẽ có cảm
xúc, nhưng Thẩm Tích Phàm lại càng không thích, ăn canh đầu cá xong cơn tức
cuộn lên: “Tôi mới khó chịu đây, di động hỏng còn chưa tính…”
Hà Tô Diệp sửng sốt, nói thầm: “Di động hỏng? À, thì
ra là thế….”
Nghẹn một miếng đồ ăn, Thẩm Tích Phàm hoãn lại khẩu
khí, mút chiếc đũa, thở dài: “Đen đủi còn chưa tính, bạn trai trước tìm tới
cửa, không dưng tặng đồ cho bản thân, anh cho rằng tôi kiếm được? Ở đâu chứ!
Tôi vừa đem đi trả lại, thật buồn bực.”
Lời này, Hà Tô Diệp nghe thấy, thật sự không vào.Tâm
tư trăm chuyển ngàn hồi, vốn dĩ cái người trên giấy kia, thật đúng là bạn trai
trước đây của cô ấy, thì ra cô ngày đó đáng thương khổ sở cũng là vì người kia,
hiện tại, ầm ĩ yên lặng cũng là người đó, lại còn tặng quà cho cô, làm gì, muốn
lấy lòng người ta? May mà lập trường của cô nhóc kiên định, đáng được đứng
trong đội ngũ cách mạng.
Anh, Hà Tô Diệp hơn hai mươi năm cũng chưa phỉ nhổ
qua ai, hiện tại, thế mà lại đối với bạn trai trước của cô nhóc này rất có thái
độ.
Đợi chút, anh làm sao vậy? Suy nghĩ cái gì mà loạn
thất bát tao*, mấy thứ không liên quan tới nhau gì đó?
(*loạn thất bát tao: lộn xộn lung tung)
Một bữa cơm mà Hà Tô Diệp ăn tới đần độn vô vị, còn
Thẩm Tích Phàm thì đã chén xong rồi vừa cười hì hì, tay còn cầm chiếc đũa khuấy
khuấy sợi mì trong bát của anh, có vẻ một chút đều không bận tâm về truyện về
bạn trai cũ.
Anh nhìn, cô nhóc ăn xong vội than thở: “ Tôi tức
giận tích tụ, bên trong nóng thật mạnh nhá, đừng nhìn tôi như bây giờ, ra vẻ bộ
dáng rất hưởng thụ, kì thật tôi buồn muốn chết, Hà Tô Diệp, anh nói tôi làm thế
nào bây giờ?”
Có bệnh mới lo tìm thầy. Anh cảm thấy nhóc con này
nên cho đi khám khẩn cấp, trước tiên đâm một châm an định, sau đó chuyển tới
khoa thần kinh. Thật là, đến nói chuyện cũng không lưu loát, hỏi anh làm thế
nào, lại nói không rõ do cái nguyên nhân gì.
“Trà khổ đinh, giảm nhiệt.” anh trả lời, vì bày ra
cái chứng cớ nguyên vẹn, anh lại bổ sung: “gần đây tôi đang uống”.
Thẩm Tích Phàm “A” một tiếng: “Hà Tô Diệp, Trà khổ
đinh, anh muốn giảm béo?”
Vô lực thêm thất bại, Hà Tô Diệp đầu to, tức giận
trả lời: “Hà Diệp* cũng có thể giảm béo, nhưng cũng không có người quy định
không thể dùng để chữa cảm nắng, háo khát, mát trong cầm máu.”
(*Trà khổ đinh: thành phần bên trong có lá sen khô)
Vừa dứt lời chợt nghe tiếng cười khúc khích của Trầm
Tích Phàm: “Tô Diệp, Hà Diệp….Anh thật sự là công hiệu gì cũng đều tốt.”
(*Hà Diệp: Lá sen, Tô Diệp: rau tía tô).
———-
Trên đường về nhà, hai người lại trầm tư, yên lặng
một đường, cuối cùng Thẩm Tích Phàm không kiềm chế nổi: “Hà Tô Diệp, tôi cảm
thấy, quên đi không dễ dàng như vậy, ví dụ như bạn trai trước của tôi, rõ ràng
lý trí nói cho chính mình việc này là không thể nào, nhưng lại không tự chủ
được sẽ nhớ tới, không thể nói rõ cảm giác. Có thể trước đây yêu thích quá sâu
đậm, sau đó bi thương rất nặng, muốn quên cũng quên không nổi.”
“Cô cùng hắn cùng một chỗ trong thời gian bao lâu? Ý
tôi là nói bạn trai cũ của cô!”
“Hai năm, thật sự mà nói đúng ra là 764 ngày….”
“À…. Di động của cô sửa xong chưa?”
“Vừa mua cái mới, buồn bực muốn chết, đúng rồi, anh
gửi tin nhắn cho tôi?”
“Ừ, không có chuyện gì, chỉ là muốn hỏi một chút, cô
đang làm cái gì thôi.”
“Vậy à….”.
———-
Hà Tô Diệp về nhà, pha một chén trà khổ đinh, một
lần nữa cầm lấy lá thư này, dưới ngọn đèn nhu hòa, giấy viết thư màu lam lộ ra
ưu thương nhàn nhạt, lời nói của cô, trái tim tổn thương ấy, anh có thể cảm
giác được.
Lại lần nữa xem lại, há chỉ là cảm giác ê ẩm thôi
sao? Anh có chút đau lòng cho cô, thì ra cô nhóc còn lưu lại từng vết sẹo lúc
còn trẻ, nhìn thì như khép lại, kỳ thực khắc sâu đến cốt tủy, không nghĩ qua,đó
lại là nỗi đau đớn nghiêng trời lệch đất đến vậy. Thì ra cô vẫn không có bạn
trai, chính là không dám nhắc lại vấn đề này. Yêu thương trở lại, sau đó sẽ
tiếp tục đau thương? Cô gái nhạy cảm, yếu ớt như vậy có chút làm cho người khác
có ý muốn bảo vệ.
Đem trà đưa vào trong miệng, Hà Tô Diệp không khỏi
nhíu mày, đắng, thật đắng, đáy lòng có chỗ ẩn ẩn đau,sợi sợi nhỏ mềm dài lâu,
từng chút từng ít, đã siết chặt trái tim anh.
Anh thích cô rồi! nóng ruột nóng gan với cô
như vậy, thích nhìn nhất con mắt to tươi cười của cô, rồi thích đến cái dáng vẻ
tức giận nhíu mày giống mười phần của một cô bé, vài ngày không thấy sẽ nhớ
nhung, vì cô mà lo lắng hãi hùng,
