gắng quệt trong áo, mong đem dấu vết
nước mắt lau hết đi.
Hà Tô Diệp thở dài: “Chịu
cô, không cần ăn nhiều như vậy, cái này giống với hoắc hương, vị thật kích
thích. Tuy rằng bạc hà tránh phong tán nhiệt, trừ uế giải độc, lại trị
ngoại cảm phong nhiệt, đau đầu đỏ mắt, cổ họng sưng, nhiệt miệng răng đau, kích
thích ăn uống……”.
Thẩm Tích Phàm rốt cục
ngẩng đầu, đôi mắt hồng hồng: “Hà Tô Diệp, anh thật ồn ào a…. anh thế nào luôn
không thay đổi được bệnh nghề nghiệp của mình…”
Anh ngồi xổm ở trước mặt
cô, nhận lấy gói kẹo bạc hà, suy nghĩ xem nơi nào có thùng rác, vừa đùa với
Thẩm Tích Phàm: “Aizz, không nói nhảm nhiều như thế, cô có thể ngẩng đầu nhìn
tôi sao?”
“Hà Tô Hiệp, bạc hà thật
cay a, sặc chết rồi, tôi muốn nhổ ra…”
“Chịu đựng!”.
———-
Ngồi ở trên ghế của vườn
hoa tiểu khu, Thẩm Tích Phàm không dễ dàng mà thở ra một hơi, lại thấy Hà Tô
Diệp mỉm cười: “Bạc hà, có thể khiến lưu lại hương thơm trong miệng của người,
nhưng không phải ai cũng đều có dũng khí nếm thử.”
Thẩm Tích Phàm cười rộ
lên: “Hà Tô Diệp, anh không có cái dũng khí ấy?”
“Tôi? Không phải, đơn
thuần không thích thôi.”
“ Vậy, anh cảm thấy tình
yêu có phải là hương vị bạc hà không?”
“Cô nhóc, tình yêu thì
hương vị gì đều có, chua ngọt đắng cay, không phải có thể khái quát được, nhưng
mỗi đoạn tình cảm đều sẽ lưu lại dấu vết, có thể là đắng cay, có thể là thơm
mát…”
“Nếu như có loại tình yêu
‘mất rồi lại tìm thấy’…..”
“Cô nhóc ngốc này, tình
yêu không thể ‘mất rồi lại tìm thấy’, trôi qua là trôi qua, nếu trở về, sẽ
không còn cái hương vị kia nữa. Lúc nãy, cô đã ăn mấy viên kẹo bạc hà vào,ban
đầu cay tê thật kích thích; tiếp đến, hương vị dừng lại trong miệng; sau đó,
luôn quanh quẩn vị the mát khiến người ta dư vị vô tận. Mỗi một giai đoạn,
hương vị cũng không giống nhau, nửa đường tình yêu, chính là đã nếm một nửa
viên kẹo bạc hà, ‘mất rồi lại tìm thấy’, ở đâu có loại hương vị ban đầu này?”
“Hà Tô Diệp, tôi cũng
không biết……”
“Vậy thì từ từ suy nghĩ,
thời gian, chính là thứ có thể làm con người nghĩ thông suốt rất nhiều việc……”.
——-
Gió thật vội, tuyết đọng
trên cây đều bị thổi rơi, lướt qua khuôn mặt của cô, biến thành hơi nước nho
nhỏ, bốc lên, liền không thấy nữa, có lẽ năm nay còn có thể rơi xuống trận
tuyết thứ hai, thứ ba.
Thời gian sẽ trôi qua,
những tình cảm ấy làm cô bối rối, người khiến cô mê loạn, cũng sẽ khiến cô thực
lòng nhớ nhung, chờ đợi trận tuyết thứ hai, tan đi; rồi đến trận tuyết thứ ba;
sau đó, mong tới mùa xuân ấm áp.
Cô nghĩ, tất cả rồi sẽ có
đáp án, về bản thân, về Nghiêm Hằng, về mối tình đầu đầy đau khổ và về cả tình
yêu.
Khổ
đinh – giảm cơn khát, sáng mắt, tán phong nhiệt, ổn định thần kinh, giải độc
tiêu đờm, dù rất đắng, nhưng cũng đành chịu.
![]()
Hà Tô Diệp tới bệnh viện đi làm, vừa xuống xe
buýt, liền thấy đồng chí Khâu Thiên đeo MP3, gật gù đắc ý đi vào cửa chính của
bệnh viện. Anh có chút tò mò, đi tới vỗ vai Khâu Thiên: “Đừng nói với tớ cậu
cũng làm việc ở trong này nhé!”
Khâu Thiên biểu tình vô tội: “Cái thói đời gì thế,
không hoan nghênh tớ đến, thật đau lòng nha!”.
Hà Tô Diệp cười lên: “Hoan nghênh, chỉ là cảm phục
người thầy nào lại giữ được chân cậu lại, thật tò mò ha!”
Khâu Thiên thở dài: “Cậu cho là làm tiến sĩ thì có
cái gì giỏi đây, bệnh viện một đống người, tớ cũng không phải là trợ lý hay
giáo sư. Lại nói khoa tim mạch của bệnh viện chúng ta chưa mạnh, tớ trước tiên
ở lại, sau đó sẽ nhảy tiếp*.”
(* ý chỉ nhảy việc)
Hà Tô Diệp không nói gì, rất đồng cảm, Khâu Thiên
tiếp lời: “TôDHiệp, kỳ thật tớ muốn làm trợ lý của bố cậu, đáng tiếc không có
cách nào, tớ không phải quân nhân”
Anh sửng sốt một chút: “Đúng rồi, hình như không
được, chỗ đấy là bệnh viện trung ương quân đội, cần có quân tịch*.
(* quân tịch: danh sách trong quân đội)
Biểu tình của Khâu Thiên một vẻ: “Cậu thật chậm
chạp”, nhanh chóng muốn đập Hà Tô Diệp, than thở: “Tớ thật sự không mở mang
được cậu, ban đầu không thi vào viện quân y thì thôi, lại còn học chuyên ngành
Đông y, đầu đất cũng không sai; Trong nhà có viện trưởng, lão bố là thiếu
tướng, còn là chuyên gia nổi tiếng khoa tim mạch cả nước, điều kiện cần có đều
tốt như thế, cậu thật sự là lãng phí!”
Hà Tô Diệp bất đắc dĩ: “Mấy thứ này ép buộc kham
không nổi, tớ còn thích Đông y hơn.”
———
Hôm nay là ngày giáo sư Cố khám bệnh, tòa nhà Đông y
tràn ngập người, Hà Tô Diệp cùng trợ lí của giáo sư là một nữ tiến sĩ khác ngồi
ở một bên, nhìn xem các bệnh nhân đến khám, ghi lại bệnh án, gọi số thứ tự.
Giáo sư Cố luôn luôn nổi tiếng là nghiêm khắc, lúc nữ tiến sĩ viết phương thuốc
dừng bút vài lần, liền bị trừng mắt ngần ấy phát.
Không dễ dàng đợi một cuộc điện thoại mang giáo sư
gọi đi, nữ tiến sĩ thực tập cảm thán: “ Giáo sư ngồi một lần chữa bệnh, tôi
liền giảm thọ một tháng.”
Bên kia có một y tá trẻ gọi: “Bác sĩ Hà, Cố giáo sư
gọi anh đi tòa nhà khoa nội, khoa tiêu hóa