nhé!”.
Nữ bác sĩ thế mới nhìn thấy rõ ràng tấm thẻ trên
ngực anh—“Bác sĩ chủ nhiệm”, trong lòng thầm than, trách không được lão giáo sư
coi trọng anh ta như vậy, bản thân chỉ là một bác sĩ, theo như việc này, trước
khi bái sư thành tài có phải ngược lại nên gọi anh một tiếng đàn anh.
———-
Hôm nay một ngày trôi qua đặc biệt bận rộn, trước
tiên là khám bệnh ở tòa nhà Đông y, ngay sau đó xử lý một bệnh nhân ở khoa tiêu
hóa, một lúc lại bị gọi đi khoa huyết học, cuối cùng lão giáo sư cùng anh nói
bản thân ông gần đây đang làm ra một loại thuốc mới, hỏi anh có bằng lòng giúp
một tay hay không.
Hà Tô Diệp cười khổ, thầm nghĩ cửa ải cuối năm này
vẫn thật là khó khăn trôi qua đi.
Cái tờ giấy đăng kí của khoa Y đại học Pennsylvania
kia, bị anh đặt ở phía dưới bàn, thật lâu không chạm qua, Giáo sư Andy vài lần
biểu ý không muôn mất đi nhân tài đông tây y kết hợp xuất sắc như thế, nên nói
thời gian dài bao lâu cũng bằng lòng chờ đợi.
Tình hình nghiên cứu Đông y ở trong nước, đúng là
không bằng nổi một cái nước Mỹ xa xôi cách một bờ đại dương, anh cảm thấy có
chút bi ai.
——–
Giống như càng đến cuối năm mọi người đều bề bộn
nhiều việc, Lí Giới bị kì thi đảo cho tối tăm mặt mũi, ba ngày hai đầu chạy tới
muốn Hà Tô Diệp chỉ điểm cho mình; Phương Khả Hâm giống như cũng đã lâu không
lộ diện, nghe nói khoa thị giác cũng bận rộn nhiều phen; bà nội Hà gọi điện
thoại tới, nói là ông nội đi Nhật Bản rồi, hết năm nay mới có thể mới về.
Hà Tô Diệp gần đây bận bịu, thực sự có chút
tâm phiền, trong lòng không yên,nên mua một chút trà khổ đinh pha nước
uống.
Trà khổ đinh, lá đắng, tính bình, giảm cơn khát,
sáng mắt, tán phong nhiệt, ổn định thần kinh, giải độc, cầm máu cho vết thương
ngoài da, chủ trị sốt nóng đau đầu, mắt đỏ sưng đau, hơn nữa có giảm huyết áp,
bệnh mỡ máu, giảm béo ngừa ung thư, có cả công hiệu chống lão hóa.
Anh thích vị đắng của trà khổ đinh, thích hợp làm
nước uống.
——
Trận tuyết lớn thứ hai năm nay lại rơi xuống, so với
trận đầu lớn hơn, càng mãnh liệt. Đài khí tượng thủy văn liên tiếp đưa tin cảnh
báo, các đầu then chốt của quốc lộ, đường sắt bị thiệt hại, sân bay bắt buộc
phải đóng cửa, thành phố im ắng như thế này, thật giống như đã bị cách li.
Hà Tô Diệp cũng cảm thấy tựa như bị ngăn cách, ngoại
trừ Khâu Thiên, Lí Giới, không có ai cùng anh nói chuyện.
Ngay cả Thẩm Tích Phàm cũng không biết tung tích ở
đâu, cô gái này có lúc thanh âm huyên náo, lại có lúc im ắng lạ thường, giống
như hư không mà biến mất, bị bốc hơi theo bông tuyết, không lưu lại dấu vết,
làm cho người ta không có chỗ để tìm ra.
Hà Tô Diệp nghĩ, nếu gửi tin nhắn cho cô, có thể rất
đột ngột hay không, hơn nữa, cần thiết sao!?
Mùa đông này, thật sự rất lạnh, độ ấm của một chén
trà, mãi mãi là không đủ.
Mấy ngày này anh đều ở trong phòng nghiên cứu thuốc,
bận rộn điều chế thuốc mới của giáo sư, bao gồm nghiên cứu phương pháp sử dụng
của cái máy trị giá 150 vạn dùng phân tách dung dịch, và cái 65 vạn dùng phân
tích hợp chất khí.
Trên bàn học chất đầy các loại sách, sách giải
thích, luận văn, báo cáo, Hà Tô Diệp chưa từng có bừa bãi qua như vậy. Chính
là, anh không muốn sắp xếp, tùy ý bày bừa thêm.
———–
Nhanh tay vớ lấy cuốn từ điển bách khoa toàn thư
Đông y đang nằm dưới đất, không muốn đem số sách phía trên toàn bộ lấy ra, chỉ
ngồi lật giở vài quyển, trong số sách tại chỗ, anh phát hiện một tờ giấy viết
thư màu xanh lam, hé ra bên đống tài liệu hỗn loạn của Lí Giới.
Nét chữ là của Thẩm Tích Phàm, thanh tú văn nhã, lại
còn có chút hình dáng linh động.
….
“ Trên khoảng không thành phố, từng đám từng đám mây
lớn bồng bềnh nhẹ trôi. Bỗng nhiên, có chú chim bồ câu vụt bay qua màn trời,
khung cảnh như những mảnh phác họa nhỏ vụn của chiếc bình Cảnh thái lam*, trong
khoảnh khắc lại bị rơi xuống từ ban công nhà bên, giống những nốt nhạc bi
thương, gảy lên tiếng lòng mất đi người mình yêu quý.
Em cảm thấy khung cảnh này thật quen thuộc, trước
đây cũng đã từng trôi qua những ngày như vậy. Em cùng anh tay trong tay đi trên
đường lớn sau cơn mưa, em hỏi anh thế nào mới gọi là hạnh phúc, anh nói hạnh
phúc chính là cùng người mình yêu… cãi nhau ầm ĩ qua cả một đời.”
….
“Em đã quen rồi, một người mở ô, một người đi dạo
phố, một người mỉm cười, một người ngắm mưa. Cho nên những buổi chiều mưa rơi
như thế này, em một người từ đầu đông của chợ hoa dạo bước tới đầu tây, sau đó
lại từ đầu tây đi đến đầu đông. Cuối cùng rốt cục đói bụng, nên em lại một mình
đi vào quán ăn kiểu Hồng Kông. Bỗng nhớ lại bình thường anh thích ăn nhất là
hải sản. Thế rồi lại từng chút, từng chút một, giống như muốn gặm nhấm hết
những kỉ niệm mà đi ăn sạch đống đồ ăn trước mắt.
Mơ hồ hy vọng , tiếng nhạn ngắt quãng, đứng đến
chiều tà*. Những ngày không có em, anh sống tốt chứ?”.
…..
(*Cảnh thái lam: Cảnh Thái Lam là sản phẩm thủ công
mỹ nghệ nổi tiếng của Bắc Kinh, là hậu duệ của đồ sứ, tạo hình đẹp, hoa văn
tinh xảo, màu sắc hoa lệ, ánh sáng bóng lộn phát ra từ những mảnh vàng mạ).
(*Đây là mấy câu t
