rái tim bị mở ra, thật rộng, cô
cố gắng khống chế cảm xúc đã có ý muốn tràn ra.
Ánh mắt mọi người xung quanh đều tụ lại trên người
bọn họ. Đó là một loại không khí cự tuyệt người khác tới gần, chỉ tồn tại trong
không gian giữa hai người, cô không hiểu mà dường như đã sa vào cái khoảng
không hư ảo ấy, bỗng nhiên, cảm thấy hơi thở của anh ngày càng lại gần, có chút
hoang mang, có chút bất đắc dĩ.
Giật mình tỉnh mộng, cô quyết định dứt khoát buông
tay, xoay người rời đi, chỉ kém một chút thôi,liền lại giẫm lên vết xe đổ của
quá khứ.
———
Làm ướt đến ửng đỏ hai má, nước đá khiến cho cô nháy
mắt cảm thấy tỉnh táo hẳn lên, cô không muốn quay trở lại, lúc đi ra ngoài lại
phát hiện Lâm Ức Thâm cầm áo khoác cùng túi xách của cô đứng chờ bản thân.
Thẩm Tích Phàm có chút xấu hổ: “Cám ơn anh, Lâm Ức
Thâm, em có phải đã làm cho người ta mất mặt rồi hay không?”
Lâm Ức Thâm cười cười: “Không nghĩ tới, em cũng có
chút tính tình thối đi, thế nào mà, bạn trai cũ tìm đến đây lại không vui?”
Thẩm Tích Phàm nhíu mày: “Lâm Ức Thâm, hỏi anh một
vấn đề, vì sao con trai các anh có thể mặt không biến sắc cùng con gái chia
tay, một chút dấu hiệu báo trước đều không có?”.
Lâm Ức Thâm trừng mắt: “Em là đang khiển trách anh
hoa tâm lạm tình hả? Vấn đề này anh cũng nói không rõ được lý do, nhưng hình
như đây là cách dùng thống nhất của con trai. Phiền , Ghét, chính là một câu
cũng cảm thấy dư thừa, sau đó tinh thần sa sút mà trốn tránh, tìm kiếm cảm giác
mới, cho đến thời điểm bất đắc dĩ sẽ nói một câu “Chúng ta chia tay đi”.
Thấy Thẩm Tích Phàm bộ dáng căm phẫn, anh bổ sung: “
Khi đó đều là tuổi trẻ cuồng vọng, thiếu sót chính là hai chữ “trách nhiệm”
thôi, nhưng ai mà không chịu thương tổn mới trưởng thành chứ!”
Thẩm Tích Phàm cười khổ: “Nếu lúc ấy, mọi người có
thể tâm tình bình tĩnh ngồi xuống từ từ nói chuyện, hiện tại cũng sẽ không phải
cái tình cảnh như thế này, còn em cũng không ở cái tình trạng nắm bắt không nổi
mọi thứ đến vậy—- rốt cuộc là bản thân đối với anh ta dư tình chưa dứt hay là
trong tim còn không cam lòng.”
Cô vẫn chưa nói xong thì bỗng di động vang lên, vừa
thấy là điện thoại của Lí Giới, vội bắt máy, Lí Giới hỏi: “Thẩm Tích Phàm, cô
có rảnh không ? có muốn tới đây ăn sủi cảo? cô thích nhân bánh là cái gì, đúng
rồi, chúng tôi đều ở trong nhà của Hà Tô Diệp!.
Cô còn chưa trả lời, Lí Giới lại tiếp tục: “Có rau
hẹ, hải sản, thịt nạc, đậu đũa, cô thích ăn loại nào, để mọi người gói nhiều
một chút?” Đúng là, không cho người ta lấy một đường để từ trối.
——–
Mang theo hai con vịt nướng đến nhà Hà Tô Diệp, vừa
lên tầng, đứng ở bậc cầu thang đã nghe thấy tiếng của Lí Giới: “Phương Khả Hâm,
cô, con gái con lứa gì mà ngay cả cái sủi cảo cũng không gói nổi, để tôi, để
tôi!”.
Thẩm Tích Phàm gõ cửa, đập đến một lúc lâu mới có
người ra mở, đầy tay bột mì, trên mặt cũng bị bôi từng vết từng vết ấn trắng,
dáng vẻ mang chút tà khí, xem ra là loại người rất thu hút đám nữ sinh: “Mỹ
nhân, em tìm ai?”
Cô lập tức liền miệng lắp bắp phun ra: “ Hà… Lí Giới
….”
Bên kia, Hà Tô Diệp đem đầu lò dò đi tới, hướng về
phía cô cười, trên mặt cũng dính bột mì, dáng vẻ đúng là kiểu người đàn ông nội
trợ, Phương Khả Hâm tủi thân ngồi ở trên ghế sô pha xem tivi, còn có một vài
người lần trước ở buổi họp mặt, cùng cô chào hỏi.
Lí Giới thế mà lại rất hứng thú, thấy cô lập tức lại
mở đài: “Tôi vừa nãy còn lải nhải, cô đã tới, hiện tại có thể rồi, Thẩm Tích
Phàm nhanh tới giúp tôi gói sủi cảo, nhất định biết gói nha, đừng nói cho tôi
là cô không thể ?”.
Vẫn còn bị Lí Giới muốn làm bản thân dính đầy bột
mì, Thẩm Tích Phàm bất đắc dĩ, hai tay lem luốc bột lại không thể đi lấy khăn
phủi đi , Hà Tô Diệp rảnh rỗi liền chạy tới, dùng khăn bông ướt giúp cô lau,
cởi xuống tạp dề của mình, đưa cho Thẩm Tích Phàm: “Tôi đi luộc sủi cảo, không
cần dùng tới”.
Anh xoay người đi vào phòng bếp, Khâu Thiên ý vị sâu
xa nhìn Thẩm Tích Phàm một cái, xoay người cũng đi vào, Phương Khả Hâm cắn cắn
môi, quay mặt đi chỗ khác thật mất tự nhiên. Khâu Thiên dựa vào tủ lạnh, nhìn
Hà Tô Diệp đem sủi cảo bỏ vào trong nồi, chắc như đinh đóng cột nói: “Cậu thích
cô gái kia đúng không?”
Tay cầm cái khay rõ ràng hơi rung một chút, Hà Tô
Diệp xoay người, mang theo nụ cười, hào phóng thừa nhận: “Ừ, đúng thế, nhanh
như vậy đã bị cậu nhìn ra à?”
Nhưng thật ra Khâu Thiên lại bị anh dọa: “Không thể
nào! Không thể nào!” Lập tức lại thay vào cái khuôn mặt tươi cười bất cần đời:
“Tớ cảm thấy cô gái kia cũng không tồi, rất chân thật, người lại ôn hòa…. Ê,
cậu ngược lại nói rõ cũng không có, hay là bị người ta cự tuyệt? có lẽ là vẫn
chưa thổ lộ đi, thật sự là cái tên chậm chạp này….”
Hà Tô Diệp thở dài: “Cậu có thể hay không không cần
thông minh như vậy, quả thực chính là khủng bố, nếu Phương Khả Hâm biết chuyện
tốt cậu làm, nhất định đem cậu hạ sát!”.
Khâu Thiên hừ lạnh một tiếng: “Tớ chính là nhìn
không thuận mắt cô ấy đối với cậu tốt ra sao , cậu lại một bộ “ thế sao?” “thật
sự thế à?”, chịu không nổi, vì sao con gái