ng như hai đứa trẻ ngây thơ, lúc nào cũng nghĩ muốn trải qua
mỗi ngày đầy lãng mạn, đầy kích thích, nhưng kiểu tình yêu như vậy chính là
giống như pháo hoa nơi chân trời, tựa như làn mưa bụi bay bay, vẽ ra cái quỹ
đạo đẹp mắt, nhưng dù có đẹp đẽ cũng chỉ trong nháy mắt…. gió thổi qua, liền
biến mất.
Mà cuộc sống chính là cuộc sống, lãng mạn cùng tình
cảm mãnh liệt vĩnh viễn không thể chống đỡ cho tình yêu cả một đời.
Vẫn là yêu nhau trong lúc bình bình thản thản càng
thêm thích hợp với bản thân cô, chẳng hạn như người con trai dịu dàng này, có
lẽ anh chính là chiếc cốc* kia của mình.
(*Chiếc cốc đồng âm với từ cả một đời)
—————
Làm ba món ăn, trứng xào cà chua, xà lách trộn, ớt
xanh thịt bò.
Thẩm Tích Phàm vừa gắp rau vừa cảm khái: “Sợ rằng
đây là bữa cơm Trung quốc chính cống đầu tiên em đến Mỹ cũng nên, người lười
giống em không thích bản thân nổi lửa, lần nào cũng đến nhà ăn của trường, bất
tri bất giác béo lên lúc nào không hay.”
Hà Tô Diệp gắp một miếng thịt bò xào cho cô: “Ăn
nhiều một chút, nhìn em căn bản vẫn chẳng có gì khác cả, béo ở đâu? Sắc mặt
không tốt, nhợt nhạt, hàng ngày đều thức đêm!”
“Anh vừa nãy còn nói em béo!” Cô tức giận phản bác,
xoay người múc cho anh một bát canh gà: “Hà Tô Diệp, em thấy có sắc mặt anh mới
không tốt, mắt thì gấu trúc. Bác sĩ, anh làm thế nào trở thành người gương mẫu
được đây!”
Anh húp một ngụm canh gà, lập tức mỉm cười: “Anh
thấy hương vị tại sao lại quen thuộc như vậy, thì ra là bỏ thêm đảng sâm.”
Thẩm Tích Phàm mở miệng: “Đảng sâm là từ bên nhà gửi
qua, mẹ nói ‘ ích khí sinh tân dưỡng huyết’, sau khi kết thúc mỗi một môn học,
em đều phải nấu một nồi canh gà to thăm hỏi bản thân.”
“Ở đây có vất vả không?”
“Đương nhiên là vất vả rồi, thầy giáo tuy rằng là
người tốt, nhưng mà nghiêm khắc lắm, đã vậy còn có Career Track, may mà kinh
nghiệm làm việc hoàn hảo, nhưng lý thuyết của em lại luôn kém hơn các bạn học
từ chính quy. Còn anh?”
“Anh vẫn tốt, không vất vả, đề tài tiến hành cũng
rất thuận lợi.”
“Em không tin đâu, học y ở Mỹ rất vất vả, nhìn xem
anh gầy như thế này.” Thẩm Tích Phàm chỉ cảm thấy đau xót trong lòng, căn bản
không còn dũng khí nhìn khuôn mặt của anh, lại múc thêm một bát canh gà nữa, cố
gắng nở nụ cười trêu chọc: “Uống nhiều thêm chút chữa, qua cái thôn này là
không còn cửa hàng nữa đâu!”
Nhiệt độ ở miệng bát còn lưu lại trên đầu ngón tay,
Thẩm Tích Phàm đột nhiên có loại xúc động muốn khóc, trong lòng chỉ có một ý
niệm, chờ đợi một năm dài này kết thúc, sau đó dù có thế nào, cũng sẽ không rời
xa anh nữa.
———-
Sau khi ăn xong, Thẩm Tích Phàm tham lam lại nổi
lên, cười hì hì: “Vẫn là ở nhà anh ăn cơm ngon hơn, sau khi ăn xong còn có món
điểm tâm ngọt, thật là quá tuyệt vời!”
Hà Tô Diệp nhìn kỹ tủ bát một chút, cười nói: “Không
phải còn có chút đậu đỏ sao, để anh làm chè đậu đỏ nhé!”
Cô vui mừng nhảy dựng lên: “Em đến giúp anh, đường ở
trong cái hộp nhỏ để trong góc, em tìm cho.”
Đun chè đậu đỏ, rửa sạch sẽ bát đũa xong, Thẩm Tích
Phàm gọi điện thoại về cho gia đình, Hà Tô Diệp thì lên mạng nói chuyện phiếm
cùng Khâu Thiên, chỉ có điều tốc độ gõ chữ của Khâu Thiên bỗng nhiên trở nên vô
cùng chậm, miên ra nửa ngày mới hiện lên một câu, mà một câu này cũng chỉ có ít
ỏi 10 chữ.
Hà Tô Diệp bị tính tình của Khâu Thiên làm cho mất
kiên nhẫn, liền tiện tay kích mở ra một trang web được lưu trữ trong mục đánh
dấu trang yêu thích của cô, ai ngờ mở ra là một cái blog, nhìn kỹ lại, A… đây
không phải là blog của Thẩm Tích Phàm sao.
Anh trầm lặng nhìn địa chỉ trang web, lập tức liền
nhớ kĩ, lại nhìn vào dòng thời gian một chút, đã viết từ cách đây rất lâu, tùy
tay kích vào một tiêu đề có ngày gần đây nhất.
“Từ nay về sau tôi dần dần học được bao dung cùng
thông cảm, chờ đợi cùng thỏa hiệp.
Trên thế giới chỉ có hai loại tình cảm được coi là
lãng mạn: “Một loại là đồng cam cộng khổ, loại khác là đồng quy vu tận; Việc
chúng ta cần làm là tranh thủ cùng người mình yêu nhất….. đồng cam cộng khổ,
rồi cùng người mình yêu tiếp theo… đồng quy vu tận.
Mà đồng cam cộng khổ, là từ ngữ đẹp biết bao. Bao
dung cùng nhẫn nại vô tận, quan tâm cùng che chở vô hạn, còn có năm tháng dài
lâu giúp đỡ lẫn nhau, mới có thể viết được từ ngữ chân chân chính chính……….
đồng cam cộng khổ.”
Đồng cam cộng khổ…. thật sự là dòng chữ thật hạnh
phúc, cũng thật tuyệt vời, Hà Tô Diệp trong lòng trậm mặc, nhìn màn hình chằm
chằm bắt đầu có chút ngây ngốc, mãi khi phía sau có tiếng động mới vội vàng tắt
đi cái trang web, phát hiện thấy Thẩm Tích Phàm đứng bên cửa sổ cười tủm tỉm
với anh.
Chợt có một loại vui sướng, có loại xúc động muốn
cho tất cả người trên thế giới biết, anh đang có cô, anh hiện tại thật hạnh
phúc.
Hà Tô Diệp đứng lên đi đến cạnh cô, còn nghiêm túc
hỏi: “Có đồng ý đi gặp bạn anh không, anh muốn đưa em tới giới thiệu cho bọn họ
biết.”
Thẩm Tích Phàm mỉm cười: “Như thế nào mà trường này
anh cũng có bạn học, Hà Tô Diệp anh thật sự là bốn bể có tri kỷ nha!”
(* nguyên văn là 海内存知己,天涯若比邻: bốn bể có tri
