viện chờ, kết quả vừa mới đi đến lối rẽ đã nhìn thấy một thân ảnh
quen thuộc, trên tay đang ôm một chồng sách tham khảo thật dày, bước đi vội
vàng.
Vẫn trang phục
đơn giản, mộc mạc như vậy, áo bông màu hồng của cô càng làm lộ ra làn da trắng,
tóc đã dài ngang lưng, vốn là cái khí thế bức người mà công việc phải có lại bị
dáng vẻ mọt sách kia che dấu, càng có nét điềm tĩnh trầm ổn.
Mà Thẩm Tích
Phàm không lưu ý một chút nào việc anh đang đứng ở chỗ lối rẽ, cô vẫn một đường
đi thẳng. Hà Tô Diệp đành phải chạy đuổi theo, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai cô, rồi lại
nhẹ nhàng gọi tên cô: “Thẩm Tích Phàm!”
Nghe thấy vậy,
vội xoay người, cô trợn mắt há hốc miệng nhìn anh, sau một lúc lâu cuối cùng
mới bật ra một câu: “Anh…Hà Tô Diệp, anh tại sao lại có thể ở chỗ này!”
Anh mỉm cười,
lại phát hiện trái tim mình bắt đầu đập có gia tốc: “Đến gặp em mà.”
Tiếp tục tiến
lên một bước, tay nhận lấy đống sách trên tay cô, Thẩm Tích Phàm bình tĩnh nhìn
anh, cố gắng khống chế cảm xúc kích động: “Anh làm thế nào mà ở chỗ này được!”.
Cô mở miệng còn muốn nói gì đó nữa, lại phát hiện cả tim lẫn người đều đang run
rẩy. Vui sướng, hưng phấn, kinh ngạc, kích động, không nói được lên lời.
Vậy mà người con
trai trước mặt này, chỉ nhẹ nhàng kéo tay cô, khẽ mỉm cười: “ Trở về anh sẽ nói
cho em.”
Tình
yêu phải chăng cũng ngọt ngào như chè đậu đỏ?!
![]()
Khu nhà ở của cô không lớn, nhưng
dọn dẹp cực kì ngăn nắp.
Thẩm Tích Phàm bỏ túi sách ra, giải thích: “ Bạn
cùng phòng đi đến host family ăn cơm rồi, trong nồi hầm có canh gà, bên trong
tủ lạnh có lẽ còn đồ ăn, thật sự thì không bằng chúng ta tới nhà ăn sinh viên
đi, nhưng không biết có đang mở không.”
Hà Tô Diệp chỉ cười nhưng không nói, khiến trong
lòng cô càng thêm rụt rè, vừa định hỏi thêm, khuôn mặt nhỏ nhắn đã bị giữ lại
nhẹ nhàng, anh trêu chọc: “Thật sự mập lên nha, cô nhóc!”
Quay mặt đi hướng khác thở gấp, lại bị ngã vào một
lồng ngực ấm áp, cô nghĩ muốn kháng cự thoát ra, bên tai lại là tiếng nói nam
tính trầm thấp: “Ngoan, đừng cử động, cho anh ôm một lát, anh mệt muốn chết
rồi.”
Trên người anh có hương chanh thoang thoảng, lại
phát ra dáng vẻ mệt mỏi không nói thành lời, cô không khỏi ngẩng đầu nhìn kỹ
khuôn mặt anh, so với nửa năm trước càng gầy hơn, chung quanh mắt còn có quầng
thâm mờ mờ.
Nhẹ nhàng thở dài, cánh tay không khỏi vòng qua ôm
chặt thắt lưng anh, nghi vấn rốt cục hỏi ra miệng: “Anh làm thế nào mà ở đây?”
Hà Tô Diệp mỉm cười: “Đến gặp em! Anh hiện tại ở sở
nghiên cứu CVI của đại học Pennsylvania.”
“Khi nào anh qua đây vậy, trước đây vì sao không nói
cho em?”
“Tháng tám anh sang Mỹ, khi ấy đã nghĩ tới nơi sẽ
lập tức đi gặp em, nhưng kết quả phải nhận một cái đề tài, mệt chết đi sống lại
một thời gian, cho nên phải kéo dài tới tận bây giờ.”
Cô nói thầm: “Thế này có tính là thê xướng phu tùy*
không?”.
(thê xướng phu tùy: kiểu như vợ hát chồng múa phụ
họa ^^)
Nhẹ tay vén mái tóc dài bên tai cô, Hà Tô Diệp cúi
đầu cười: “Ừ nhỉ, coi là như là thế đi”
————
Bọn họ cùng nhau làm cơm tối, cùng nhau xắn tay chảo
với dầu, Thẩm Tích Phàm liền bắt đầu buồn rầu: “Trời ơi! Em quên mất cho người
bạn ký túc xá bên cạnh mượn tạp dề rồi, thôi bỏ đi, để em xào rau là được!”
Hà Tô Diệp ngăn lại tay cô: “Không có gì, anh qua
bên này, cũng đã lâu không vào bếp, không biết tay nghề đã xuống cấp rồi hay
chưa.” Vừa nói chuyện, liền đem trứng gà đập vào trong cái chảo, lập tức khói
dầu nổi lên bốn phía, giọt dầu nhỏ bắn lên, dính trên áo sơ mi trắng của anh.
Thẩm Tích Phàm đổ ra một trùm khí lạnh: “Dầu! dầu
kìa! sơ mi của anh không cần nữa à!”
“ Nhóc con! em thế nào mà thích ngạc nhiên như vậy.”
Bưng lên đám cà chua đã thái xong, anh cười: “Không phải vài giọt dầu ăn thôi
sao, xào rau nấu cơm ai mà chẳng dính một tí, nhanh đi xem canh trong nồi hầm
đã được chưa?”
Thẩm Tích Phàm nghe theo lời anh đi múc nửa bát canh
gà, thêm một chút muối, bưng ra: “Anh trước tiên nếm thử đi xem đã đủ đậm
chưa!”
Hà Tô Diệp tay trái cầm cán chảo, tay phải còn đang
cho thêm nước tương, cô liền nhón mũi chân, thật cẩn thận đưa tới cạnh miệng
anh, anh thuận thế liền nhấp một ngụm: “Ừ, cũng không khác mấy, có thể múc ra
đi.”
Cô bỗng nhiên cười rộ lên, vội vàng nhấp miệng, quay
mặt đi, Hà Tô Diệp còn chưa nhận ra, tò mò hỏi: “Làm sao vậy?”—–hôn gián tiếp chứ còn gì nữa^^
Cô lắc đầu không trả lời, chỉ là trong lòng thật ấm
áp, hốc mắt cũng có chút cay cay, cô cẩn thận nếm một ngụm canh gà, độ đậm vừa
đủ, vị tương ở đầu lưỡi lan tỏa, khiến cho người ta ý chưa tận, vị còn đọng lại
rất lâu. Người con trai trước mắt này, thật sự rất yêu, nguyện ý vì cô xuống
bếp, thậm chí một chút việc nặng cũng không cho cô chạm vào.
Vừa nãy trong đầu Thẩm Tích Phàm bỗng nhiên
thoáng hiện ra bốn chữ “Đôi vợ chồng già”, lại không khỏi mỉm cười hạnh phúc.
Cảm giác chân thực như vậy. Ngày trước khi ở bên
Nghiêm Hằng, giố