kỷ, chân trời như hàng xóm).
“Có một người bạn thân cấp ba đang ở Viện nông
nghiệp, thường gọi là học viện bò sữa, có hai người bạn đại học đang ở đại học
y Weill Cornell, đều là người rất lợi hại.”
Trịnh trọng gật gật đầu,cô nghịch ngợm trả lời:
“Thịt bò trong nhà ăn của trường đều từ học viện bò sữa, em phải đi cúng bái
thật tốt vài vị cường giả* này một chút mới được!”
(*cường giả: chắc là người lợi hại)^^
———-
Ithaca ban đêm dàng thêm yên tĩnh, bên trong vườn
trường to như vậy cũng không có vài người, học viện đều là người cô lập,
chỉ có đèn đường tăng thêm một chút sức sống. Thẩm Tích Phàm đi ở phía trước
anh, một đường ngân nga.
Hà Tô Diệp ngắm trong mắt, ngọt trong tim. Mái tóc
dài của cô bay lên trong gió, tỏa ra hương thơm thoang thoảng xung quanh, có
một vẻ đẹp tựa hư vô. Mỹ lệ như vậy, đáng để anh cất dấu.
Anh nhẹ nhàng gọi tên cô, Thẩm Tích Phàm quay đầu
lại bước chân cũng chậm dần, chỉ thấy Hà Tô Diệp trong bóng của ngọn đèn, dáng
người cao lớn mạnh mẽ còn có khuôn mặt vẫn bày ra nụ cười tao nhã, nhưng lại
khiến cho cô cảm thấy như không thật, dường như đang nằm mơ, trước mắt đều là
ánh sáng lấp lánh bay lượn.
Lần gặp nhau này quả thực như là một giấc mộng, hoàn
mỹ làm cho cô rơi lệ.
Cô nở một nụ cười tỏa nắng như ngọc, ánh hào quang
bắn thẳng vào trong tim anh, ánh mắt hai người đều nhìn thấy có một mình đối
phương, không khí đã ẩn ẩn không còn như trước.
Đột nhiên trước mắt cô lướt xuống một thứ trong
suốt, thì ra là chiếc khăn lụa. Thẩm Tích Phàm xoay người lại kiểm tra, ai ngờ
một trận gió lớn thổi tới, khăn lụa theo cần cổ bay lên, vừa định với tay bắt
lại, khăn lụa đã nhanh chóng “đáp” xuống mặt Hà Tô Diệp, cô liền cười ha hả.
Chạy tới trước mặt anh muốn lấy nó lại, nhưng anh
lại cứ khư khư nắm chặt không buông ra, cô bông nhiên cảm thấy trên trán mình
vương vấn hơi thở thanh nhã quen thuộc của Hà Tô Diệp, một cái hôn nhẹ nhàng
tựa lông vũ ở mi mắt.
Tiếp theo ngón tay ấm áp lướt qua làm môi, trong ánh
mắt lóe lên tình ý, nụ hôn bất ngờ xảy ra giống như bão táp làm cho người ta
trở tay không kịp, hương vị của nhau thấm đẫm trượt bên trong miệng, trong đầu
cô trống rỗng, chỉ biết thuận theo mà nhắm mắt lại, giống như tất cả là điều
đương nhiên.
Cô đã quên suy nghĩ, cũng không muốn suy nghĩ, chỉ
là theo bản năng ôm lấy anh, chặt một chút, lại một chút.
Nhưng trong đầu có cái ý niệm, khiến cho cô không
khỏi để tâm—— Hà Tô Diệp, anh thật sự là một người con trai nhàm chán. ^^
Có điều, ai bảo cô thích anh đến vậy.
Thẩm Tích Phàm trước đây từng đọc qua một cái topic
nói rằng nếu người con trai đưa bạn gái của mình đi ra ngoài gặp những người
xung quanh của anh ta, như vậy chính là đã công khai thừa nhận quan hệ lúc đó
của bọn hai người, đương nhiên nó cũng là khẳng định lớn nhất đối với bản thân
họ.
Lúc cô chân chính trông thấy đám bạn kia của anh lại
hoảng sợ, một đám 4 người đánh bài, một bàn mạt trượt đang đấu nhau khí thế
ngút trời, càng kỳ quái là còn có cả người Mỹ ở đây, thỉnh thoảng lại truyền
đến một câu: “ Liên trang! Thanh nhất sắc! Ù!”
Một người đàn ông đang đánh bài, dáng vẻ cực kì
giống trong tiểu thuyết của Lỗ Tấn miêu tả: “Soạn ra 4 văn tiền lớn”, người đó
nhìn thấy Hà Tô Diệp đặc biệt hưng phấn: “Tiểu Hà, mau tới, mau tới, tớ hôm nay
vận may đặc biệt kém, mau đến giúp tớ hòa ván đi!”
Những người khác cười vang: “Đừng hòng! Bài
của cậu thì tự mình chơi, không cầu cứu chi viện!”
Hà Tô Diệp lặng lẽ cùng cô nói: “Đây là bạn cùng
phòng của anh, một người rất tốt.”
Vậy mà có người mắt sắc, lập tức liền thấy Thẩm Tích
Phàm, vội vàng than một tiếng, cười một tiếng: “Mỹ nữ kìa! Tiểu Hà, là vợ cậu?”
Cô bỗng dưng nở nụ cười, cảm thấy ở nơi đất khách có
thể nhìn thấy nhiều người Trung Quốc như vậy thật là gần gũi, mà những người
này đa phần cũng đều không câu nệ tiểu tiết lễ nhân, cùng Lí Giới, Khâu Thiên
là một nhóm người cùng phong cách, vội vã tiếp lời: “Không phải, chúng tôi vẫn
còn chưa chính thức đâu!”.
Hà Tô Diệp yêu chiều nhìn cô: “Luôn cảm thấy em
không giống người học quản lý khách sạn, mà là người học giao tiếp ăn nói mới
đúng nhỉ!”
Thẩm Tích Phàm giảo hoạt cười: “Anh cũng thật hài
hước, có lúc!”
Lập tức liền có người vội kêu, mà cũng không chỉ một
người: “Tiểu Hà, quá là không ý tứ rồi, nếu mình mà có cô bạn gái như này thì
đã sớm lấy về nhà giấu đi, cậu còn dám mang cô ấy bỏ ở đây, bản thân thì lại
chạy tới Đại học Pennsylvania, thế là không chân thành đâu!”.
Hà Tô Diệp bị ném cho một câu nói không nên lời: “Tớ
cũng muốn bày tỏ ấy chứ, chỉ sợ là cô ấy không đáp ứng thôi!”
Một đám người ồn ào: “Mỹ nữ, Tiểu Hà thế này xem như
biến thành cầu hôn luôn rồi đi, em muốn suy nghĩ một chút hay không!”.
Thẩm Tích Phàm xấu hổ, quay mặt qua chỗ khác, vội vã
có người tiếp lời: “Trầm mặc chính là tỏ vẻ cam chịu, chúng ta nhiều người làm
nhân chứng như vậy, đến lúc ấy bọn anh còn muốn làm một chầu rượu mừng nha!”
Cô quay đầu hướng ánh mắt xin giúp đỡ tới Hà Tô
Diệp, ai mà biết anh cũng không biện giải, chỉ nắ
