êng nó, quan điểm của ta là nếu công ty đối thủ ném vào
đây một quả bom, chỉ trong tích tắc, tập đoàn Lâu thị sẽ lập tức trở thành lịch
sử. Thật quá liều, nhưng ta nghĩ không ai có thể nghĩ ra được loại chuyện gây
chấn động này — sở dĩ ta có thể nghĩ ra, là bởi vì ta đang quá rảnh.
Đứng trước cửa phòng làm việc, ta hít một hơi thật sâu, sau
đó gõ cửa. Hắn có thể là người như thế nào đây? Nếu chỉ là một tên quỷ háo sắc
tự cho mình là phong lưu thì thật quá thất vọng rồi.
“Vào đi.” Bên trong cánh cửa truyền ra một giọng nói trầm ấm
dễ nghe.
Người đàn ông bên trong có giọng nói thật là hay, trên cơ bản
đã có 30% khả năng để làm một người đàn ông quyến rũ rồi.
Ta mở cửa, bước vào, lặng lẽ đóng cửa lại, rồi mới bắt đầu
đưa mắt tìm Lâu công tử danh tiếng như cồn, tiện thể quan sát cách bố trí phòng
ốc của thủ trưởng cấp cao một chút. Từ ngôn ngữ có thể dùng để đoán một con người;
tương tự, những đồ dùng bày biện trong một căn phòng cũng là một cách nói lên
tính cách, nhưng lúc này ta chẳng có thời gian để mà suy đoán. Ta chẳng nhìn thấy
ai ở bàn làm việc cả, đang ngẩn ra, thì nhìn thấy Lâu công tử đang nhàn nhã ngồi
trên một cái ghế bành bằng da màu nâu đậm nhìn ta chằm chằm, dùng kế “dĩ dật
đãi lao[2'>” rồi lại bày binh bố trận trong tư thế của kẻ đi săn để chiếm hết ưu
thế.
Hắn quả thật là muốn săn ta làm số thự tự mới nhất trong bản
danh sách người đẹp của hắn.
Là một gã đàn ông đẹp trai, vô cùng hấp dẫn. Nếu như vừa rồi
giọng nói giúp hắn có 30% tư cách làm kẻ phong lưu, thì bây giờ, hắn hoàn toàn
đủ tư cách; có tài như hắn ăn các cô kiểu gì mà chả được, muốn mập lùn ốm cao
gì chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay là có ngay.
Ta nhướn mày, ném cho hắn một cái nhìn quyến rũ, nửa dò xét,
nửa kín đáo, vừa vặn tạo ra một bộ dạng tham hư vinh lộ rõ nét mặt quạ đen đang
hy vọng biến thành phượng hoàng; ta biết đây là điều hắn muốn. Chỉ cần đối mặt,
ta liền biết mình cần sắm vai loại người nào, chỉ là trong lúc rụt rè bẽn lẽn,
ta còn đang cân nhắc.
“Lâu phó tổng, em là Nhậm Dĩnh. Để cảm ơn sự nâng đỡ của
anh, em sẽ tận tâm tận lực dốc sức vì phó tổng.” Giọng nói của ta xưa nay không
phải thuộc loại cao vút trong trẻo, vì vậy thanh âm trầm ấm có chút khàn khàn lại
điểm xuyết thêm cho vẻ gợi cảm phong tình.
“Đến đây.”Hắn cao cao tại thượng ra lệnh. Ánh mắt không hề
mang vẻ tham lam háo sắc, có lẽ, trò chơi tình ái của hắn chỉ là quá phóng đại;
mặt khác, cũng có thể là ta chưa đủ gợi cảm, nên hắn nhất định phải nhìn lại
cho kỹ.
Ta chân thành bước đến gần hắn, chọn chỗ trên chiếc ghế
sô-pha dài bên tay trái hắn ngồi xuống, thản nhiên nhìn thẳng hắn; trong lúc hắn
còn đang bận nhìn ta như kiểm tra thịt khô, ta cũng quan sát hắn tỉ mỉ một
phen. Tình dục và tình yêu đều là những lĩnh vực ta chưa từng “nghiên cứu”. Đó
là bởi vì loại trò chơi này cần phải có “công cụ” của hai người, ta sẽ cần phải
thận trọng hơn.
Nếu như ta nổi hứng lên. Thế nào cũng phải tìm một người đàn
ông xứng đáng một chút mới không bạc đãi chính mình. Hắn có thể là một người bạn
tình thông minh, một người yêu lãng mạn, hơn nữa quan trọng nhất chính là hắn sẽ
không thật tình. Ta nghĩ là ta có chút động lòng rồi, ngại gì tên đại thiếu gia
phong lưu chơi bời một cây này? Trong tình hình hắn cũng có ý với ta, ta tin tưởng
trong khoảng thời gian ngắn chúng ta sẽ cùng nhau hưởng thụ sung sướng mà chẳng
có gánh nặng gì.
Không phủ nhận ta tham luyến vẻ bề ngoài, khuôn mặt đẹp
trai, thân hình vạm vỡ; xét về khía cạnh thích thú về mặt cảm quan mà nói, hai
điều này thiếu một thứ cũng không được, thế chẳng phải là qua bạc đãi bản thân
hay sao.
Rốt cục, hắn nhìn no mắt rồi cũng mở miệng:
“Tôi hy vọng em sẽ cảm thấy làm thư ký của tôi sẽ không quá
khó khăn.” Hắn nặn ra một nụ cười xấu xa. Dùng ánh mắt trêu ghẹo ta, còn thân
thể hắn thì thư thả thoải mái, hơn nữa còn không chạm đến ta dù chỉ một ngón
tay, thế nhưng ta lại có thể cảm nhận rõ ràng sự ve vãn của hắn. Gã này quả
nhiên là một tay cao thủ!
Toàn bộ hứng thú của ta đều bị hắn khơi dậy. Trong xã hội
ngày nay đàn ông biết ve vãn không nhiều lắm.
“Thế nào là khó khăn? Anh không biết được đâu, sáng nay khi
phòng nhân sự đưa lệnh xuống, bao nhiêu người đố kị với em! Có thể theo bên người
anh thực sự là quá vinh hạnh mà.” Ta hạ mí mắt, không hề giấu diếm sự đắc ý của
mình.
Hắn cười nói:
“Xem ra em là một cô gái rất thông minh, không giả vờ thanh
cao đứng đắn, vậy tiết kiệm không ít thời gian của tôi. Em biết rồi đó, tôi
không rảnh chơi trò cút bắt với em, em đáng giá bao nhiêu tôi cũng sẽ không bạc
đãi.”
“Đó là đương nhiên. Em sẽ không có ý nghĩ không an phận; phu
nhân tương lai của anh sao có thể là loại người dung chi tục phấn không biết
xâu hổ như tụi em.” Làm vợ của hắn nhất định rẽ rất bất hạnh. Ta dại gì mà đào
huyệt chôn mình, ta đâu phải đồ ngốc.
Hắn đưa tay lên xoa cằm, nhìn ta không chớp mắt. Có thể thấy
được thấp thoáng vẻ cảnh giác và mê mẩn của hắn, hệt như ánh mắt của Vương Tư
Dương mười phút trước ở dưới tầng năm. Ta vội vàng duy