XtGem Forum catalog
Yêu Em Không Cần Quá Cuồng Si

Yêu Em Không Cần Quá Cuồng Si

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322881

Bình chọn: 7.5.00/10/288 lượt.

g,

rốt cục ta cũng có thể thu lại nụ cười giả tạo, da mặt cuối cùng cũng được hoạt

động bình thường.

Giám đốc của ta cũng chính là con cá ‘cỡ trung’ của Điền Tụ

Phương – Vương Tư Dương; danh xưng ‘cá lớn’ chỉ có công tử nhà giàu mới xứng

dùng.

Ở công ty này chỉ hỏi năng lực, không hỏi sức chịu đựng, muốn

nuôi bình hoa thì phải trả giá; nếu làm việc không có thành tựu gì, lúc nào

cũng có thể mất bát cơm như chơi. Cho nên Vương Tư Dương xem như cũng không

xoàng.

“Ngồi đi.” Hắn đưa tay ra.

Ta mỉm cười ngồi xuống. Duyên dáng quyến rũ nhìn hắn. Không phải

ta nói, mà là cô-gái-có-sắc-đẹp-vượt-xa-bộ-não của Vương tiên sinh nói, bọn ta

với tư cách là người-cấp-dưới tất phải hiểu được đạo lý sinh tồn.

“Em sướng rồi nhé. Anh biết sớm muộn gì em cũng thành công.”

Hắn rít một hơi thuốc lá, chăm chú nhìn ta qua làn khói mỏng.

Ta mỉm cười đáp lại, nói mấy lời tán hươu tán vượn.

“Anh nói quá, chẳng qua là làm thư ký thôi mà, có phải là

thành tựu to tát gì đâu?”

Vẻ mặt của hắn có chút tiếc rẻ:

“Em vừa dễ thương lại nghe lời, nhưng một năm rưỡi rồi, anh

mới phát hiện em là người rất kín kẽ đó.”

“Ui trời! Giám đốc à, anh nói sao ấy chứ! Anh mới là người

không để mắt đến em, nếu không phải anh đã là người của nhỏ Phương, thì còn lâu

em mới chịu cô đơn cho đến bây giờ!”

Vương Tư Dương chỉ còn biết cười trừ.

“Nếu em không muốn lên đó, anh sẽ từ chối khéo cho em. Thực

ra anh cảm thấy trưởng phòng Phương thích hợp với em hơn.”

Mấy người này hầu như chắc chắn trăm phần trăm ta sẽ trở

thành người tình bên gối của Lâu công tử, sống động như chính bọn họ đã tận mắt

trông thấy vậy. Là do bởi anh ta quá tai tiếng, hay là do bộ dạng như sẵn sàng

lên giường bất cứ lúc nào của ta? Ừm, đáng để nghiên cứu; ta càng ngày càng có

hứng thú đối với Lâu công tử, nếu không lên quả thật là đáng tiếc.

Ta xua tay tức giận trong phạm vi sắc đẹp cho phép, hai mắt

mở to:

“Giám—đốc! Trưởng phòng Phương một tháng mới kiếm được ba bốn

vạn, ngay cả một cái áo khoác của em cũng không mua nổi, chờ ảnh leo lên được

chức cao hơn, chắc đến lúc em vào quan tài luôn quá! Sao anh có thể nói ảnh hợp

với em? Ảnh nuôi em không nổi đâu!”

Vương Tư Dương nhíu mày nhìn ta chăm chú hồi lâu, không nói

lời nào, ta biết đối với cách nghĩ của ta, hắn sẽ cảm thấy không thể nào tin nổi,

những người-hay-tự-cho- mình-là-đúng luôn phải nếm mùi đau khổ. Ta vẫn giữ vẻ mặt

tức giận, ánh mắt không ngừng hiện lên vẻ đua đòi. Phân tích đi! Để xem anh

nhìn rõ tôi đến mức nào!

Nhưng, người đầu tiên lên tiếng lại không phải là ai trong

hai bọn ta, mà là một cô gái đột nhiên xông vào phòng, hơn nữa còn lao nhanh về

phía ta:

“Đồ đàn bà đê tiện! Vì sao anh Phương lại có thể mù quáng

yêu bà chứ!”

Ta né sang một bên, cũng may xưa nay ta luôn đề cao tinh thần

cảnh giác, nếu không thì… bị đôi móng vuốt kia quào trúng, ta còn dám chườn mặt

ra gặp người khác sao? Ta cật lực không cho phép cơ thể gánh chịu bất kỳ vết

thương ô nhục nào, đặc biệt xuất phát từ sự oan uổng kiểu này.

Nhìn kỹ lại, suýt tí nữa buột miệng huýt sáo một cái! Thật

là rực rỡ a! Người phất cờ chính nghĩa là một tân binh mới gia nhập phòng này,

cô em tươi mát mới tốt nghiệp đại học – Cao Linh Lan, còn người đứng ở cửa như

tượng thạch cao kia chẳng phải trưởng phòng Phương mới bị ta phê bình xong đó

sao? Cảnh tượng này thường thấy trên sân khấu, mặc kệ trên TV hay là trong tiểu

thuyết, bất quá vai chính không phải ta, ta đóng vai đại phản diện.

Được rồi! Nhân vật phản diện cũng nên có điệu bộ của kẻ phản

diện, không thể thất trách. Ta cười khinh bỉ cất giọng cay nghiệt:

“Con nhóc kia, mi chán sống rồi sao? Dám tấn công ta? Sao

không soi gương coi thử mình có tư cách gì!”

“Đồ đàng điếm! Cái thứ gây mất trật tự xã hội, công khai

vinh dự lên ngôi gái điếm mà còn dương dương tự đắc? Bà đúng là nỗi nhục cho phụ

nữ chúng tôi!”

Nếu không nhờ Phương tiên sinh đứng ở cửa kia giữ lấy Cao

Linh Lan, chỉ sợ là ta không còn mạnh khỏe đứng đây để mà ‘đọc lời thoại’ dành

riêng cho vai nữ hư hỏng nữa rồi. Ta chỉ lặng im phô diễn vẻ phong tình qua nụ

cười nham hiểm, cười quyến rũ rồi lại cười duyên dáng, hiện tại ta không cần phải

nói nhiều, các ‘diễn viên’ bên cạnh sẽ tự động đảm nhiệm phần kết; ‘khán giả’

ngoài cửa đang đông, ta không thể để cho bọn họ thất vọng mới được.

Mặt Vương Tư Dương đỏ lên:

“Làm càn! Linh Lan, thái độ vậy là sao! Đừng tưởng con là

cháu của cậu thì muốn làm gì cũng được! Trưởng phòng Phương, nó là cấp dưới của

cậu, cậu tự đi mà giải quyết!”

Ánh mắt của trưởng phòng Phương đầy buồn bã và đau đớn nhìn

ta chằm chằm. Có thể thấy những lời nói của ta lúc nãy đã làm tổn thương sâu sắc

đến lòng tự trọng và trái tim si tình của anh ta. Ta lạnh lùng hừ nhẹ, không buồn

nhìn lại.

“Anh Phương! Anh nhìn cho kỹ đi! Sao anh lại coi trọng thứ

đàn bà tham hư vinh này chứ? Em không đẹp như cô ta. Nhưng em thật lòng! Đến giờ

phút này anh còn mong giữ cô ta lại ư? Nhìn xem anh nhận được cái gì? Cô ta

khinh rẻ anh!” Cao Linh Lan gào lên đầy phẫn nộ pha lẫn xem th