ông
cảnh sát này.
“Cô ở đây đợi một chút!”
Quăng ra câu nói, hai người cảnh sát đóng cửa ra ngoài, chỉ để lại
mình Đào Nhạc ngồi trong phòng thẩm vấn. Nói cho cùng cô cũng chỉ là một cô gái
nhỏ, nhìn bốn vách tường trắng xóa xung quanh, càng ngày càng thấy sợ, cô học
pháp luật học cả tán đả, thời điểm quan trọng lại chẳng dùng được cái nào, vô
duyên vô cớ gặp phải loại chuyện xui xẻo này. Trong căn phòng trống trải, không
hề có sinh khí, càng tạo cảm giác sợ hãi như bị toàn bộ màn đêm nuốt lấy. Trong
đầu cô chỉ có một hình ảnh duy nhất, nếu anh biết hiện tại cô đang torng tình
trạng này, chắc chắn sẽ tức giận, thế nhưng cô lại rất muốn gặp
anh.
Tô Dịch Văn, anh ở đâu rồi…
Cửa mở, có người bước vào. Đào Nhạc ngẩng đầu, nhìn bộ sắc phục kia,
thất vọng, thế nhưng nhìn kĩ lại, là gương mặt trắng nõn của tên nhóc yêu
nghiệt, rõ ràng là Hàn Húc.
“Đào Nhạc?” Cậu hình như có chút bất ngờ, tại sao cô lại xuất hiện ở
đây.
Đào Nhạc gắng gượng cười chào hỏi, “Là mỹ nhân đó à, bọn họ cử cậu
tới thẩm vấn tôi sao?”
Hàn Húc ngồi xuống, thấy sắc mặt cô trắng bệch, vốn định cười nhạo
vài câu, nhưng giờ phút này lại chẳng còn hứng thú trêu chọc nữa. nghe đồng
nghiệp bên ngoài bàn về vụ án này, cậu cũng muốn vào xem tình hình thế nào,
không ngờ lại gặp cô.
“Đã có chuyện gì xảy ra, tại sao cô lại gây chuyện để bị bắt vào đây,
bọn họ nói cô buôn lậu.”
Vừa nghe đến hai chữ ‘Buôn lậu’, nước mắt Đào Nhạc liền rơi xuống,
“Tôi không có…tôi cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết khi đang ở cửa
hàng tôi làm thêm, bọn họ đột nhiên tới bắt tôi đi.”
“Thế nhưng những bộ phim kia đúng là được mang từ nước ngoài về, cô
học pháp luật làm gì mà ngay cả chuyện này cũng không biết phân
biệt!”
Nghe Hàn Húc trách móc, Đào Nhạc càng uất ức hơn, “Tôi học pháp luật
nhưng không có học cách phân biệt đĩa phim A!”
Tuy trước đây hai người ghét nhau, nhưng hôm nay cuối cùng cũng đã có
thể ôn hòa nhã nhặn nói chuyện. Suy cho cùng Hàn Húc cũng là một người đàn ông,
thấy Đào Nhạc lau nước mắt. có chút khó xử, “Trước tiên cô đừng khóc nữa, cô là
người vô tội thì tự nhiên sẽ được thả thôi.”
“Tôi vốn là người vô tội mà!” Đào Nhạc lặp lại.
Hàn Húc nhíu mày, thở dài, “Vấn đề là vụ án này không thuộc tổ của
tôi phụ trách, bây giờ tôi không có cách nào, giờ họ cũng đã bắt cô rồi, đành
phải chờ đợi vậy.”
Đào Nhạc trầm mặc, nghĩ đến bản thân đã sống hai mươi mấy năm, đêm
nay lại có thể ngủ trong đồn cảnh sát, lại còn là nghi phạm, nếu để người nhà
biết được cô không biết phải ăn nói thế nào nữa.
“Hàn Húc, tôi có thể gọi điện thoại về nhà không, toàn bộ vật dụng và
điện thoại của tôi đều bị tịch thu hết rồi.” Đào Nhạc nhỏ giọng
hỏi.
Tình huống như vậy thực ra là không được cho phép, nhưng Hàn Húc tin
nếu giúp Đào Nhạc chuyện này cũng không sao, chỉ ngại theo trình tự không được
làm vậy. Cậu gật đầu chấp nhận, “Tôi giúp cô lấy điện thoại về.”
Đào Nhạc thừa nhận mình có chút định kiến với tên nhóc Hàn Húc này,
nhưng quan trọng là cậu ta không lợi dụng việc công để trả thù tư, cô cũng chỉ
có thể dựa vào cậu ta, tên nhóc này rốt cuộc cũng có phong cách của cảnh sát
nhân dân. Lại nghĩ tới mấy người trong tổ kia, bọn họ mới thật đã đạt tới cảnh
giới của sỉ nhục.
Hàn Húc là cảnh sát, chỉ cần nói vài câu qua loa với đồng nghiệp là
đã lấy được điện thoại cho Đào Nhạc.
“Này, tiểu Hàn, vừa nãy chiếc điện thoại này liên tục đổ chuông, tôi
đoán chắc là từ nhà cô gái kia gọi đến.”
Hàn Húc nghe xong, nhìn thấy trên màn hình có hơn mười cuộc gọi nhỡ,
vừa định xoay người đến phòng thẩm vấn, di động lại vang lên. Cậu do dự một
chút, vẫn nên tiếp điện thoại.
“Alo, Đào ?Nhạc, em ở đâu rồi, tại sao không nghe điện thoại tôi
gọi?”
Là giọng đàn ông, rất lo lắng, Hàn Húc tưởng ngừơi nhà của cô, liền
trả lời, “Xin chào, xin hỏi anh có phải người nhà của đào Nhạc
không?”
Tô Dịch Văn sửng sốt, không ngờ là một người đàn ông nghe máy. Anh
xong việc lập tức trở về, vì muốn gặp cô trước tiên. Nhưng đợi thật lâu cũng
không thấy người đâu, gọi nhiều lần cũng không ai nghe điện thoại, anh chưa từng
gấp rút như vậy bao giờ, nhưng bây giờ đột nhiên lại có dự cảm không
hay.
“Anh là ai?” Tô Dịch Văn trầm giọng hỏi.
Có lẽ chỉ là quan hệ đồng nghiệp, Hàn Húc có thể nghe thấy sự đề
phòng của đối phương, thậm chí có hơi khó chịu. Cậu không nghĩ nhiều, “Tôi là
cảnh sát, Đào Nhạc xảy ra chút chuyện.”
“Cô ấy bị làm sao?” Tô Dịch Văn biết nếu không phải chuyện lớn sẽ
không phải tới đồn cảnh sát, anh dứt khoát cầm lấy chìa khóa, trực tiếp đóng
cửa ra khỏi kí túc xá.
Hàn Húc đương nhiên nghe được âm thanh đó, hỏi anh một câu, “Anh có
phải người nhà cô ấy không, nếu được xin anh đến đây một chuyến.”
“Tôi đang trên đường đến, rốt cuộc cô ấy đã xảy ra chuyện gì vậy?” Tô
Dịch Văn hỏi ngược lại Hàn Húc.
“Nói trong điện thoại không rõ ràng, anh cứ đến đây thì biết
ngay…”
Hàn Húc vẫn chưa nói xong thì điện thoại đã cúp, cậu cứ nghĩ mãi
không biết người này có thật là người nhà của Đào Nhạc không…
Lại nói về Đào Nhạc, hiện tại