ởng phòng Vu yêu cầu, nói là hình tượng của tôi có chút
vấn đề.” Cô cố ý không nhắc đến việc làm thêm.
Tô Dịch Văn đến gần, vuốt tóc cô nhè nhẹ, rất mềm mại bóng
mượt. Đào Nhạc lại càng giống như chú mèo con đang được chủ nựng nịu, cả người
đơ ra. Anh sủng nịch nhìn cô, “Như vậy càng tốt, có chút thùy mị nữ
tính.”
Đào Nhạc vội vặn lại, “Tôi có chỗ nào không nữ tính
chứ!”
“Bộ dạng hiện tại của em là không nữ tính đó.” Tô Dịch Văn trực
tiếp chỉ ra, “Còn nữa, sau này đừng có một tiếng cũng ‘Ông đây’ hay ‘ Bà đây’,
em cũng nên bớt cãi nhau với người khác.”
Đối mặt với sự thuyết giáo của Tô Dịch Văn, Đào Nhạc chỉ biết
im lặng, anh ta chắc chắn là Đường Tăng chuyển thế, mới nhiêu đây tuổi đã thích
càm ràm, nhưng cô lại không phải Tôn Ngộ Không, đánh không lại võ taekwondo của
anh ta nên đành yên lặng chịu đựng giọng nói ma lực của anh ta làm sụp
đổ.
Đào Nhạc thở dài, “Kiểm sát Tô, anh nói xong chưa vậy, thời
gian cũng không còn sớm nữa, chúng ta tạm biệt chúc ngủ ngon tại đây đi
ha.”
Tô Dịch Văn kéo cô lại, “Đào Nhạc, ngày mai tôi phải đi Bắc
Kinh công tác, đoán chừng đi cũng mất một tuần mới về.”
Nói như vậy nghĩa là sẽ có vài ngày không phải thấy mặt tên cầm
thú, cũng có nghĩa là không còn áp bức. Trong lòng Đào Nhạc liên tục tung hoa,
bên tai vang lên bài hát ăn mừng của chế độ nông nô, ánh sáng rực rỡ đời cô cũng
đã đến rồi.
“Trong thời gian này em nhất định phải biết an phận một chút,
đừng mang rắc rối cho tôi nữa.” Lời nói này của Tô Dịch Văn rõ ràng là đang nhắc
tới sự kiện ảnh gây scandal lần trước.
Đào Nhạc lập tức bày ra bộ mặt sáng lạn nhất, cũng học theo
kiểu mắt phát sáng của người nào đó, “Điều này anh cứ yên tâm, làm gì còn có
chuyện rắc rối như thế xảy ra chứ, ở viện kiểm sát anh có nhiều tai mắt, tôi rất
hiểu mà.”
“Ừm, vậy thì tốt rồi.”
Tô Dịch Văn cười nhẹ, không hề do dự, nghiêng người chạm vào
môi cô.(First kiss á, cóa cũng như
không)
Sự việc xảy ra trong nháy mắt, vẻ mặt Đào Nhạc hoảng sợ, chỉ
biết mở to mắt khó tin nhìn anh, ngay cả nói chuyện cũng không cất nổi
giọng.
Ngược lại Tô Dịch Văn lại rất thích vẻ mặt ngốc nghếch, ngờ
nghệch hiện tại của cô, véo má cô một cái, cười thật vui vẻ, “Em phải ngoan
ngoãn đó, chờ tôi trở về.”
Đào Nhạc khó khăn lắm mới lấy lại tinh thần, mặt đỏ bừng, “Tôi
tôi tôi vào nhà trước.” Cô lập ba lần từ ‘Tôi’, ngay cả nhìn anh cũng không dám,
cấp tốc lấy chìa khóa mở cửa chui tọt vào nhà.
Đứng sau cánh cửa, Đào Nhạc không còn sức lực ngồi bệt xuống
đất, có thể mang máng nghe được tiếng bước chân và tiếng đóng
cửa.
Tô Dịch Văn, nụ hôn khi nãy, bọn họ…
Đào Nhạc vùi đầu, mà đầu óc cô cứ ù ù, tình huống như vậy có lẽ
là ngoài khả năng khống chế của cô. Giống như lần trước ở nhà anh, thực tế là đã
có sự bất thường, anh thích cô sao, nếu không tại sao đột nhiên anh hôn cô, còn
cả chuyện anh vì cô mà chỉnh sửa luận văn, cuống cuồng lo lắng khi cô gặp rắc
rối…Rất giống với những vấn đề cô từng nghĩ tới từ lâu, nhưng cô đối với những
chuyện tình cảm này lại rất chậm chạp, cũng rất ngại ngùng lên tiếng
hỏi.
Môi cô vẫn còn lưu lại cảm giác ấm áp mềm mại, Đào Nhạc chỉ
biết bản thân rõ ràng hơi luyến tiếc, phải nói là thật sự rất lưu luyến. Được
rồi, thực ra cô cũng có chút thích anh, cho dù bản chất của anh là cầm thú,
nhưng cũng không đến nỗi quá tệ.
Mà thôi, chờ tên họ Tô kia về nhất định phải nói chuyện rõ
ràng, không thể để anh ta dễ dàng lợi dụng như vậy!
Cứ như vậy, sau sự kiện nụ hôn bất ngờ, Tô Dịch Văn đã đi công
tác.
Nhưng cũng bắt đầu từ đêm đó, Đào Nhạc liên tục hồn vía lên
mây, xảy ra không ít chuyện trong lúc làm việc. Tô Dịch Văn quả nhiên là tên đàn
ông gây tai họa, rõ ràng khiến cô để tâm đến mất hồn.Cũng có vài lần cô muốn gọi
điện thoại cho anh hỏi thăm, nhưng lại không có can đảm bấm nút gọi, cô biết anh
rất bận, làm gì có thời gian để nghe. Cho dù anh có nghe, cô phải nói gì đây,
trước đây hai người không hề hòa thuận với nhau, bây giờ cô ngoan ngõan nghe lời
anh thì lại thấy có chút đạo đức giả..
Ngược lại hễ có thời gian rảnh là Tô Dịch Văn liền gọi, giọng
vẫn bình tĩnh, chỉ hỏi xem cô có ngoan ngoãn hay không, Đào Nhạc cảm thấy có lẽ
cách yêu của mấy ông già hơi khác với thanh niên, cách yêu của họ mang tính hàm
súc, vậy thì cô cũng sẽ không biểu lộ nhiều, phung phí lắm.
Mặt khác, Đào Nhạc bắt đầu đi đến cửa hàng băng đĩa làm việc.
Anh Cường muốn cô nhớ rõ mấy cô diễn viên kia, đặc biệt là tên tuổi và diện mạo,
cô đã lên mạng tìm về đủ cả, chẳng mấy chốc vượt qua thời gian thử việc, chỉ có
thể nói rằng để kiếm tiền ở thời đại này thực sự không dễ dàng chút
nào.
Qua vài ngày, Đào Nhạc đã quen việc, anh Cường cũng ít khi tới,
anh ta chỉ lo đi đến bốn cửa hàng khác trong thành phố. Dù gì thì phần lớn thời
gian cô cũng dành để đọc sách, không thì tìm bìa đĩa, tất nhiên là không phải
loại phim A. Về phần khách hàng, cũng có vài người đến nói rõ muốn thuê loại
phim này, lúc đầu Đào Nhạc cũng hơi mắc cỡ, nhưng lâu dần cũng thành mặt dày, tự
an ủi bản thân đây là vì sự nghiệp