u, dáng vẻ
hung hăng khi nãy giờ cũng tiêu tán hết cả rồi.
Đang nói, chuông cửa vang lên.
Ba Đào đến mở cửa, chỉ thấy một người đàn ông lạ mặt đang đứng
ngay cửa, cặp mắt kính viền vàng, đôi mắt với tia nhìn thâm thúy, khiến người
khác có cảm giác anh là một người nhã nhặn.
“Này, cậu tìm ai?” Ba Đào hỏi.
Tô Dịch Văn nhìn lại số nhà, nhỏen miệng cười, “Xin hỏi đây có
phải nhà của Đào Nhạc không ạ.”
“Đúng vậy, cậu là ai?”
“À, chào bác trai, cháu ở viện kiểm sát, kiểm sát Hứa có việc
không thể đến đây, vì vậy có nhờ cháu đến đón Đào Nhạc ạ.”
Ba Đào lập tức mở rộng cửa, “Ôi chao, mau mau vào nhà, thật làm
phiền cậu quá, biết sớm để cháu nó tự đi là được rồi.” Vừa nói ba Đào cũng không
quên hướng phòng khách, “Đào Nhạc với mẹ nó ơi, có khách
đến!”
Đào Nhạc vừa nghe, quay lại thấy ngay gương mặt tươi cười của
Tô Dịch Văn, giống như người sao Hỏa kinh ngạc khi xuống Trái Đất, thực quá kì
lạ, tại sao anh ta lại đến đây?
Ba Đào nói tình hình sơ qua cho vợ nghe, mẹ Đào có ấn tượng rất
tốt với người đàn ông này, lập tức niềm nở bước đến, “Thật ngại quá khiến cậu
phải chạy đến đây một chuyến, À…cậu ở bộ phận nào trong viện kiểm sát, xưng hô
như thế nào đây?”
“Cháu họ Tô, là—— “
“Mẹ, hai người đang làm gì vậy, điều tra hộ khẩu à!” Đào Nhạc
chen ngang, ba mẹ bị làm sao vậy, giống như bị Tô Dịch Văn hút mất hồn rồi, chưa
từng thấy có thái độ tốt như thế với con gái ruột bao giờ.
“Người lớn đang nói, con nít chen miệng vào làm gì hả!” mẹ Đào
quát lớn.
Đào Nhạc bị bắt phải im miệng, tức giận trừng mắt với Tô Dịch
Văn, bộ dạng anh ta trông thật đáng ghét, đôi mắt hoa đào biết phóng điện, mê
hoặc cả ba lẫn mẹ cô, đúng là một cái mầm họa!
Mẹ Đào quay sang, mỉm cười, “Thật ngại quá tiểu Tô, con nít
không hiểu chuyện, để cậu phải chê cười rồi.”
Khóe môi Tô Dịch Văn khẽ cười, “Không sao đâu bác gái, thật ra
cháu làm chung phòng với kiểm sát Hứa, đúng lúc chú ấy có việc, thế nên mới nhờ
cháu đến đây.”
Nghe kìa, đây là những lời gì chứ, một người thì gọi tiểu Tô,
một người thì gọi bác gái, cả người cô nổi hết ga dà.
(*): Ý mẹ Đào nói làm một nhưng hưởng ba phần lợi.
Chương 21.2
Dịch & Edit: Hai chị em Mit
“Nói như vậy thì đều là người một nhà cả.”
Đào Nhạc thật sự nhịn không được, “Ai là người nhà với anh ta
chứ, anh ta không tốt như ba mẹ nghĩ đâu.”
“Con nhỏ này sao cứ nói mãi thế, giống ai vậy hả!” mẹ Đào lại
quát lớn, quát tới nỗi Đào Nhạc đành phải cúi đầu im lặng.
Cô thật không hiểu nỗi, tại sao không có ai nhìn thấu được bản
chất cầm thú của Tô Dịch Văn? Bây giờ còn nguy hiểm hơn, anh ta còn công khai
đến nhà cô, thực sự không xem mình là người ngoài rồi.
Ba Đào mang valy ra cửa, “Tiểu Nhạc, cũng không còn sớm, đừng
để người ta đợi nữa.”
Đào Nhạc không còn gì để nói, thái độ nên có của ba cô cũng đã
đầu hàng rồi, hình như còn ước sao cho cô đi nhanh một chút.
Tô Dịch Văn chủ động cầm lấy valy của cô, “Bác trai bác gái,
hai người cứ yên tâm, cháu sẽ sắp xếp ổn thỏa cho tiểu Nhạc.”Nói xong, anh đẩy
đẩy mắt kính, rồi mỉm cười với Đào Nhạc.
Vừa nghe thấy hai chữ ‘Tiểu Nhạc’, người nào đó xém chút nữa là
sùi bọt mép mà chết, sau đó còn nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Tô Dịch Văn, cô
biết lần này vào kí túc xá của viện kiểm sát sẽ là lành ít dữ
nhiều.
Cứ như vậy, hai người nhà họ Đào rất vui vẻ mà tiễn cô, Đào
Nhạc không cam tâm ngồi trên chiếc xe công mang kí hiệu của ngành tư pháp. Tô
Dịch Văn lại là tài xế, anh ta còn cười nói bắt chuyện với bố mẹ cô, tán nhảm
vài câu về chuyện nhà xong, lúc này mới chịu khởi động xe ra khỏi khu dân
cư.
Mà đêm đã sớm buông xuống, Đào Nhạc nhìn cảnh vật hai bên
đường, ánh sáng nhấp nháy của đèn neon nhìn thế nào cũng cảm thấy rất hào
nhoáng, đó cũng là lý do khiến tâm trạng cô không tốt .Quay đầu sang nhìn người
đàn ông bên cạnh. Cũng không nói năng gì chỉ chuyên tâm lái
xe.
Đào Nhạc nhịn không được, mở miệng nói trước, “Tô Dịch Văn, anh
đừng giả vờ trước mặt ba mẹ tôi.”
“Tôi giả vờ? Em cho rằng tôi cố ý đến nhà em à?” Tô Dịch Văn
vẫn tập trung lái xe, không nhìn sang Đào Nhạc.
“Chẳng lẽ không đúng sao, đáng lẽ khi nãy tôi phải vạch trần bộ
mặt thật của anh trước mặt ba mẹ tôi mới đúng!”
“Cái gì mà bộ mặt thật, sao tôi không biết thế
nhỉ?”
Anh nói đúng sự thật, thế nhưng lại làm Đào Nhạc nổi giận,
“Trong lòng anh hiểu rõ nhất. Còn nữa, tôi không phải là người một nhà gì gì đó
với anh, ba mẹ tôi bản tính lương thiện nên sẽ bị anh lừa, không cần giả vờ làm
người tốt trước mặt tôi.”
Lần này thì Tô Dịch Văn quay sang, vẻ mặt nghiêm túc, “Tôi có
nhất thiết phải giả vờ làm người tốt trước mặt em không hả, lại chẳng có ích lợi
gì. Hơn nữa, tại sao em lại có thành kiến lớn như vậy với tôi
chứ.”
Đào Nhạc nói không nên lời, nghĩ lại hình như đúng là như vậy,
dường như thành kiến của cô đối với anh đã quá sâu sắc rồi, thậm chí hơi quá
đáng, nhưng mà tại sao chứ…
“Tôi chỉ muốn làm ba mẹ em yên tâm, không có ý gì khác.”Anh lại
bổ sung một câu.
Đào Nhạc úp a ấp úng cả buổi, “Tôi, tôi biềt
rồi.”
Tô Dịch Văn thở dài, “Vậy