Xin Chào, Kiểm Sát Viên!

Xin Chào, Kiểm Sát Viên!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326265

Bình chọn: 9.00/10/626 lượt.

phải do bát canh trứng kia à, biết

sớm không thèm giành với anh rồi.”

Tô Dịch Văn thở dài, “Đáng đời em, ai bảo em làm tàng!”

“Vậy chứ ai bảo anh giành với tôi, giành đồ với tôi hả, bà đây quyết

không để người đó sống dễ dàng!”

“Nhìn không ra em còn có ham muốn mãnh liệt đó.” Tô Dịch Văn vốn hơi

tức giận, nghe những lời này của cô không hiểu sao trong lòng liền tốt trở

lại.

Đào Nhạc hừ nhẹ, “Đúng thế, vì vậy anh đừng tranh giành đồ gì với

tôi, không thì tôi không khách sáo với anh đâu!”

Tô Dịch Văn cười cười, trực tiếp kéo cô đến phòng công

tố.

Đào Nhạc không hiểu, la lên, “Buông tay ra, anh mang tôi đi đâu vậy

hả?”

“Đừng có ồn ào!” Tô Dịch Văn lớn tiếng át lại, đợi đến khi đứng trước

cửa, “Em đợi ở đây.”

Đào Nhạc cũng bực bội, đổi lại là trước đây anh ta lớn giọng với cô,

cô đâu cần phải giận dữ, nhờ Tô Dịch Văn hung dữ như vậy, cô mới có thể ngoan

ngoãn, thậm chí còn rất nghe lời mà đứng ở cửa.

Đào Nhạc, từ lúc nào mà mày đã trở thành đứa ngu ngốc

rồi!

Không lâu sau, Tô Dịch Văn cầm một lọ thuốc nhỏ đưa cho Đào nhạc,

“Khi về em uống hai lần, sáng một lần, tối một lần.”

Thì ra là thuốc đau bụng, Đào Nhạc cầm lấy lọ thuốc có chút hảo cảm,

trong lòng lại thấy xúc động, hình như là từ đêm bị anh ta ôm rồi trở về kí túc

xá, cũng có lẽ là sớm hơn nữa , cô luôn nhớ đến cái ánh sáng màu vàng ấm áp và

bóng dáng kia, luôn làm cho người khác an tâm.

“Tôi sẽ không nói cảm ơn anh đâu.”cô không dám giương mắt nhìn, chỉ

nói ra câu này rồi vội vã bước xuống lầu

Tô Dịch Văn đứng đó rất lâu, nghĩ đến sự sợ hãi thoáng qua trong mắt

cô, liền cười tủm tỉm.

Dịch & Edit: Hai chị em Mit

Trải qua sự kiện WC, Đào Nhạc cũng đã hỏi rõ, bởi vì nữ giới

trong viện kiểm sát rất ít, cho nên lúc ban đầu xây dựng không phải mỗi tầng lầu

đều có WC nữ, hiện tại chỉ tầng bốn và tầng 6 là có, cho nên sau này Đào Nhạc

muốn đi gì gì đó thì chỉ có thể lên tầng bốn, cũng có nghĩa là cơ hội gặp phải

Tô Dịch Văn là rất lớn.

Đụng thì đụng chứ, dù gì cũng cãi ít nhất hai câu, cô cũng đã

quen tranh cãi với cái người này rồi.

Cũng may mấy ngày nay Đào Nhạc đã quen dần với công việc, nói

theo cách của cô chính là tự lực cánh sinh, cơm no áo ấm. Cái gia đình kia không

thể hy vọng gì thêm, cô phải dực vào chính bản thân. Tính đi tính lại, học phí

năm đầu cũng có rồi, nhưng năm tiếp theo thì sao đây, còn vài khoản chi tiêu lặt

vật bình thường nữa chứ.

Chuyện đã đến thế này, ngòai công việc ở viện kiểm sát, xem ra

cô còn phải kiếm thêm việc làm khác nữa mới được.

Thế mà, ngay lúc Đào Nhạc còn đang bận tìm cách, một sự việc có

tầm hủy diệt đã ngấm ngầm len lỏi đến…

Buổi tối, theo thường lệ Đào Nhạc về nhà ăn cơm, bởi vì viện

kiểm sát chỉ bao cơm trưa nên tối phải về nhà ăn thôi. Cũng có thể nói là mẹ cô

cũng không đến nỗi tuyệt tình lắm.

Ngay khi Đào Nhạc đang hết sức phấn khởi đi vào phòng khách,

liền thấy ngay một chiếc valy thật to nằm giữa nhà, còn có hai ông bà già Đào

gia ngồi trên sofa, vẻ mặt hai người đều nghiêm túc nhìn cô.

Đào Nhạc hình như đoán trước được có chuyện xảy ra, vì vậy cô

hỏi ngay, “Ba mẹ, valy của ai vậy, nhà mình có khách à?”

Ba Đào định nói, nhưng đã bị mẹ Đào ngăn cản, “Tiểu Nhạc à,

valy này dành cho con.”

“Cho con?” Đào Nhạc kinh ngạc

Mẹ Đào gật đầu, “Vừa nói điện thoại với dượng con xong, bắt đầu

từ hôm nay con đến kí túc xá trong viện kiểm sát ở đi, dượng đã sắp xếp xong cả

rồi, mỗi người một phòng, về phần nội thất bên trong chắc cũng lo luôn rồi.

Trong valy đều là quần áo của con, mẹ đã giúp con thu xếp, đợi một chút dượng sẽ

đến đón con.”

“Mẹ! Mẹ đang nói đùa đó hả, mẹ muốn đuổi con ra khỏi nhà đúng

không?” Cô thật sự nghi ngờ người phụ nữ trước mắt này có phải mẹ ruột cô

không.

“Không phải đuổi con ra khỏi nhà, là muốn để con tự nghiệm lấy

cuộc sống, độc lập một thời gian. Cho con đến kí túc xá viện kiểm sát, cũng

giống như ở trong trường thôi, đổi liều mà không đổi thuốc, hơn nữa cũng không

xa cơ quan lắm, đi làm cũng không sợ trễ. Còn nữa nha, con ở nhà cũng không thể

học tốt được, điều kiện ở đó sẽ giúp con chuyên tâm học hành, nhất cử tam

đắc(*).”

Những lời mẹ Đào nói người ngoài nghe thấy rất có lý, nhưng Đào

Nhạc lại nghe không thuận, dựa vào cái gì lại để cô đến ở trong viện kiểm sát,

bất kể thế nào cũng nên hỏi ý kiến của cô chứ.

“Ba, ba cũng đồng ý với lời mẹ nói à?” Đào Nhạc thấy mẹ kiên

quyết giữ ý kiến như vậy, không thể làm gì khác hơn là hướng ba cầu

cứu.

Ba Đào thở dài, đứng dậy vỗ vỗ vai Đào Nhạc, khó khăn nói, “Con

gái ơi, ba cũng cố hết sức rồi, nếu không ba cũng phải đến cơ quan

ở.”

“ Trời, tại sao ba không đấu tranh, thực ra——



Đào Nhạc còn chưa nói hết, liền nghe mẹ Đào ngồi bên cạnh nói,

“Đấu tranh? Ông ấy dám! Tôi nói cho ông Đào biết nha, ông dám giúp con, hạng mục

của cơ quan ông xem như xong đời rồi.”

Thì ra mẹ lấy công việc ra uy hiếp, khó trách một câu ba cô

cũng không dám nói.

Đào Nhạc thấy đồng minh duy nhất của mình đã bị bắt làm tù

binh, tình trạng đơn thương độc mã này không biết duy trì được bao lâ


Pair of Vintage Old School Fru