c Tiểu Văn tạm thời là tân nhân nên cũng giống với những cung nữ khác mặc
những trang phục trong cung. Tóc dài được tết bím đẹp mắt nửa búi lên nửa buông
xuống, phục sức tay chân và quần áo kết hợp rất tốt, dưới cổ và vai có chút hở,
cả người nhìn nhẹ nhàng, thanh thoát vô cùng.
Mục Tiểu Văn theo tầm mắt
hắn cúi đầu nhìn xuống, có vài phần không được tự nhiên:
- Trang phục trong cung
vốn là như vậy, không phải là ta cố ý mặc!
Thanh Y rời tầm mắt đi,
khẽ ừ một tiếng sau đó quay đầu lại hỏi:
- Ngươi là tân nhân?
- Tạm thời là như vậy! –
Mục Tiểu Văn khoát tay, vội vàng nói.
Thanh Y lại một tiếng rồi
không nói thêm gì nữa.
Nhưng Mục Tiểu Văn lại tò
mò không ít:
- Sao ngươi lại đến đây?
- Đi theo hoàng thượng.
Hoàng thượng? Mục Tiểu
Văn giật mình. Đó chính là đang nói, Khinh Phong cũng tới sao? Nhưng mà ngẫm
lại cũng thư thái, Thanh Y đương nhiên là phải theo Khinh Phong rồi. Chỉ là,
Khinh Phong tới đây làm cái gì?
- Các ngươi tới đây làm
gì?
- Hai nước tới thăm viếng
lẫn nhau.
- Tại sao không phái
những người khác? Hoàng thượng tự mình đến, chẳng phải là trong triều hiện giờ
không có vua? Chẳng may có người lợi dụng thời cơ mưu phản thì sao bây giờ?
Huống hồ một mình ở bên ngoài, dĩ nhiên là có người muốn ám sát, không tốt chút
nào.
- Không có khả năng.
Nếu không có khả năng là
tốt rồi, Mục Tiểu Văn gật đầu, hỏi tiếp:
- Ngươi tới ấp Thúy đình
có chuyện gì vậy?
- Tùy tiện đi thôi. –
Thanh Y tiếp tục nói những câu ngắn gọn nhất. – Tại sao ngươi lại tiến cung?
Mục Tiểu Văn cười, cuối
cùng thì Thanh Y cũng nói chuyện vượt quá bốn chữ. Nàng đem mọi chuyện kể lại
chi tiết một lần sau đó còn nhờ hắn chuyển đạt vài chuyện, nếu không thì không
biết sẽ phải ở chỗ này bao lâu.
Thanh Y đáp ứng rồi hỏi:
- Ngươi đã gặp hoàng
thượng ư?
- Gặp rồi. – Mục Tiểu Văn
mỉm cười. – Trước kia chỉ là không muốn thấy, bây giờ nếu không gặp thì cũng
không tránh khỏi bị trách là quá vô tình.
Cung nữ ở phía sau lên
tiếng gọi:
- Tiểu Văn tân nhân, mọi
người đang chờ!
Lúc này Mục Tiểu Văn mới
ngừng nói chuyện, dẫn Thanh Y đi tới. Nghĩ rằng bọn họ sẽ rời đi trong ngày nên
cũng không tiện nói ra thân phận chân thật, nàng chỉ nói Thanh Y là một người
bằng hữu trên giang hồ để tìm một cái cớ cho hắn đi vào. Vừa nói, Mục Tiểu Văn
vừa kéo Thanh Y vào ngồi trong đình.
Những những cung nữ trong
ấp Thúy đình này rất ít khi gặp nam nhân, hơn nữa Thanh Y lại tuấn tú, ưu nhã
như vậy khiến cho đám người không hẹn mà cùng nhau đứng lên nhường hai người
bọn họ ngồi xuống.
- tân nhân, nói Thanh Y
công tử cùng chơi một lát đi. – một cung nữ vừa cười vừa nói.
Mục Tiểu Văn nghiêng đầu
nhìn Thanh Y, cười nói:
- Mị lực của người thực
ghê gớm nha. Hoa đào có rất nhiều bông đã nở rộ, nói không chừng có thể ở đây
cô độc cả đời làm bạn đồng hành đây! Nữ tử ở đây trừ ta ra đều là những người
tài tình cực phú. Đến lúc đó coi trọng người nào thì nói với Khinh Phong giúp
ngươi một tay, còn tốt hơn ngươi cứ cô đơn một mình.
Quả thật Thanh Y tham gia
nhưng trước sau như một vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng không biết làm sao, dường như
càng ngày càng thêm lạnh lùng thì phải. Các cung nữ cười đùa thân thiện với hắn
nhưng chỉ thấy hắn nhẹ nhàng né tránh, ngay cả trang phục cũng không thấy đao
động mà người đã cách xa vài thước. Không một chút thanh âm, trông hắn phiêu
dật như một tiên nhân vậy. Xung quanh là những cung nữ thanh tú cùng nhau vui
đùa, cảnh tượng này thật là thoát tục, thần tiên.
Một cung nữ đem bao cát
đưa cho Mục Tiểu Văn, Mục Tiểu Văn vừa hô “Cẩn thận!” vừa nhảy dựng lên ném tới
người Thanh Y.
Thanh Y không trốn, trong
quanh cảnh mùa xuân này chỉ thấy hai mắt hắn thêm lạnh lùng, hắn có chút thất
thần mà nhìn bao cát đang xoay tròn trên không trung. Khi bao cát gần rơi vào
người thì hắn mới vươn tay nhẹ nhàng tiếp được.
Sau đó, Thanh Y hãy còn
đang thất thần, liền đem bao cát ném trở lại.
“Hả?!” Bao cát như mũi
tên rời khỏi dây cung bay về phía Mục Tiểu Văn. Mục Tiểu Văn không kịp tránh đã
bị đánh trúng cái trán, sau khi thốt ra một tiếng kếu đau đớn thì ngã ngất
xuống đất.
Thanh Y hả Thanh Y, đây
là bao cát chứ không phải ám khí đâu nhá!
Trước khi mất đi tri
giác, Mục Tiểu Văn mơ hồ thấy có chút may mắn; gặp chuyện không may này, cuối
cùng thì có thể kinh động tới hoàng thượng rồi.
Mục Tiểu Văn tỉnh lại,
sau khi mở mắt ra liền thấy đỉnh giường hoa lệ; cố đưa tay lên day day cái thái
dương suy nghĩ thì chạm phải cái trán đau đớn, nhịn không được kêu lên một
tiếng.
- Ngươi tỉnh rồi? – là
Thanh Y.
Thanh Y đứng cách giường
chừngước, quần áo màu xanh bay bay, khuôn mặt lạnh lùng tiêu liễu, ngay cả đôi
mắt đen đồng tú lệ vẫn không hề gợn lên tia sợ hãi, từ trên cao mà nhìn chằm
chằm Mục Tiểu Văn. Sự lãnh đạm này nhìn không ra nửa điểm áy náy.
Mục Tiểu Văn không khỏi
buồn cười, Thanh Y không hổ danh là Thanh Y, luôn luôn mang một bộ mặt núi
băng. E rằng để làm cho hắn cảm động có tình cảm thì phải làm một hành động nào
đó không hợp với phong phạm một thục nữ mới