g bây giờ chỉ có mỗi Kin và cô tớ gái. Coi thì buồn
bã nhưng Kin không thấy buồn chút nào, vì Kin vốn không thích đi đâu.
Cũng chẳng nuôi chó vì Kin nghĩ không ích lợi gì, có phòng kẻ trộm thì
lo đóng cửa ngõ cho chắc chắn, khoá cho cẩn thận thì vẫn tốt hơn, do đó
nhà Kin cửa ngõ rất kỹ lưỡng. Sống chỉ có hai người thôi cũng có cái
thoải mái. Cô tớ gái không nói được, cho nên có khách đàn ông đến, dù là ai đi nữa, Kin cũng không sợ chuyện lời vào tiếng ra. Dù sao
có lúc Kin cũng tự nhiên thấy bất an, cứ nghĩ biết đâu số mình sẽ bị ai
đó giết không chừng, nên hơi lo về cái không khí của căn nhà quá tịch
mịch. Kin cứ để radio nói suốt ngày là vì thế.
Người thường hay
đến với Kin hiện nay là ông Itaya Kiyoji, chủ một
tiệm hoa ở Chiba. Ông này là em ruột của người đã mua cái nhà
của Kin ở Atami nên quen nhau. Lúc đầu thì Itaya chỉ gặp Kin có vài lần, nhưng sau đó hầu như tuần nào cũng đến. Tuổi ông ta mới tứ
tuần mà trên đầu không còn sợi tóc nào nên trông già hơn nhiều. Hồi
chiến tranh, ông có mở hãng buôn ở Hà Nội, sau này về nước nhờ người anh giúp vốn để mở một trại trồng hoa, nhờ thế nên Kin cứ có hoa tươi cắm
đầy nhà. Hôm nay thì bó hoa trong bình là loại hoa hồng vàng
“Castanien”. Nhìn những cánh hoa xinh, Kin nhớ lại mấy câu của
một bài ca nào đó:
Khi Icho đổ lá vàng
Vườn hồng hẳn đã mấy lần đẫm sương?
Cánh hoa vàng thắm nõn nường
Đẹp như ai tuổi xa dần thanh xuân!
Kin yêu những cánh hoa hồng vàng tươi thắm, mùi hương của chúng bao
giờ cũng gợi nhớ nhung. Từ khi nhận điện thoại của Tabê, Kin miên man
suy nghĩ, thấy tình cảm của mình nghiêng nhiều về phía Tabê. So với
Itaya, Tabê trẻ hơn. Hồi ở Hiroshima tuy Kin phải vất vả với Tabê, nhưng lúc đó Tabê đang là quân nhân sống lâu ngày trong trại, tuổi lại còn
trẻ nên hơi mạnh bạo ít nhiều thì cũng dễ hiểu, nhớ lại cũng thấy vui
vui. Ngay cả những điều không vui trong quá khứ, sau một thời
gian, đôi khi cũng gây cho ta nhiều hoài niệm, huống chi!
*
Cũng đâu khoảng năm giờ rưỡi Tabê mới đến, mang theo gói quà với
nhiều thứ quý như rượu whisky, phó mát, giăm bông. Đến gần chiếc ghế để
bên cạnh lò sưởi, Tabê buông mình xuống một cái rầm. Trông người chả còn vẻ gì là những trẻ trung của ngày xưa: áo vét thì xám, quần màu lục đậm đen, cứ giống như một ông thợ máy. Tabê mở lời:
- Thấy vẫn vậy, lúc nào cũng đẹp!
- Vậy sao? Cám ơn, tưởng cũng đâu sắp hết thời rồi!
- Đâu có, coi hấp dẫn hơn bà-nhà của tôi nhiều!
- Ủa, chị nhà còn trẻ mà?
- Trẻ thì trẻ, nhưng mà dân nhà quê! Vừa nói, Tabê vừa đưa cái hộp bằng bạc đựng thuốc lá ra mời và tự tay châm lửa cho Kin. Vừa lúc cô tớ gái bưng ra một khay lớn đầy phó mát và giăm bông cắt sẵn, cùng với hai cái ly uống rượu. Tabê buột miệng:
- Cô này coi khá quá!
- Phải, nhưng mà không nói được đâu nghe!
Cô gái cúi đầu chào Tabê một cách kính cẩn, đôi mắt nhu hoà; còn Tabê thì nhìn vào thân hình cô chòng chọc. Thường ngày Kin không chú ý lắm,
nhưng bây giờ tự nhiên thấy cái trẻ trung của cô ta bỗng trở nên gai
mắt. Kin kéo Tabê trở lại câu chuyện:
- Mọi sự đều suông sẻ cả?
- Ơ! Ai? Việc tôi ấy à? Tháng sau thì đứa nhỏ sinh ra rồi!
- Ủa, vậy sao? Kin vừa nói vừa cầm chai whisky rót vào ly của
Tabê. Anh ta cầm lên ực một cái cạn sạch, rồi rót lại cho Kin trả lễ.
- Sống thoải mái quá nhỉ!
- Anh nói sao?
- Ngoài đời thì giông bão đủ thứ mà ở đây chả có gì thay đổi,
lúc nào cũng sung túc đầy đủ, thực là kỳ diệu. Chắc chắn là có ông nào
đó chu tất cho đủ cả chứ gì? Làm đàn bà sướng thật!
- Sao mỉa mai chi quá vậy. Tôi cũng có làm gì xúc phạm đâu mà bị nói như thế?
- Không có, không có, đâu có ý mỉa mai chi đâu, đừng giận
nghe! Tôi chỉ định nói cô là người sung sướng, thế thôi. Định nói là đàn ông đi kiếm sống thì khó khăn hơn đàn bà nhiều, rồi tự nhiên diễn tả
thành như thế thôi. Ở đời này, muốn sống yên cũng không được – khôn
sống mống chết – đôi khi không hại ai thì người ta cũng hại mình. Tôi
đây, ngày nào cũng phải như đánh bạc để mà sống chứ phải đâu!
- Nhưng … chuyện buôn bán lúc này khá lắm mà?
- Khá quái gì, cứ giống như đi lắc lư trên sợi giây, ù cả tai để kiếm tiền đó chứ!
Kin không nói gì, ngồi yên nhắp nhắp ly rượu. Dưới chân tường vọng lên tiếng của một con dế nào đó, nghe sao mà buồn bã, lẻ loi.
Tabê uống thêm một ly nữa, rồi đột nhiên với qua trên lò sưởi, nắm
tay Kin thật chặt. Bàn tay Kin không đeo nhẫn, cứ như một chiếc khăn
lụa, thật mềm. Kin cứ ngồi yên nín thở để cho Tabê nắm một cách thụ
động, bàn tay để lỏng, lạnh ngắt, mềm nhũn. Đôi mắt đã ngà ngà hơi men
của Tabê nhìn Kin, thấy những hình ảnh của ngày xưa kéo về trong trí.
Trước mắt mình, Kin đang ngồi đó, vẫn đẹp như xưa. Cái cảm giác sao mà lạ kỳ. Trong đời con người, theo năm tháng dần trôi, mọi sự lúc
nào cũng đổi thay, tình cảnh có khi lên, có khi xuống; nhưng người đàn
bà này của mình ngày xưa thì chẳng thấy đổi thay gì cả, và đang ngồi đó
thực, rõ ràng. Những vết nhăn nho nhỏ dưới viền mắt cũng vẫn còn đó,
giống hệt thưở trước. Nét mặt cũng thế, đường nét vẫn không thấy khác đi gì c