Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Vi Thần Có Tội

Vi Thần Có Tội

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322254

Bình chọn: 7.00/10/225 lượt.

o hắn đi săn bắn, không nghĩ tới sau đó gặp ngay chuyện xui xẻo.

Ngày hôm sau khi đang diễn ra săn bắn, Nghiêm Tiểu Vũ không biết chạy đi đâu, ta đi tít ở phía sau theo đội ngũ, đột nhiên con ngựa lắc lư, ngay sau đó tung vó phi nước đại, giống như từ một thục nữ biến thành một người đàn bà chanh chua, ta vẫn ở trên lưng ngựa, chân trái còn dẫm nát bàn đạp, chân phải cũng đã buông lỏng ra, cơ thể bị bật ra đằng sau rồi rơi xuống đất, nửa người trên bị kéo lê trên mặt đất, chân trái bị mắc vào bàn đạp, rõ ràng là ta cảm nhận được từ cổ chân truyền đến một tiếng ‘rắc’, cảm giác đau nhức dội giống như một cơn sóng lớn ào tới nuốt trọn lấy ta, nhưng mà thực là may mắn, ngay lúc ấy đầu đập vào tảng đá, một mảng trắng sáng hiện ra, sau đó thì cái gì cũng không biết.

Ta nghĩ chắc là ở dưới kia ông nội vẫn đang theo dõi kẻ tiểu nhân là ta, trách ta không chịu nghe lời ông nói, trách ta không rời xa được Tiểu Hi. Lần này, ta thật sự sẽ buông mọi thứ xuống. Nhưng không biết có phải quá muộn hay không… Trong giấc mơ, ta nằm trong chảo dầu sôi sùng sục, ở dưới mười tám tầng địa ngục, Ngưu Đầu Mã Diện* nhìn ta, nói: “Mang thêm củi tới đây, dầu còn chưa sôi đủ!”

* Nhân vật ở dưới âm phủ, ngang hàng với quỷ dạ xoa.

Thật không có nhân tính … Ta nghiến răng nghiến lợi, trong chảo dầu sôi ta nghe được tiếng rầm rì của lũ quỷ đang khóc than, líu ra líu ríu.

Đột nhiên không biết có một cơn gió mát từ đâu thổi tới, xua tan đi sự khô nóng, giữa màn sương mù màu tím thấp thoáng thân ảnh gầy, một giọng nói dễ nghe vang lên: “Các ngươi lui ra hết đi.”

Giọng nói kia thoáng cái đã không còn nữa, Ngưu Đầu Mã Diện cũng đi rồi, chỉ còn thân ảnh kia ở gần ta, ngồi xuống trước mặt ta, bàn tay mát lạnh vuốt ve gương mặt ta, ta khẽ thở ra một hơi, cảm thấy thư thái hơn, muốn được gần thêm một chút nữa, nhưng lại có một giọng nói truyền đến, “Phán quan đại nhân, Diêm Vương cho gọi người.”

Cảm giác mát lạnh kia đi mất, lại là chảo dầu sôi nóng bỏng.

Có lẽ có khoảng mười lần như vậy,rốt cục ta cũng thoát khỏi cơn ác mộng, lại xót xa phát hiện ra sự thật còn tàn khốc hơn thế.

Ta nằm nghiêng sang một bên, bàn chân bị treo lên, cảm giác đau đớn bứt rứu đã giảm bớt đi phần nào, sau lưng không biết được bôi thuốc gì, có cảm giác tê tê cùng ngứa ngứa, trên mặt cũng có cảm giác đau đớn, đầu cũng đau nốt….

“A…” Muốn nói mà không hề phát âm được thành tiếng.

Ta cẩn thận nhìn quanh, đây là phòng cho hạ nhân ở Lâm thủy cung, chỉ có điều nhìn qua thấy mọi thứ trong phòng nhiều hơn một chút.

Lúc này có người đẩy cửa tiến vào, bốn mắt nhìn nhau, rốt cuộc một lát sau mới ngạc nhiên mừng rỡ kêu lên: “Tống Thái y tỉnh rồi!”

Trong lòng ta cảm thất xót xa, cái vị trí này hình như đã bị đảo lộn, làm một thái y vậy mà cuối cùng ta lại trở thành một người bệnh nặng, không biết trong khi ta hôn mê, Lưu Hi có có nói với các thái y khác rằng , ‘Nếu nàng xảy ra chuyện gì, trẫm sẽ cho các khanh chôn cùng!’ hay không ?

Chỉ một lát sau, Nghiêm Tiểu Vũ bước vào, hai mắt đỏ hoe đi đến trước mặt ta, ngồi xuống, nói : “Ngươi đánh ta đi”

Ta nói: “Nước..”

Hắn vội vàng đưa chén nước ấm cho ta.

Sau khi cổ họng có vẻ thông , ta lại hỏi: “Sao lại thế này?”

Hắn đáp: “Ngày hôm đó không biết tại sao móng ngựa bị hỏng, cái đinh đâm vào vó ngựa, thế nên lúc đó nó không khống chế được chạy như điên. Chân, tay và lưng của ngươi đều bị trầy da, đầu đập vào tảng đá, hôn mê gần nửa tháng nay rồi.”

“A…” Ta uống thêm một ngụm nước, nghĩ thầm, thật khéo.

“Bệ hạ đã cho người đi điều tra, nhưng mà không điều tra ra cái gì, đều nói là ngoài ý muốn. Bệ hạ đặc biệt phái người ở Thái y viện đến chăm sóc ngươi.”

“A …” Ta tiếp tục kêu lên, bàn tay không chịu được muốn sờ ra sau lưng.

“Đừng cử động”. Nghiêm Tiểu Vũ bắt lấy tay của ta, “Trên lưng ngươi đang bôi thuốc, hơi khó chịu một chút nhưng mà sẽ không lưu lại sẹo”.

Ta hơi sửng sốt, theo bản năng đi sờ sờ măt mình. Nghiêm Tiểu Vũ lại bắt lấy bàn tay kia của ta: “Trên mặt… Hẳn là cũng sẽ không lưu sẹo, ngươi yên tâm đi”.

“Ta cũng không phải dựa vào khuôn mặt để kiếm cơm!” Ta bĩu môi, “Ta đói bụng, muốn ăn cháo trứng muối thịt nạc”.

“Được!” Nghiêm Tiểu Vũ tuân lệnh, chạy vội ra ngoài.

Ta nhìn ra cửa một lúc lâu, mới chậm rãi kéo chăn, tập trung suy nghĩ. Vì sao lại là ta? Ta không thể suy đoán lung tung, chẳng lẽ mục tiêu thực sự là Lưu Hi, cho rằng chỉ có ta mới có thể trị bệnh của hắn, giết ta chẳng khác nào giết Lưu Hi, giết Lưu Hi rất khó giết, còn thái y như ta chẳng phải rất là dễ dàng sao.

Có phải vòng vèo như vậy hay không?

Ta thở dài, quên đi, dù sao ta cũng xảy ra chuyện rồi, ta cũng sớm quyết định sẽ chạy trốn rồi mà.

Cổ chân bị thương đã đỡ đau hơn nhiều, phía sau lưng có cảm giác tê tê ngứa ngứa, chủ yếu là đã đói bụng, ta chờ mãi chờ mãi mới thấy Nghiêm Tiểu Vũ xuất hiện.

“Sao lại chậm như vậy a …” Ta phàn nàn một câu.

“Không có cách nào a…” Nghiêm Tiểu Vũ lau mồ hôi, “Không có người a.”

“Một cung nữ cũng không có à?”

“Chạy tới Tây Hoa Các cả rồi.” Nghiêm Tiểu Vũ nói, “Hoa phi nương nương hình như thân th