XtGem Forum catalog
Tuyết Ti Thiên Thiên Nhiễu

Tuyết Ti Thiên Thiên Nhiễu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325264

Bình chọn: 7.5.00/10/526 lượt.

cũng không có sức mạnh quyền thế như bọn họ. Đối với ta, nói nhiều chính là sai nhiều. Không cẩn thận sẽ rước họa vào thân.

Tiểu Hỉ đứng sau lưng hắn có chút lo lắng, nàng hướng về phía ta nháy mắt. Trong lòng ta cảm thấy ấm áp. Nàng có thể làm gì thì đã làm đến cực hạn. Ta không muốn làm nàng lo lắng nên tùy ý lướt nhẹ qua dây đàn, chuỗi thanh âm thanh thúy vang lên như dòng suối róc rách. Nàng hiển nhiên hiểu được, sắc mặc liền hòa hoãn xuống.

“Xem ra hôm nay tâm trạng của ngươi tốt lắm. Hơn nửa tháng nay, đây là lần đầu tiên ta nghe thấy tiếng đàn trong biệt viện này”, căn cứ sắc mặt mà nói, dường như hắn đang rất cao hứng, “Được rồi, ngươi thật thủ tín, mấy ngày nay quả thật giữ yên lặng”

Nếu không thì ta còn có thể làm gì? Bằng năng lực của ta có thể trốn đi sao? Vô nghĩa, ngay cả cơ hội bỏ trốn cũng không có. Hơn nữa, ta cũng không có ý định bỏ trốn. Đào vong lần trước chính là một ví dụ. Ta chỉ có thể chậm rãi chờ đợi, tùy cơ ứng biến mà chộp lấy một lần vĩnh viễn cao chạy xa bay.

Thấy ta nửa ngày không mở miệng nói chuyện, hắn cũng cảm thấy có chút tẻ nhạt, “Có thể đàn lại bản nhạc vừa rồi không? Khúc cầm kia… rất êm tai”

Không có gì để nói. Ta đem mười ngón tay dạo lên dây đàn, khúc nhạc ban nãy được lặp lại một lần. Kết thúc, ta nhìn thấy hắn khép đôi mắt tựa như đang hưởng thụ.

Nhận ra thanh âm đã chấm dứt, hắn thậm chí không thèm nhấc mí mắt, cứ thế mà mở miệng nói, “Thật dễ nghe, lặp lại một lần nữa được không?”

Thật sự dễ nghe vậy sao? Không phải a, ta tại sao lại không nhận ra? Giai điệu này thật sự không có gì đặc biệt, rất bình thường, mà cầm nghệ của ta lại không thành thạo, cho dù là ý hay cảnh đều không có gì cao thâm, thế này mà cũng muốn nghe đi nghe lại?

Tiểu Hỉ đứng sau lưng hắn bắt đầu nháy mắt. Hắn vẫn thanh thản nhắm mắt dưỡng thần như trước. Hắn chờ ta đàn xong lần thứ ba, uống xong tách trà nóng Tiểu Hi dâng lên mới mở miệng nói, “Thật sự rất dễ nghe, đàn lại một lần nữa đi!”

Một kẻ ngu xuẩn cũng nhìn ra, hắn đang cố ý làm khó mình. Ta đắc tội hắn sao? Không có a! Ít nhất tới bây giờ ta đều làm theo yêu cầu của hắn, cũng không có hành vi kháng cự a! Khó trách Tiểu Hỉ lại nháy mắt như vậy, người này không hiền hòa như bộ dáng bên ngoài của hắn đâu. Chỉ là… tính tình của hắn có chút kì quái.

Ta không phải là người có cốt khí, cũng không có khả năng vì khẩu khí mà tự ngược đãi chính mình. Nhưng nếu cứ đàn như vậy thì chính là làm khổ mình, mấu chốt là phải tìm ra nguyên nhân, “Ta thiên tư ngu dốt, đụng chuyện không thể lý giải rõ ràng, có chuyện thì xin nói thẳng”. Vẫn là nói trắng ra đi!

“Ta biết ngươi là Nhạc gia tiểu thư. Nói vậy, ta nên xưng hô ngươi như thế nào?”. Hắn cuối cùng đã chịu mở mắt, chỉ là câu hỏi có chút quái dị.

“Gia phụ xác thật họ Nhạc, chỉ là nhà ta môn đình thấp kém, ta đảm đương không nổi hai chữ tiểu thư”, muốn gọi thế nào thì cứ gọi thế đi, ta đây không cần.

“Vậy sao?”, hắn gật gật đầu, tựa như bừng tỉnh đại ngộ rồi lại tựa vào lưng ghế, “Vậy thì tiếp tục đàn đi!”

Lúc này Tiểu Hỉ gần như trắng trợn đánh mắt về phía này. Ta đã nhìn ra, đây là trò chơi của hắn.

“Thanh Nhi. Mọi người đều gọi ta là Thanh Nhi”, mặc dù ta cảm thấy mình nên nghiến răng nghiến lợi một chút nhưng thật đáng tiếc, ta không cảm thấy chuyện này có gì đáng tức giận!

Nhìn ta, hắn mỉm cười nhưng không đáp lời. Vẫn là nụ cười ôn hòa như vậy, nhưng lần này ta lại cảm thấy rất chướng mắt. Quả là một kẻ âm hiểm. Thật rõ ràng, hắn không hài lòng với câu trả lời của ta. Chỉ là một cái tên mà thôi, hắn muốn gì cũng nên biểu hiện ra một chút chứ? Hắn rốt cuộc có ý tứ gì? Ta không muốn đoán nữa, cứ trực tiếp mở miệng hỏi thì hơn, “Công tử cảm thấy ta không thích hợp với tên này sao?”

Chết tiệt, vẫn im lặng không mở miệng, lại còn đem ánh mắt chuyển xuống huyền cầm. Lần này ý tứ đã rõ ràng, hoặc là cho hắn một cách xưng hô vừa lòng, hoặc là tiếp tục đàn, cũng không biết sẽ phải đàn bao lâu. Chỉ đao của ta ở đâu?

Ta thở dài, tức giận vì loại chuyện thế này thật không đáng, “Ta tự gọi mình là Thanh Nguyệt, công tử vừa lòng chưa?”

Một tiếng cười khẽ, hắn lắc đầu. Thật đáng giận, hắn còn nâng chung trà lên nhấp môi, sau đó uống một ngụm, lại tiếp tục yên lặng mỉm cười.

Thật đáng chết! Tại sao ta lại nghĩ hắn thân thiết hiền lành? Thật sự là nhìn lầm! Thật sự không nghĩ ra đáp án nào mới làm vừa lòng hắn, ta không thông minh như hắn, ta chấp nhận. Đặt tay lên huyền cầm, ta đàn, còn không được sao?

Ngón tay vừa dạo qua dây đàn, ta chợt nghe thanh âm của hắn vang lên, “Nguyệt Nhi, về sau ta gọi ngươi là Nguyệt Nhi, được không?”

Được, đương nhiên là được, chỉ cần có thể nhanh chóng chấm dứt cái đề tài ngu ngốc này, muốn gọi gì cũng không thành vấn đề. Chỉ là một cách xưng hô mà thôi, ta không quan tâm. Vốn dĩ ta định gật đầu đồng ý nhưng ngẫm lại vẫn nên lên tiếng thì hơn. Đừng để hắn bắt được bất cứ nhược điểm nào để lấy đó làm đề tài nói chuyện, “Được”

Hắn hiển nhiên rất cao hứng, nụ cười càng thêm sáng ngời. Ta thật sự không hiểu, chỉ là một cách xưng hôi thôi mà!

“Như vậy từ nay