ng
đều rất cũ, nhưng đối với ta thì như vậy đã tốt rồi, so với nhà kho ta đã từng
ở qua thì nơi này còn sạch sẽ hơn.
Ta hài lòng mỉm cười đáp trả với tiểu nhị,
nhìn thấy một bên má hắn vẫn còn sưng đỏ. Hắn cũng không nói gì, chỉ im lặng
đứng một bên chờ xem khách nhân có gì cần phân phó nữa không. Ta cũng vừa mới
trốn đi, so ra vẫn chưa biết ai đáng thương hơn ai nha! Ta đặt túi vải xuống, bảo
với hắn rằng không còn việc gì nữa, có thể ra ngoài. Một đồng tiền rơi xuống
đất, đó là số tiền buổi sáng mua bánh bao thối lại. Ta cúi người nhặt lên,
người ta nói tiền tài không thể để lộ ra ngoài. Ma xui quỷ khiến thế nào mà ta
lại đem đồng tiền ấy đặt vào tay tiểu nhị, hiện tại muốn thu hồi lại cũng đã
muộn. Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên lẫn cảm kích của hắn, ta thật sự không nỡ lấy lại,
bản thân ta trước giờ chưa hề chia sẻ với ai bất cứ thứ gì nên dưới tình huống
thế này ta cũng không biết phải nói thế nào, chỉ đành thuận miệng nói cho có,
“Ta cũng lưu lạc bên ngoài, cái này ngươi cầm đi. Chỉ một chút tiền thôi, ngươi
đừng ghét bỏ”. Vài cái bánh bao nhân thịt đó nha! Ta thật xót xa!
“Lẽ nào lại thế? Không có đâu!” Ánh mắt
tiểu nhị bỗng đỏ lên, nắm chặt đồng tiền trong tay. Lần đầu tiên ta lừa tiền
của đệ đệ cũng không kích động như hắn. Hắn cúi người càng thấp hơn, miệng cũng
không thốt nổi lời cảm tạ. Cuối cùng hắn cũng không biết phải đối đáp thế nào,
rồi như sực nhớ điều gì, hắn hướng ta nói, “Cô nương nghỉ ngơi đi, ta sẽ mang
nước rửa mặt đến”. Nói rồi hắn chạy bay ra khỏi cửa.
Tiểu nhị đưa nước đến rất nhanh. Ta rửa
mặt, thay quần áo sạch sẽ, những bộ áo váy xinh đẹp mang theo từ Phong phủ cũng
không thể sử dụng được nữa. Ta sắp xếp tư trang lại một chút, đem ngân lượng
trang sức cùng một ít bạc vụn nhét vào trong bao vải. Chuẩn bị xong xuôi cũng
sắp đến giữa trưa, quán trọ này tồi tàn quá nên ta dự định sẽ ra ngoài ăn trưa.
Đương nhiên, ta còn mang theo toàn bộ trang sức ra ngoài để đổi thành ngân
phiếu.
Mọi việc đều rất thuận lợi, đống trang sức
bán rất được giá, so với mức tiền ta mong muốn còn cao hơn, tất cả đều được
chuyển thành ngân phiếu. Ta kiếm một quán ăn ven đường ăn hai chén cơm và một
chén canh, cũng khá ngon lại còn sạch sẽ, quan trọng nhất là có thể ăn no bụng.
Trong thành ta không có người quen, trên
thực tế ta cũng quen ai ở bất cứ nơi nào, vậy nên muốn tìm mua một căn nhà quả
thật khó vô cùng, so với ta tưởng tượng còn khó hơn gấp bội. Nhà cao cửa rộng
không thích hợp để ta trụ lại, chi bằng tìm một căn nhà ở sát mặt đường, vừa có
thể ở vừa có thể mở cửa buôn bán. Sáng sớm đã rời đi, đến tối muộn mới trở về,
nơi nào cũng hỏi thăm, ta dễ đói bụng nên thường ăn tối bên ngoài. Tiểu nhị
trong quán trọ rõ ràng nhớ kỹ mấy đồng tiền của ta, dù ta trở về muộn thế nào
hắn vẫn nhanh chóng xách đèn lồng ra mở cửa, đốt đèn trong phòng ta rồi mang
nước rửa mặt đến, xong tất cả mới chịu trở về. Vốn tưởng rằng hắn trước kia
cũng giống ta, đều bị bán chung thân, hỏi qua mới biết sự thật không phải như
vậy. Bởi vì không còn nơi nào để đi nên hắn mới chấp nhận để chủ quán đánh đập
chửi mắng, dường như chủ quán kia còn thường xuyên cắt xén tiền công của hắn.
“Cô nương, nước rửa mặt của ngươi ở đây”,
Tiểu nhị bê một chậu nước vào, vóc dáng đen đen gầy gầy nhưng những chiếc răng
nhỏ lại rất trắng.
“Cảm ơn, làm phiền ngươi rồi”. Ta nói lời
cảm tạ, đợi hắn lui ra ngoài. Nhưng lần này không như bình thường, sau khi đặt
chậu nước lên bàn hắn vẫn chưa chịu rời khỏi mà đứng nguyên một chỗ không nhúc
nhích. Lưng áo ướt sũng, hắn muốn nói gì đó lại không dám mở miệng.
Muốn nói gì? Khó xử như vậy… không lẽ lại
muốn vay tiền? Tuyệt đối không có nha! Thấy hắn vẫn không đi, ta mở miệng đuổi
khéo, “Còn có chuyện gì sao?”. Ý là nếu không có gì thì ngươi mau đi. Ta cả
ngày vất vả tìm nhà, còn phải ngủ sớm một chút để ngày mai còn lên đường a!
“Cái này… ”, tiểu nhị thật vất vả mới thốt
được vài thanh âm, trước lúc nói còn hướng mắt nhìn ra bên ngoài, sau khi xác
định bốn phía không có người mới tiếp tục nói, “Cô nương, mấy ngày này không ổn
lắm, ngươi ban đêm lúc nghỉ ngơi nên đóng cửa phòng cẩn thận. Nếu không có
chuyện phát sinh thì sáng mai nên sớm rời đi. Quán trọ không phải là nơi có thể
trụ lại lâu dài”. Hắn nói xong không đợi ta hỏi gì đã vội vàng lui ra ngoài, bộ
dáng như mèo hoang rón rén chạy đi.
Có ý tứ gì? Không đầu không đuôi nói câu
này làm gì chứ? Ta rửa mặt, thổi tắt đèn rồi leo lên giường ngủ. Trong bóng
đêm, chỉ đao trong tay đã sẵn sàng. Nếu có thể bình yên vượt qua đêm nay, sáng
sớm ngày mai ta liền cho tiểu nhị một ít tiền rồi biến khỏi nơi này.
Ta nhắm mắt lại, đầu óc trở nên thanh tĩnh.
Ta cẩn thận chú ý động tĩnh xung quanh, những lời tiểu nhị nói không thể không
đề phòng. Nếu là trước đây thì loại sự tình này đối với ta cũng không quan
trọng, sinh tử vốn dĩ không phải là chuyện trọng yếu. Nhưng hiện tại ta chỉ vừa
bắt đầu cuộc sống mới, ta nhất định phải sống thật tốt. Nếu không thì mười mấy
năm nhẫn nại của ta chẳng phải là bỏ sông bỏ
