t con người.
“Nhà” đối với ta không có ý nghĩa gì, cơ
bản mà nói thì ta không có nhà. Ra khỏi cửa thành, ta tùy tiện chọn đại một
phương hướng mà đi. Ta chưa bao giờ nghĩ rằng cước bộ của mình lại có thể nhẹ
nhàng như vậy, mỗi bước tựa như có thể bay bổng lên trời. Dọc đường đi ta vung
tay múa chân, gương mặt bị biến dạng do bị đánh vẫn có thể cười toe toét, ta
nghĩ bộ dạng này nhất định rất dọa người vì kẻ qua lại hai bên đường đều nhìn
ta với ánh mắt thương hại, đại khái đánh đồng ta với người điên. Ha ha ha,
không quan hệ, điên thì sao chứ? Ta muốn điên, mười lăm năm ròng rã đã trôi
qua, ta hiện tại phát điên thì đã sao?
Ta chạy nhanh về phía trước rồi xoay người
hít một hơi thật sâu, dùng toàn bộ khí lực hướng những người đang đi trên đường
cùng với những cánh chim đang bay trên trời và những con thú đang lẩn trốn
trong rừng mà gào to, “TA… ”… Không đúng, ta không còn là Nhạc Thanh! Cô nương
tên Nhạc Thanh đã tự sát khi lọt vào tay bọn thổ phỉ. Từ giờ trở đi, ta chính
là ta và cũng chỉ là ta. Ta mỉm cười, nụ cười đầu tiên, tin tưởng rằng bất cứ
người nào nhìn ta cũng sẽ biết được đây là nụ cười nhiệt tình nhất, xinh đẹp
nhất, “TA LÀ THANH NGUYỆT! TA LÀ NGƯỜI!”. Những người đi đường đều tránh xa, có
người lắc đầu thương hại, có người hiểu ý liền mỉm cười, có người khoa tay múa
chân… Không sao, nhìn đi, tận lực mà nhìn ta đi! Dùng ánh mắt dành cho con
người mà nhìn ta. Dù là thương hại, dù là giễu cợt, nghi ngờ… cũng không quan
hệ. Từ nay về sau, ta thuộc về chính mình. Ta là Thanh Nguyệt.
Cười rồi lại muốn khóc. “Ta bây giờ” không
còn giống “ta trước kia”, muốn khóc liền khóc. Ta trốn vào rừng cây bên cạnh,
ôm choàng lấy một thân đại thụ mà khóc lớn, khóc thống khoái, không long trời
lở đất, khóc một lần đền bù cho mười lăm năm trời kìm nén. Thật vui sướng!
Cười cũng đã cười rồi, khóc cũng đã khóc
rồi, giờ là lúc tìm đường “làm ăn”. Từ Phong phủ đi ra, ta mang theo không ít
ngân lượng, có thể tìm mua một quán nhỏ để duy trì kế sinh nhai. Vấn đề hiện
tại là đi đâu mua? Nhất định phải cách xa Phong phủ, nếu không sẽ khó tránh
khỏi móng vuốt của thiếu gia… Không đúng, phải gọi hắn là Diên Tử, không chừng
hắn sẽ giết người diệt khẩu. Dù sao ta cũng đã giúp hắn hành sự, cẩn thận vẫn
hơn.
Ta chưa bao giờ đi ra ngoài, căn bản không
nắm rõ phương hướng. Kỳ thật phương hướng cũng không quan trọng, chỉ cần tránh
xa nơi này là được. Ta theo đường lớn tìm được một tửu quán, ăn qua loa một
chút rồi nói với chủ quán rằng ta muốn mướn xe ngựa. Ta cũng không nói cụ thể mình
muốn đi đến nơi nào, chỉ cần xa phu đem ta ra khỏi nơi này càng xa càng tốt. Xe
ngựa chạy liền một tháng, ta phải thay đổi xe ngựa vài lần vì phu xe chết sống
không chịu đi xa. Cuối cùng ta cũng đến được cửa thành gần nhất: Kinh Thành.
Thành trấn vừa lớn vừa phồn hoa, hai bên
đường quán xá tấp nập, thứ gì cũng có, ta tin tưởng mình có thể ở nơi này lập
kế sinh nhai. Cẩn thận ngẫm lại, thứ ta có thể làm được quả thật không nhiều
lắm. Trừ bỏ việc giết người, nếu muốn dùng tài nghệ để kiếm cơm quả thật không
có khả năng. Hay là bán tạp hóa? Ta không cần giàu sang, chỉ cần ấm no ngày ba
bữa là được rồi. Mặc kệ nói thế nào, trước tiên phải tìm một chỗ nghỉ ngơi,
cũng may ta mang theo trong người không ít tiền, có thể duy trì được một đoạn
thời gian. Nghĩ liền làm, ta đi tìm một quán trọ.
Tìm khá lâu, cuối cùng ta chọn được một
quán trọ có phần yên tĩnh. Dĩ nhiên, quán trọ này đã khá cũ, ta phải tiết kiệm
một chút. Hiện tại ta không có thu nhập, người ta nói “miệng ăn núi lở” không
sai nha!
Vừa mới bước chân vào cửa ta liền trông
thấy chủ quán đang đánh mắng tiểu nhị một trận. Người kia xuống tay khá nặng,
tiểu nhị bị ăn đòn liên tục cũng không trốn tránh. Ta lại nhìn sang lão chủ
quán, người này đại khái năm mươi tuổi, gương mặt dữ tợn ắt không phải hạng
người thiện lương. Bất quá, can hệ gì đến ta? Bản thân ta cũng không thể xem là
người tốt, chỉ đao trong tay vẫn sẵn sàng mọi lúc mọi nơi.
“Chủ quán, cho ta một gian phòng đơn giản”.
Ta không có ý định làm kẻ trung gian ngăn trở hai người bọn họ, trên thực tế ta
tuyệt đối không phải loại người “giữa đường gặp chuyện bất bình rút đao tương
trợ”. Chưa từng có ai tương trợ ta nha, không phải sao?
Quán trọ này hiển nhiên rất ế ẩm, chủ quán
sau khi biết ta muốn thuê phòng, đầu tiên là sửng sốt, sau đó vẻ mặt đột ngột
chuyển sang tươi cười, động tác đánh mắng tiểu nhị cũng ngừng lại. Hắn gật đầu
nhanh đến độ ta nghĩ nó sắp sửa rơi xuống đất, “Cô nương, muốn trọ lại sao, có
có có có… ”. Hắn quay đầu đạp cho tiểu nhị bên cạnh một cước, “Còn không mau
dẫn cô nương lên phòng”.
“Dạ”, tiểu nhị khúm núm lên tiếng, suýt
chút nữa là quỳ xuống bái lạy khách nhân luôn. Hắn cúi người, cẩn thận làm động
tác mời khách, “Vị cô nương này, mời đi theo ta”.
Căn phòng ta thuê rất bình thường, nằm dưới
lầu phía sau quán trọ. Một phòng không lớn, chỉ có một chiếc bàn nhỏ, một chiếc
giường trải vải thô và thêm một chiếc tủ mòn vẹt ở góc phòng. Toàn bộ vật dụ