mọi người sẽ được nghe tin đồn mới.
Sau khi đưa Hoàng công tử trở về phòng của
hắn, ta một mình quay về biệt viện của mình. Dọc đường đi quả thật không ít
người hướng phía ta rầm rì chỉ trỏ, có người thấp giọng cười nói, có người lắc
đầu, thậm chí còn có người nổi giận xắn tay áo định xông lên “trừ ma vệ đạo”.
Đáng tiếc, chỉ sợ không có người muốn nghe ta giải thích.
Ta cúi đầu đi vào sân, đang lúc chuẩn bị
thay quần áo đi ăn điểm tâm thì mùi rượu nồng nặc một lần nữa xông vào mũi. Lâu
như vậy còn chưa tản đi sao? Ta kinh ngạc ngẩng đầu lên, không phải chưa tản mà
là người vẫn còn đứng lù lù ở đây. Ta ai oán một tiếng, điểm tâm sáng nay không
biết bao giờ mới ăn được. Ta lại quỳ gối cúi đầu kính cẩn thỉnh an, “Nô tỳ
thỉnh an thiếu gia”. Hai ngày nay thật là… tối quỳ sáng quỳ, quỳ cả ngày a!
Không phải nói thiếu gia say rượu sao? Thế quái nào lại mò đến đây? Lại còn bảo
hắn thua…
“Ngươi vừa gọi ta thế nào?” Mở miệng đã
thấy điều bất thiện, người say quả thật tính tình không tốt.
“Nô tỳ thỉnh an Dật Dương”, thật không được
tự nhiên, câu cú gì thế này!
“Không đúng, gọi lại”, Thiếu gia ghé vào
bàn đá, đôi mắt khép hờ nhìn ta.
Vẫn chưa đúng sao? Ta tiếp tục nói, “Nô tỳ
thỉnh an ngài”. Có say thì làm ơn trở về ngủ đi? Còn muốn ép ta sao?
“Không đúng, gọi lại”, có thể vì quá say
rượu mà mặt thiếu gia đỏ như phát sốt, hắn đem nửa gương mặt ấn lên bàn, cọ qua
cọ lại.
“Nô tỳ thỉnh an Dật Dương thiếu gia”. Phen
này còn bảo không đúng thì ta chỉ còn cách gọi hai tiếng “tổ tông”. Hay là hắn
say quá nên hồ đồ mất rồi.
“Không đúng, gọi lại”, thanh âm thiếu gia
không còn kiên nhẫn, hắn loạng choạng muốn đứng lên những cũng không thành
công, một lần nữa ngã xuống ghế.
“Nô tỳ ngu dốt, thỉnh thiếu gia chỉ dạy”,
ta khẳng định hắn đang say khướt, không biết khi tỉnh lại hắn còn nhớ chuyện
này không.
“Phải gọi là… ”, lời nói ngừng lại, lồng
ngực phập phồng, hắn đang ngủ?
“Thiếu gia… Thiếu gia?”, ta gọi hai tiếng
thăm dò, xác định hắn thật sự đang ngủ. Cảm ơn trời đất, rốt cuộc cũng có thể
đứng lên.
Lặp lại trình tự vừa rồi, ta chạy ra ngoài
tìm người hỗ trợ đưa thiếu gia về phòng. Nhị vị ôn thần đều đã ngủ, lần này xem
như không còn ai có thể đến gây phiền toái. Còn về việc tại sao bọn họ lại tới
tìm ta gây phiền toái thì… nó không nằm trong phạm vi tò mò của ta. Bình an qua
được một năm này là quan trọng nhất.
Ta là một một chú chim nhỏ lặng lặng ở
trong biệt viện này ấp trứng, đợi đến một ngày mọc đủ lông đủ cánh sẽ bay đi
thật xa.
Thiếu gia cùng Hoàng công tử say rượu ngã
lăn quay trong biệt viện của ta, sự tình này nói nhỏ không nhỏ, nói lớn cũng
không lớn, chỉ là những “nhân sĩ chính nghĩa” thì thích chọn vế sau hơn. Không
quá vài ngày chuyện này liền lọt vào tai phu nhân. Sau khi nghe bọn lắm mồm
“thuật” lại một hồi, phu nhân kích động tâm tình liền “tiền hô hậu ủng” rầm rập
kéo đến biệt viện của ta. Nơi này chẳng mấy chốc liền bị một đám mụ mụ cùng
những tên gia đinh cường tráng tựa như một đám quạ đen bao phủ. Dưới luồng khí
thế rung chuyển như thế, biệt viện này của ta còn gọi là “Hoa Mãn Lâu” được
sao? Quên đi, đến một cái bông cũng bị thổi bay sạch sẽ.
Bọn họ chen chúc đứng đầy sân, người người
sắc mặt đều không tốt, giống như bị ta đoạt miếng ăn đã dâng lên đến miệng. Có
sao? Ta cẩn thận nhớ lại, không có nha! Ta bị bắt quỳ trên mặt đất, ngẩng mặt
nhìn về phía phu nhân đang ngồi gần đấy. Lần đầu tiên nhìn ngắm phu nhân ở
khoảng cách gần thế này, quả là một nữ nhân cao quý xinh đẹp nha! Dung mạo so
với Nhị nương quả thật xinh đẹp khí khái hơn nhiều, ít nhất Nhị nương cũng
không thể phô trương được dường này.
“Nô tỳ Thanh Nhi bái kiến phu nhân, thỉnh
an phu nhân”. Hai tay bị người giữ chặt phía sau nên động tác quỳ thỉnh an thật
khó khăn, thậm chí sau khi dập đầu rồi cũng không biết làm sao để thẳng lưng
dậy. Động tác này yêu cầu độ khó cao, ta cũng không miễn cưỡng thẳng người lên,
vì động tác sẽ không đẹp.
“Dung nương, vả miệng hai mươi cái cho ta”
Ta không nhìn được bộ dáng của phu nhân khi
nói những lời này, chỉ nghe được một thanh âm nữ nhân trung niên không nhanh
không chậm. Chưa nói gì đã đánh, cái này gọi ra “ra uy” nha! Với ta còn phải
tranh thủ trực tiếp ra uy sao, đừng xem trọng ta như vậy chứ!
Ta không thấy rõ bộ dạng của Dung nương ra
sao nhưng lực đạo của nàng khi giáng xuống mặt ta thì lại nhớ rất kỹ. Nàng ta
xuống tay rất nặng, khóe miệng không còn cảm giác. Ta cảm giác mũi của mình đã
đổ máu, hai bên má tê điếng, cũng tốt, như vậy sẽ không thấy đau nữa. Ta tin
tưởng bộ dáng của mình bây giờ thật chật vật. Đúng nha, càng chật vật càng có
lợi. Sau khi ăn xong hai mươi cái tát, những kẻ đang giữ chặt hai tay ta cũng
buông ra, ta ngã sấp xuống đất. Ta vụng trộm làm cho thân thể mình cọ sát với
mặt đất càng nhiều càng tốt, như vậy trông sẽ càng bẩn, càng chật vật. Lúc còn
ở nhà, bộ dạng của ta càng chật vật thì đệ đệ càng cao hứng, mà đệ đệ càng cao
hứng thì ta sẽ càng bớt khổ, đây là kinh nghiệm không thể thiếu.
“Ngẩng đ