Trời Đất Tác Thành

Trời Đất Tác Thành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329030

Bình chọn: 10.00/10/903 lượt.

ức dậy nhất định phải hỏi ra đáp án.

“Cả đêm thử tám thế, anh sẽ nói cho em biết.” Lời thì thầm rất nhỏ của anh mang theo ý cười và anh đắp tấm chăn mỏng trên người cô, là tri giác cuối cùng của cô trước khi tiến vào mộng đẹp.



Giấc ngủ này, cô vẫn không ngủ lâu lắm.

Thoạt đầu là vì anh ôm cô đến phòng tắm giúp cô tắm rửa, sau đó lại ôm cô trở về giường, cô vẫn không ngủ sâu lắm.

Có thể những ngày bấp bênh lúc trước khắc sâu trong tâm trí cô, cô luôn có tính cảnh giác mà thức dậy, hơn nữa dường như cơ thể cũng bị di chuyển, bạn tình ấm áp hình như không ở đây.

Anh đã đi rồi sao?

Bên tai loáng thoáng tiếng người trầm thấp không ngừng nói chuyện với nhau, nhưng vẫn còn nghe được, cô cố gắng mở to mắt, phát hiện cạnh cửa sổ phòng có hai người đang đứng.

Ánh nắng xuyên qua chiếu vào trong mắt cô, nhận lấy ánh sáng, cô nhìn thấy một trong hai người dường như là Kha Khinh Đằng đang khoác áo choàng tắm.

Mà người kia chiều cao gần bằng anh, mái tóc màu mâu nhạt, rất giống Arthur.

“Hắn có lẽ đã đề phòng.” Tiếng Anh nhàn nhạt quả thực đến từ Arthur, “Tôi có thể cảm giác được đối với sự xuất hiện của tôi, hắn rất kiêng dè.”

“Nhưng trước mắt hắn sẽ không động đến cậu.” Câu kia là tiếng đáp lại hờ hững của Kha Khinh Đằng, “Hắn biết chỉ cần động đến cậu thì sẽ kinh động đến tôi.”

“May là hiện tại bọn họ không có cách nào tiến vào khu vực phong bế Somalia của chỗ chúng ta,” tốc độ nói của Arthur không nhanh, “Nhưng một khi chúng ta xuất phát rời khỏi Somalia…”

Nội dung đối thoại của bọn họ cô nghe được như lọt vào trong sương mù, hơn nữa bởi vì cánh tay có chút không thoải mái, cô đương nhiên động đậy cơ thể, vừa động một tí, thanh âm của Arthur liền ngừng lại.

“Tôi đi trước.” Arthur nhìn thoáng qua về phía giường, nói với Kha Khinh Đằng.

Anh không trả lời, chỉ hơi gật đầu.

Cửa phòng được mở ra, rồi đóng trở lại, Doãn Bích Giới nằm trên giường, cảm giác anh đang đi về phía mình.

“Không muốn ngủ?” Anh hơi cúi người.

Bởi vì cô mệt nhoài, khó tránh khỏi không nhanh nhẹn khôn khéo như bình thường, hơi chậm chạp lắc đầu với anh rồi lại gật đầu.

Dáng vẻ này ngược lại có vài phần đáng yêu của bé gái.

Kha Khinh Đằng nhìn thấy tâm tình vô cùng tốt, lại cúi đầu cười, “Vậy ngủ tiếp một lát.”

Cô cụp mắt, cảm giác anh nhìn mình một hồi mới đứng dậy, đi về phía phòng tắm.

Anh vừa rời khỏi, cô cũng không nằm được nữa.

Cô không biết bản thân mình làm sao, giống như tâm thần luôn không yên.

Cũng không đúng, nên nói là chỉ cần một khi anh không có ở bên cạnh mình, cô sẽ tâm thần không yên.

Không có tiền đồ.

Cô lặng lẽ khinh bỉ chính mình, cảm thấy bản thân hiện tại tựa như khuê mật Nghiêm Thấm Huyên đối với Trần Uyên Sam —— bạn thân của Kha Khinh Đằng, quái đản kiêu ngạo.

Ý nghĩ vừa chuyển qua, cô liền cuộn chăn bọc lấy cơ thể trần trụi của mình rồi đi xuống giường.

Kha Khinh Đằng đang ở trong phòng tắm mặc quần áo, lúc cô đến cửa, anh vừa mặc âu phục áo vét, còn chưa thắt nơ.

Bộ âu phục này vẫn là màu đen vĩnh viễn không đổi, nhưng chỗ cổ tay áo được gia công hoàn mỹ, nhìn qua khác biệt, tôn lên cả người anh càng thêm rực rỡ.

“Rất đẹp trai.” Một tay cô quấn chăn, một tay chống tại khuông cửa, trên gương mặt trắng trong thuần khiết có nụ cười thản nhiên.

Anh thấy cô từ trong gương, nhìn cô không chớp mắt, một lát sau, anh giơ nơ trong tay lên hướng về phía cô.

Cô mấp máy môi, thắt chăn lại để nó không tuột xuống, rồi đi qua.

Cô vươn tay giúp anh thắt nơ xong, cô ngẩng đầu nhìn anh nói, “Chơi với em một trò chơi.”

Anh chẳng ừ hử gì cả.

“Khi anh trở về, nếu phát hiện em không ở trong căn phòng này, anh phải tìm được em.” Đôi mắt cô nhíu lại, hiện lên một tia gian xảo.

“Nếu anh không tìm thấy em…” Cô chậm rãi, nghiêm chỉnh nói với anh, “Vậy thì tiếp theo, chỉ có thể làm hai thế.”

“Nếu anh tìm được em…” Cô nói còn chưa xong, anh đã giơ lên một ngón tay, chạm vào chóp mũi của cô, ý bảo cô để anh nói.

“Nếu anh tìm được em,” dưới ngọn đèn ấm áp của phòng tắm, anh vươn hai tay, ôm lấy cả người cô đang bọc trong chăn.

Nhịp tim cô đập lỗi một nhịp, chóp mũi cô chạm vào chóp mũi anh, chỉ nghe tiếng nói nghiêm túc mà lại mềm mỏng của anh, hai mắt vừa sâu thẳm lại sáng tỏ, “…Em liền làm Kha phu nhân.” Hô hấp của hai người gần trong gang tấc, cô chỉ hơi cúi đầu là có thể hôn lên đôi môi mỏng của anh, mà anh hơi nhấc cằm thì càng thân mật với cô hơn.

Tương nhu dĩ mạt, thanh tức dữ cộng*.

(*) thành ngữ chỉ tình cảm đỡ đần lúc gian truân, lấy ý từ việc nước suối khô cạn cá tựa vào nhau phun nước cho ẩm ướt mình, giúp nhau sống sót - trích ý từ “Trang tử - Đại Tông Sư”

Kha phu nhân.

Ba chữ này tựa như một cơn lốc xoáy, kể cả ánh mắt của anh, đem cô hoàn toàn kéo vào cảnh trong mơ mà anh tạo ra cho cô.

Trong nháy mắt Doãn Bích Giới không tìm được bất cứ ngôn ngữ nào, cũng không tìm thấy bất cứ nhịp tim nào của mình, thậm chí duy trì hô hấp đều đặn cũng bắt đầu trở nên khó khăn.

“Đối với bất cứ ai khác mà nói, em có thể là Queen.”

Kha Khinh Đằng ôm cô, tuy rằng chỉ dùng thanh âm tự sự lạnh lùng mà


Snack's 1967