mênh mông, còn chưa thoát khỏi sự xâm nhập cao triều, anh lại bắt đầu luật động lần nữa.
…
Đến sau cùng, ngay cả cô cũng không đếm được, rốt cuộc trọn vẹn được mấy lần.
Sắc trời từ mờ tối dần dần đã có ánh sáng bình minh dâng lên, nhưng anh quả nhiên không biết mệt mỏi, dùng mỗi một tư thế khác nhau, hoặc là mặt đối mặt, hoặc là nằm chồng lên nhau, không ngừng đưa cô vào biển tình dục, nặng nề luật động.
“Anh thật sự không mệt sao?” Sau một lần lên đỉnh, cô nghi ngờ buồn bực nhìn anh, thanh âm khàn khàn.
“Em mệt rồi ư?” Anh nhíu mày, mồ hôi từ trên người anh chảy xuống, không đáp mà hỏi lại.
Cô làm sao có thể nhận thua, “Em sợ anh ngủ gật ở trên bàn đàm phán.”
“Không cần lo lắng.” Trong lòng anh biết cô cũng rất mệt mỏi, lúc này anh rốt cục tạm dừng luật động, nằm ngửa trên giường, giơ tay đặt cô nằm úp sấp trên người mình, “Tinh lực để đối phó trên bàn đàm phán, ngay cả tinh lực của thế thứ nhất cũng không cần đến.”
Người đàn ông này…
Cô lắc lắc đầu, nhìn khuôn mặt vẫn lạnh lùng mà nghiêm túc của anh, đột nhiên trầm giọng, “Nói cho em biết, rốt cuộc lần đầu tiên anh gặp em là vào lúc nào?”
Sau khi nghe xong anh rủ mặt xuống, “Em thật muốn biết?”
Cô tưởng rằng anh lại muốn ném ra ngôn luận “Làm bao nhiêu lần, trả lời bấy nhiêu vấn đề”, cô giành mở miệng trước, “…Cả đêm sáu thế, đừng nghĩ trao đổi điều kiện gì nữa.”
Anh nhướng mày, “Em đếm sai rồi, là bảy thế.”
Doãn Bích Giới thiếu chút được không hít được một hơi, suýt nữa vung một nắm đấm hướng đến mặt anh.
“Lúc 14 tuổi em từng đến Nhật Bản.” Anh nắm tay cô trong lòng bàn tay rồi hôn lên, đột nhiên ngữ khí vòng vo.
Cô ngẩn ra, tiếp đó cúi đầu “ừ” một tiếng.
“Cùng với ông nội em, đúng không?” Anh nhìn đôi mắt cô.
Cô giật mình, lại gật đầu.
“Cho nên, kỹ năng phòng thân sơ cấp, kỹ thuật đánh nhau và bắn súng của em đều là do ông nội em dạy em.” Anh dường như có chút đăm chiêu, thấp giọng hỏi, “Ông ấy còn khoẻ chứ?”
Cô lắc đầu, trong giọng nói, ít nhiều ảm đạm đi, “Sau khi từ Nhật Bản trở về, ông nội đã qua đời.”
Anh lẳng lặng lắng nghe, dường như đang đợi cô nói tiếp.
“Đế quốc Doãn thị là do một tay ông nội sáng tạo, ban đầu quả thực có lưu động của tài chính mờ ám, bởi vì ngày xưa ông nội ở Nhật Bản ít nhiều dính dáng đến chuyện mờ ám, sau khi quay về thành phố S thiết lập Doãn thị ông mới dần dần hạn chế mà thanh lọc việc mờ ám, chuyển sang đầu tư chân chính, chuyên tâm làm thương nhân.” Cô từ từ nhớ lại, “Ba mẹ cũng không biết chuyện này, nhưng từ lúc còn bé ông nội đã kể chuyện của ông cho em nghe.”
Mưa dầm thấm đất từ nhỏ mới khiến cô to gan và hiếu kỳ hoàn toàn khác với những người con gái bình thường, lại nóng lòng muốn xem thế giới mình không biết rõ này.
“Sau đó lúc em 14 tuổi, dưới sự yêu cầu của em, ông nội một mình mang em sang Nhật ở mấy tháng, trong mấy tháng đó em thật sự thấy được rất nhiều.”
Mấy tháng đó ở cùng ông nội, lần đầu tiên cô tiếp xúc với giáp ranh của thế giới màu đen, lần đầu tiên chứng kiến đủ loại người, hoàn toàn khác với những gì cô nhận thức trong 14 năm qua, lần đầu học đánh nhau, kỹ năng phòng thân, cũng là lần đầu cầm súng.
Cô thật không ngờ mình lại thản nhiên tiếp nhận những điều này như vậy, giống như là trời sinh đã chuẩn bị tốt tiến vào thế giới này.
“Nhìn thấy những thứ đó, em sợ không?” Anh hỏi.
Cô lắc đầu, kiêu ngạo hất cằm với anh, “Nói thật, chẳng những không biết sợ mà còn cảm thấy cực kỳ thú vị.”
Trong mắt anh là ánh sáng nhỏ vụn, “Nếu ông nội em còn sống, anh nhất định sẽ giáp mặt nói lời cảm ơn với ông ấy.”
Cô nghi hoặc nhìn anh.
“Cảm ơn ông ấy đã rèn luyện trí tuệ của em đến bước này,” anh dừng một chút, tự nhiên sờ mái tóc ướt mồ hôi của cô, “…Sau đó, gặp anh.”
Gặp anh, tiến vào thế giới của anh, hiểu rõ trái tim của anh.
Doãn Bích Giới nghe xong trong lòng như nhũn ra, tứ chi như ngâm trong dòng nước ấm áp nhất.
Sự dịu dàng vô tận, có phải chính là như vậy hay không?
“Kha Khinh Đằng,” cô suy nghĩ một hồi, “Anh nhất định có thể lấy giải Nobel lời tỏ tình hay nhất.”
Hoá ra cởi bỏ áo giáp, bỏ đi tất cả lạnh lùng của anh, mỗi lần anh đều dễ dàng dùng một câu khiến cho nhịp tim cô đập không thôi.
Mỗi một chi tiết anh làm thay cho muôn vàn lời ngon tiếng ngọt.
Kha Khinh Đằng lắc đầu, trịnh trọng nói, “Muốn lấy, cũng phải lấy giải thể lực tốt nhất.”
Cô đã không còn gì để nói đối với sự vô sỉ của anh, nên dứt khoát nhắm mắt lại nằm sấp trên người anh giả chết.
Không gian yên lặng, chỉ có thể nghe được tiếng cười trầm thấp của anh.
“Ngủ đi.” Cô cảm giác được anh từng chút một vỗ nhẹ lưng cô.
Cô thật sắp ngủ, nhưng trước đó còn không quên giơ tay nắm vai anh, mạnh mẽ chống lại sự buồn ngủ mà hỏi, “…Đúng rồi, anh làm sao biết được lúc em 14 tuổi đã từng đến Nhật Bản?”
Cô lặng lẽ cùng ông nội sang Nhật Bản mở mang tri thức về thế giới màu đen, vốn không có bất cứ ai biết được, ngay cả ba mẹ cũng cho rằng cô chỉ đi du học.
“Còn nữa, anh vẫn chưa nói lần đầu anh thấy em là khi nào.”
Trong tai vẫn chỉ có tiếng hít thở trầm ổn của anh, mí mắt của cô đã rủ xuống, nghĩ thầm lúc th