ô còn chưa thốt ra thì đã bị anh đột nhiên đẩy vào chỗ sâu nhất, ép cô nuốt chữ kia trở về.
“Nhớ rõ, hai chữ đê tiện này, không phải dùng tại nơi trồng trọt tại đây.”
Anh hôn môi cô, không cho cô nói chuyện tiếp, “Duy trì sự hiểu biết rõ ràng về tình hình của người phụ nữ của tôi bất cứ lúc nào, có chỗ nào không đúng chứ?”
“Ai là người phụ nữ của anh!” Cô trợn mắt, “Ít khoe khoang bản thân mình chút đi, tôi chưa bao giờ gặp qua người đàn ông vô sỉ như anh!”
Anh ngược lại không phẫn nộ với cô, không đáp lại gì cả, thay vào đó anh bắt đầu đem ngôn ngữ đổi lại một trận đẩy đưa dày đặc như gió bão, khiến cô rốt cuộc nói không ra câu nào.
Mà tất cả ý tưởng, suy đoán và sự bình tĩnh trong đầu cô, đều bị trận hoan ái khiến người ta ngạt thở này hung hãn cắt ngang ngay lập tức.
Nếu anh thật sự muốn làm vậy, thì cô sao có thể là đối thủ của anh?
…
Không biết qua bao lâu, lâu đến mức hai chân cô đều run lên, sau một cú nhấn thật mạnh anh bắn vào trong cơ thể cô.
Tuy rằng toàn thân cô vô cùng mệt mỏi, nhưng nghĩ đến hành động theo dõi và sự giấu giếm của anh đối với mình, gương mặt cô lúc này gần như lạnh lẽo, nhanh chóng muốn xoay người từ trên người anh đi xuống.
“Khoan đã.” Anh lập tức giữ lại cánh tay cô, vẫn buộc ấm áp của cô bao vây lấy mình, thản nhiên nói, “Em đã quên chấm điểm.”
“Xéo đi.” Cô quả nhiên nổi trận lôi đình, trên gương mặt còn có vẻ ửng đỏ khác thường, “Tôi không có lời nào nói với kẻ tiểu nhân tụ tập đê tiện và vô sỉ làm một thể, không có điểm mà chấm!”
Không ai không ghét cay ghét đắng sự lừa dối, nhất là cho dù bị lừa gạt cũng không thể đánh trả.
Suy cho cùng hai năm kia đã là quá khứ, sau khi gặp lại, cô từng có cơ hội rời đi, nhưng nhiều lần vòng vo, vẫn lựa chọn ở bên cạnh anh như cũ.
Cô hận anh nắm mọi thứ trong tay mà nhìn từ trên cao xuống, nhưng càng hận chính mình cam tâm tình nguyện sa đọa.
Một lúc lâu, cô vẫn không đợi được câu trả lời của anh, liền nghiêm mặt lặng lẽ cầm lấy quần áo cởi ra lúc nãy, tự mình nhanh chóng mặc vào.
May mà bọn họ không gặp phải gián đoạn bất ngờ trong lúc miệt mài tại trận thiên la địa võng này, sau khi cô mặc xong quần áo mới cảm thấy hơi sợ, đứng dậy cảnh giác quan sát bốn phía, sau khi phát hiện không ai tới gần cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Quay đầu lại nhìn anh, cô vốn tưởng rằng anh đã mặc quần áo, nhưng lại thấy anh vẫn ung dung ngồi tại chỗ, giữ dáng vẻ hoan ái khi nãy, vẫn không nhúc nhích.
Cô thấy anh như vậy, rất rõ ràng ý thức được anh muốn cô giúp anh mặc quần áo.
“Kha Khinh Đằng,” cô khoanh tay nghiến răng nghiến lợi, trán nổi gân xanh, “Nói cho tôi biết, rốt cuộc anh bị mù hay là tay chân bị chặt đứt?”
Anh vẫn ngồi bình tĩnh, “Mù sẽ ảnh hưởng sự điều phối hoạt động của toàn thân.”
“…Nếu mù sẽ ảnh hưởng sự điều phối hoạt động của toàn thân, vừa rồi người ở trên quốc lộ chạy với tốc độ 150 vô cùng trôi chảy là ai?!” Cô hạ giọng, hung tợn nói.
Đương nhiên cô còn chưa nói ra khỏi miệng, lúc nãy khi hoan ái, người có động tác lưu loát mãnh liệt thậm chí còn hơn lúc không thấy rõ là ai?
Anh như không nghe thấy, trên khuôn mặt trầm tĩnh lại có cảm giác nhàn nhã, bày ra dáng vẻ, em không giúp tôi mặc quần áo thì tôi sẽ ngồi tư thế này cả đời.
Bởi vì sợ truy binh ở phía sau tìm đến, lúc này Doãn Bích Giới không còn tinh lực tiếp tục so đo với anh, cô chỉ có thể cau mày ngồi xổm xuống, cầm lấy quần áo rải rác, động tác thiếu kiên nhẫn mà bắt đầu mặc quần áo giúp anh.
Nhanh chóng mặc xong quần áo cho anh, cô vừa định đứng dậy thì đột nhiên bị anh kéo xuống ngồi trên đùi anh lần nữa.
“Doãn Bích Giới.” Tay anh nắm lấy cổ tay cô, đôi mắt hờ hững ở trong sắc trời trở tối lại vẫn ánh ra tia sáng, “Nhớ kỹ lời tôi nói.”
“Tôi tuyệt đối sẽ không để em hối hận vì sự lựa chọn của mình.”
Từng câu chữ có vẻ như châu ngọc. Bất cứ lời nói nào phát ra từ miệng anh luôn có thể làm cho nội tâm bình tĩnh của cô không thể che giấu sự trào dâng gợn sóng.
Anh nói anh sẽ không để cô hối hận vì sự lựa chọn của mình, có ý nghĩa gì chứ, đây là một hứa hẹn anh cho cô.
Như vậy lời hứa này rốt cuộc có quan hệ với điều gì? Sự an nguy của mạng sống? Hoặc là…tình cảm của bọn họ?
Lúc này Doãn Bích Giới ngồi trên đùi anh, gần anh trong gang tấc, mặc dù anh không nhìn thấy cô, nhưng cô luôn cảm thấy, anh như là chỉ cần như vậy đã vô cùng đơn giản nhìn thấu nội tâm của cô.
“Có người.”
Trong đầu hàng ngàn hàng vạn suy nghĩ, còn chưa đợi cô nói chuyện, Kha Khinh Đằng đột nhiên ôm sát cô tựa trên người mình lăn lộn vài vòng, nhanh chóng ẩn trong đám cỏ dại tại bên đường.
Quả nhiên, vài tiếng súng bắn qua, chỉ chốc lát, trong tầm mắt hạn chế của cô hiện ra vài người cầm súng, bởi vì giao chiến mà binh sĩ đầy bụi đất, bọn họ đang lớn tiếng đối thoại gì đó, dường như đang tìm kiếm người nào đó.
“Binh lính Sudan?” Cô thấp giọng hỏi.
“Không,” anh nhanh chóng phủ nhận, “Nghe tiếng súng ống, là binh lính Nam Sudan.”
Không biết dưới tình huống này, người của SWAT có đuổi theo hay không, lúc này bọn họ lại đụng phải quân phiến loạn trước.
Con rồng cứng cỏi không b
