cửa lại, cô vừa đi vừa cởi bỏ áo choàng đen, cho đến khi đi qua bên người anh, toàn thân cô đã cởi ra hết chỉ còn lại một chiếc áo lót hai dây.
“Anh để ý không?” Đến khi tầm mắt anh dừng lại trên người cô, cô thản nhiên nói một câu.
Tầm mắt anh từ xương quai xanh xinh đẹp của cô rơi xuống đường rãnh ngực như ẩn như hiện, anh chầm chậm lắc đầu.
“Tôi đi tắm.” Cô xoay người, rất vừa lòng mà cong lên khoé miệng.
…
Cho đến khi cô tắm xong đi ra thì phát hiện trên ghế ở cạnh cửa phòng tắm đã đặt sẵn chiếc váy đóng gói mới tinh.
Cô mặc áo choàng tắm trên người, lúc này cầm chiếc váy, muốn quay về phòng tắm để thay.
Nhưng cô vừa khép cửa lại, thì có một cánh tay giữ lại động tác đóng cửa của cô.
“Em để ý không?”
Chỉ thấy Kha Khinh Đằng ở trần, khoanh tay tựa vào cạnh cửa nhìn cô.
Cô ngẩn ra, theo bản năng cầm váy lùi ra sau nửa bước.
Hơi thở anh từ bốn phương tám hướng bao quanh cô, tựa như màn tán tỉnh vừa rồi trước khi tắm rửa mà cô làm đối với anh.
Mà ánh mắt của anh lại giống như nhìn con mồi đã có âm mưu từ lâu, tao nhã mà bình tĩnh.
“Thế thì tôi liền bắt đầu.”
Hình dáng cao lớn của anh lúc này đến gần cô, không cho phép cô từ chối, anh vây quanh cô ở vách tường phòng tắm. Cô nhìn ánh mắt anh gần trong gang tấc, đột nhiên cảm thấy bản thân lại như là hoàn toàn đánh mất khả năng khiêu khích và dụ dỗ không thể không dùng với anh trước đây.
Bởi vì cô biết, từ trước đến nay anh chỉ là bỏ mặc cô làm càn với anh, nếu một khi anh thực sự muốn khống chế cô, cô vốn không có cơ hội để thực hiện phản kích.
Hết thảy gọi là bản lĩnh và kỹ năng hơn người của cô, khi ở trước mặt anh vẫn chỉ là trò đùa.
Anh chính là một người đàn ông đáng sợ thế này, có thể không lưu lại chút tình mà ép bức cô, chiếm giữ cô, thậm chí phá huỷ cô.
Trong bầu không khí yên lặng, lúc cô đang bất ngờ, Kha Khinh Đằng đã cúi đầu hôn cô.
Lúc này đây, cô có thể cảm giác được, anh không hề lãng phí thời gian, tay anh thậm chí đã cởi bỏ dây thắt lưng áo choàng tắm của cô.
Cô không cự tuyệt, nhưng cũng không đáp lại, nội tâm đang trải qua sự vùng vẫy mà trước nay chưa từng có.
Doãn Bích Giới, mày bằng lòng giao chính mình cho người đàn ông này lần nữa sao?
Trong nháy mắt môi lưỡi vừa quấn quýt, đột nhiên một hồi chuông cửa nối tiếp vang lên.
Cô ngây người ngơ ngác, động tác của Kha Khinh Đằng trong phút chốc bỗng dừng lại, giống như sư tử thu hồi móng vuốt đi săn, sắp khiến cho người ta hoa mắt, không cam lòng, nhưng lại hết sức ung dung.
“Đáng tiếc.” Anh đặt trán mình lên trán cô, nói như thế, nhưng trong âm thanh dường như không có phần tiếc nuối.
Anh nhanh chóng mở cửa rời khỏi phòng tắm, cô như là được ân xá trước tai hoạ, dựa vào vách tường phòng tắm, cố gắng làm cho hô hấp của mình bình thường lại.
Cô không thể phủ nhận, vừa rồi thiếu chút nữa cô cũng đã thoả hiệp.
“Thay váy rồi trở ra.” Lúc cô chưa còn lấy lại tinh thần thì anh đột nhiên vòng trở về, bỏ lại một câu, rồi trở tay đóng cửa phòng tắm.
…
Khi Doãn Bích Giới đi ra, phát hiện trong phòng không chỉ có một mình Kha Khinh Đằng, mà anh cũng đã mặc quần áo vào, đang đứng ở bên cửa sổ đưa lưng về phía cô.
Trong phòng ngoài anh ra còn có hai người đàn ông xa lạ khác, nhìn thấy cách ăn mặc của bọn họ, hình như là lính Ai Cập, trong đó có một người đàn ông trông vẻ là sĩ quan đứng đầu, còn dùng tiếng Anh chào cô, “Xin chào.”
Tuy rằng trong lòng nghi hoặc, nhưng cô vẫn lịch sự gật đầu với bọn họ.
Nghe thấy thanh âm, Kha Khinh Đằng nhanh chóng quay đầu lại, rồi đi đến bên cạnh cô.
“Kha tiên sinh,” người sĩ quan đứng đầu lúc này nhìn anh nói, “Xin hỏi khi nào thì chúng ta có thể rời khỏi đây?”
“Ngay bây giờ.” Anh nói.
Người sĩ quan gật đầu, một người lính đi theo cũng nghe lệnh ra ngoài cửa, sĩ quan kia làm ra động tác tay vô cùng cung kính hướng về Kha Khinh Đằng, mở miệng nói, “Mời.”
“Đi thôi.” Anh nhìn cô, cũng không cần sự đồng ý của cô liền vươn tay ôm vai cô, dẫn cô đi ra khỏi cửa phòng.
Sau khi ra khách sạn, bọn họ nhanh chóng lên một chiếc xe, chiếc xe này là kiểu xe việt dã rất nặng và cứng chắc, hai người lính ngồi ghế trước, còn bọn họ ngồi ở ghế sau.
Sau khi lên đường, hai người lính Ai Cập không nói gì, thực ra cô cũng không có ý muốn hỏi anh, nhưng đôi mắt cô hơi liếc qua đã thấy anh nhìn mình chăm chú.
“Em có gì muốn hỏi sao? Anh trầm giọng nói.
“Anh sẽ trả lời ư?” Cô hơi nhướng mày.
“Biết thì sẽ nói.” Anh bình tĩnh đối diện cô.
Cô suy nghĩ một hồi, nói, “Hai tên lính Ai Cập này hẳn là một phe quân phiệt đứng phía sau chính phủ Ai Cập, có thể từng làm một số giao dịch với anh, xem như là bạn bè của anh, anh cố ý đăng ký tên thật ở khách sạn để tiết lộ thân phận, sau khi bọn họ nhận được tin tức, trước khi phe kia đến thì đã tìm anh trước.”
“Tiếp tục.” Anh không cản trở lời nói của cô.
“Phe kia hẳn là ủng hộ Mỹ, hiện nay Ai Cập và Mỹ dường như đạt được một số hiệp nghị về nguồn cung ứng tài nguyên, chẳng lẽ anh không sợ phe bên kia đến khách sạn tìm anh trước sao?” Giờ phút này cô mới nghĩ đến tai hoạ đến nơi.
“Sẽ không.” Một bàn tay anh nh