Trời Đất Tác Thành

Trời Đất Tác Thành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328863

Bình chọn: 7.00/10/886 lượt.

sau khi lên xe cô vẫn duy trì một tư thế mà không nhúc nhích, cánh tay đã hơi tê.

Lúc này, âm nhạc đàn dương cầm vốn mở bên tai đột nhiên im bặt.

Trái tim cô nhảy lên, nhíu mày quay đầu lại.

“Doãn tiểu thư.”

Cô thấy Trịnh Đình thu lại bàn tay vừa tắt nhạc, rồi đặt trên bánh lái, anh ta nhìn cô, “Không biết cô còn nhớ hay không, khi nãy ở sòng bạc hoàng gia, bài của cô và Carlos.”

Cô ngẩn ra.

“Chơi Five Card Stud, 10, J, Q, K, A, tổng cộng chỉ có năm loại bài này, mà mỗi loại bài phân biệt bốn màu sắc và hoa văn.” Trịnh Đình dường như không chút hoang mang, “Cô lấy được thùng phá sảnh lớn giành chiến thắng, có toàn bộ năm lá bài mở này, mà Carlos lại thua với 4A…”

Cô lắng nghe kỹ càng, vừa nhớ lại, sắc mặt dần dần thay đổi.

“Trong bộ bài này, nên có tổng cộng 4 lá A mới đúng, nếu Carlos đã lấy được 4 lá A, sao cô còn có thể có thêm một lá A để gom thành thùng phá sảnh lớn?”

Tiếng nói lạc giọng, sắc mặt của cô đột nhiên trở nên trắng bệch.

“Vì lúc đó Carlos nắm chắc phần thắng ngay từ đầu, sau đó quá kích động nên cảm xúc suy sụp, vì vậy ông ta đã bỏ qua sai lầm rõ ràng này.” Lúc này Trịnh Đình giẫm xuống thắng xe, để xe dừng lại ở ven đường, “Tuy rằng Kha tiên sinh không thông báo trước với tôi và Trịnh Ẩm, nhưng người chia bài lúc ấy cho hai người hiển nhiên là người của Kha tiên sinh.”

Ngoài xe có dòng người ra vào sân bay, cô ngồi trong xe, mạch suy nghĩ hơi ngưng trệ.

Trịnh Đình nhìn thấy thần sắc cứng đờ của cô, tiếp tục êm tai nói, “Lúc ban đầu, vụ nổ của đoàn tàu bốn mùa, khi đó tuy rằng là trốn bọn sát thủ ở trên đoàn tàu, nhưng Kha tiên sinh nên dựa theo kế hoạch mà cùng chúng tôi rời đi trước khi nổ, nhưng anh ấy không có, mà bảo chúng tôi đi trước, một mình anh ấy ở lại trên xe, kết quả khi chờ chúng tôi chạy tới thì phát hiện cô đã ở bên cạnh anh ấy.”

“Sau đó ở Las Vegas, thực ra anh ấy đã sớm thương lượng xong xuôi với Dell tiên sinh, đưa bốn người từ bốn tổ chức khác nhau vào sòng bạc ngầm, mà lúc diễn ra ván bài thì tôi và Tiểu Ẩm bỏ đi một thời gian, một là sắp xếp tuyến đường rời khỏi Monaco, hai là nghe trộm cuộc đối thoại của cô và Lydia qua máy nghe lén giấu trong hoa huệ, mặt khác, tôi đưa ly rượu kia cho cô, quả thực có thành phần thuốc mê, nhưng không tổn hại sức khoẻ.”

“Về phần ván bài của cô và Carlos, có thể lúc ấy cô không đề ra, Kha tiên sinh cũng sẽ nêu ra, bởi vì hai người đều rất rõ ràng thói mê đánh bạc của Carlos, cho dủ tỷ lệ đồng ý của ông ta chỉ có 50%, cũng đáng giá bí quá hoá liều.”

“Mà kết quả, tất nhiên Kha tiên sinh dễ dàng thiết lập ván bài trước để đẩy ông ta.”

Mỗi một chi tiết và hình ảnh, theo thanh âm nhã nhặn thận trọng của Trịnh Đình, lúc này toàn bộ ăn khớp với nhau trong đầu cô… Bao gồm nụ cười sâu xa cuối cùng của người chia bài trong ván bài của cô và Carlos.

Cô vốn không nghĩ tới, Kha Khinh Đằng lại tính toán tất cả đến giai đoạn này.

Thậm chí chuẩn xác đến mức…tính ra từng phân đoạn, nhân tố tâm lý của mỗi người có thể thay đổi.

Đáng sợ nhất chính là, ngay cả tâm lý và hành động của cô, đều có thể bị anh tính toán rõ ràng như thế.

Tính đến cô nhất định quay về toa xe của anh, tính đến cô không nói với anh nội dung câu chuyện với Lydia, lại tính đến cô đề ra ván bài với Carlos, cùng với thắng bại cuối cùng.

Ánh mắt cô không ngừng nhấp nháy, ngón tay bấu chặt trong lòng bàn tay, thậm chí tràn ra chút tơ máu.

Kha Khinh Đằng.

… Rốt cuộc anh là người đàn ông có lòng dạ và lối suy nghĩ sâu đến mức nào?

Mặt khác, anh chứa tôi trong bố cục này, đến bây giờ, thật sự đã kết thúc rồi chứ?

“Doãn tiểu thư, những lời này, cô không cần truy đến cùng, coi như là quà tặng tôi gửi cho cô sắp chia tay.” Lúc này Trịnh Đình cười với cô, sau khi xuống xe anh ta đi vòng qua bên cô, giúp cô mở cửa ra.

Cô đờ đẫn nhìn Trịnh Đình rồi bước xe ra ngoài.

“Chúc cô mọi việc đều bình an thuận lợi.” Trịnh Đình thấp giọng nói.

Cô gật đầu với Trịnh Đình, bước chân có chút vội vã, chỉ máy móc đi từng bước hướng đến đại sảnh của sân bay.

“Doãn tiểu thư.”

Cho đến khi cô đến cạnh cửa chính, bên tai lại vang lên thanh âm của Trịnh Đình, thận trọng lại dường như ẩn chứa sức mạnh, “Kỳ thật rất nhiều lúc, có một số việc đều đã định trước, có thể tốn nhiều sức lực, kết quả cuối cùng vẫn như cũ.”

Destiny, đây chính là vận mệnh.

Vận mệnh của một người, rất nhiều lúc, không đặc biệt của riêng mình.

Tất cả rời đi, đến cuối cùng, chung quy cũng quay về.

Doãn Bích Giới nghe thấy trong lòng lại run lên, cô quay đầu nhìn nụ cười dường như có chút đăm chiêu của Trịnh Đình dưới ánh trăng.

“Cô nói xem đúng không?”



Tạm biệt Trịnh Đình, vừa mới vào đại sảnh sân bay, điện thoại của cô cùng lúc vang lên.

Tiếp điện thoại đặt ở bên tai, đó là thanh âm tự phụ lại biếng nhác của Cảnh Trạm, “Bây giờ em ở đâu?”

“Sân bay Nice.” Cô nhẹ nhàng ho khan một tiếng, suy nghĩ lý trí bởi vì nghe được thanh âm quen thuộc của Cảnh Trạm mà khôi phục một ít.

“Anh ở quầy D làm thủ tục đăng ký, bây giờ em đến tìm anh đi.” Cô lắng nghe kỹ càng, có thể nghe được Cảnh Trạm dùng tiếng Pháp tao nhã


The Soda Pop