Trời Đất Tác Thành

Trời Đất Tác Thành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328625

Bình chọn: 10.00/10/862 lượt.

a cô lại trở nên hơi thắt chặt.

“Kha Khinh Đằng.” Qua hồi lâu, cô mới chậm rãi cất lời. “Anh sai lầm rồi.”

“Đã qua lâu như vậy, trong lòng anh hẳn là vẫn rất rõ ràng, ngay từ đầu, tôi bất ngờ quen biết anh, tiếp cận anh, tất cả đều có mục đích, mỗi một ngày của hai năm trước, từng phút từng giây kỳ thật tôi sống trong dằn vặt.”

Cô gằn từng tiếng, “Mà theo tôi thấy, người như anh, có thể dễ dàng tha thứ một người phụ nữ tiếp cận trong thời gian dài, tuyệt đối không thể vì nhân tố tình cảm.”

“Lúc ấy tôi còn tự cho là mình che giấu rất tốt, nhưng chỉ vì anh đã biết lý do tại sao tôi tiếp cận anh từ lâu rồi, giống như anh đang coi một chuyện hài, xem tôi tự biên tự diễn.”

Dáng vẻ tươi cười của cô lạnh lùng mà xa cách, “Như thế, chẳng qua là một trò chơi, một âm mưu, hiển nhiên, kết quả anh vẫn là người chiến thắng, mà sau cùng còn đòi lấy hai thứ quý giá nhất của tôi…”

Doãn Bích Giới luôn biết rằng diện mạo của anh rất tuấn tú, nhưng bởi vì quá lạnh lùng hờ hững mà luôn khiến người ta không dám đến gần nhìn chăm chú ngũ quan của anh.

Nhưng lúc cô nói chuyện bấy giờ, lại ép buộc chính mình nhìn ánh mắt anh.

Doãn Bích Giới.

Cô nói thế này với mình, mày không thẹn với lương tâm, tất cả những gì nợ anh ta mày đã trả xong, hiện tại, mày có thể đường đường chính chính rời khỏi.

“Nói xong chưa?”

Kha Khinh Đằng đột nhiên ngắt lời cô.

Ánh mắt cô khẽ run lên.

“Tôi tin đạo cơ đốc.”

Trong gió đêm, áo sơ mi đen của anh bay phấp phới theo gió biển, “Vì vậy, cả đời này, tôi chỉ có một người phụ nữ.”

“Tôi chỉ phát sinh quan hệ với cô ấy, tương tự, cô ấy là vợ của tôi, là mẹ của con tôi, từ nay về sau đồng cam cộng khổ, có phúc cùng hưởng có hoạ cùng chia, suốt đời ở bên tôi.”

Cô nói không nên lời.

Lần đầu tiên, khi cô đối mặt với anh, lại không nói nên lời, ngay cả châm chọc cũng không thể.

Kha Khinh Đằng thản nhiên nhìn cô chăm chú, đột nhiên bước đến gần cô, “Em đang run.”

Cô nghe được ngón tay run lên, càng theo bản năng mà lùi một bước ra sau.

“…Chuyện này không liên quan đến tôi.”

Sau cùng, như là tốn hết sức lực cuối cùng của toàn thân, Doãn Bích Giới mới ngẩng đầu, hờ hững nói, “Tôi chỉ còn nhớ giao hẹn trước đó anh đã hứa, sau khi xuống thuyền, lập tức để tôi rời khỏi.”

Nói xong, cô không nhìn anh lần nữa.

“Được.”

Như là qua một thế kỷ dài đằng đẵng, Kha Khinh Đằng hơi gật đầu, “Đợi lát nữa tôi bảo Carlos sắp xếp xe, đưa em đi sân bay.”

Cô nhắm mắt, lập tức xoay người bước đi.

“Doãn Bích Giới,” Kha Khinh Đằng đứng sau cô, đôi mắt lúc này sâu sắc lại sáng như ngôi sao trong đêm đen, “Nhớ kỹ, nếu tiếp theo em lựa chọn quay lại lần nữa.”

“Em sẽ vĩnh viễn không thể rời khỏi nữa.”



Trở lại ga ra ngầm của sòng bạc hoàng gia, đã thấy bọn người Trịnh Đình đang chờ ở bên cạnh xe.

“Carlos đã bắt đầu cung cấp bảo vệ cho chúng ta,” Dell thấy cô trở về, vỗ bụng cười mỉm chi mà gật đầu, “Cám ơn cô lần nữa, Doãn.”

“Chị Bích Giới…” Trịnh Ẩm ở bên cạnh cũng biết cô sắp rời đi, hốc mắt của đôi mắt to đỏ bừng, cổ họng hơi khàn.

Cô lẳng lặng nhìn Trịnh Ẩm, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Doãn Bích Giới thừa nhận, cô không phải là người con gái thuỳ mị, thái độ đối với bất cứ kẻ nào, cho dù là người thân thiết, cô vẫn khá tự kiềm chế.

Nhưng dù sao Trịnh Ẩm cũng ở chung với cô suốt hai năm.

Mỗi khi nhìn thấy Trịnh Ẩm, cô sẽ nhớ tới Nghiêm Thấm Huyên, bạn thân của mình ở thành phố S, cũng là con quỷ lanh lợi đáng yêu giống vậy, lương thiện, chân thành, càng không che giấu gì với cô.

Không như cô, từ ban đầu đã thẹn trong lòng vì tình bạn này đối với Trịnh Ẩm.

Mà thành phố S…

Kỳ thật chỉ có thời gian vài ngày ngắn ngủi, nhưng cuộc sống bình thường tại đất nước của cô, dường như đã cách cô rất xa.

May mà chuyến đi lần này ngắn hơn dự kiến, rốt cuộc có thể kết thúc.

“Bảo trọng.” Lúc này cô vươn tay chậm rãi sờ đầu Trịnh Ẩm.

Trịnh Ẩm nhìn cô, nhanh chóng quay đầu chạy đến một góc ở phía sau mà đứng, ngay cả một câu cũng không nói.

Dell thấy Kha Khinh Đằng không xuất hiện, nghĩ thầm rằng anh đúng là không thể giữ được người, bản thân hắn ta cũng không nói thêm gì nữa, chỉ hơi tiếc nuối mà gật đầu với Doãn Bích Giới.

“Doãn tiểu thư.” Trịnh Đình mở cửa xe, “Bây giờ tôi đưa cô đến sân bay.”

Cô nhắm mắt lại, xoay người ngồi vào trong xe.

Mang dây an toàn xong, Trịnh Đình liền khởi động xe, xoay tay lái vững vàng, chạy ra ngoài cửa lớn.

Chiếc xe chạy thẳng ra khỏi bãi đỗ xe, cô nhìn ngoài cửa sổ, bỗng nhiên trông thấy cạnh đèn đường ở phía trước có một người đang đứng.

Là Kha Khinh Đằng.

Hoàn toàn đối lập với sự cô độc của ban ngày, thân thể anh như là đã ẩn trong bóng đêm.

Nghe thấy tiếng xe, anh nghiêng đầu, đối diện với tầm mắt của cô.

Cơ thể cô bất giác run lên.

Trịnh Đình ở bên cạnh cũng thấy anh, mặc dù tốc độ xe hơi chậm lại, nhưng vẫn không ngừng mà lướt qua người anh.

Một cửa xe, cô và anh, đã ở hai thế giới khác nhau.

***

Monaco không có sân bay đi thẳng, Trịnh Đình theo bảng dẫn đường, đưa cô đến sân bay Nice của Pháp cách gần Monaco nhất.

Chiếc xe theo dòng xe cộ mà hướng đến sân bay,


XtGem Forum catalog