a tay đặt trong lòng bàn tay anh.
Trên mặt Trịnh Đình hơi có ý cười, chờ bọn họ đi xuống cầu thang, thì cửa ngầm ở phía sau mới khép lại.
Bên cạnh thông đạo có bố trí ngọn đèn, chiếu sáng con đường phía trước vô cùng sáng sủa, cầu thang không dài, khoảng ba mươi bậc, Doãn Bích Giới bị Kha Khinh Đằng nắm tay đi xuống từng bước một, họ nhanh chóng đi tới dưới đáy.
Cảnh tượng trước mắt đột nhiên rộng rãi hơn.
Đây là nơi che giấu ván bài bí mật, hoá ra là một đại sảnh trang hoàng xa hoa, chính giữa đại sảnh là một bàn đánh bạc, có vài người ngồi vây quanh cái bàn, mà phía sau đó là một loạt quầy rượu dài, có người phục rượu cung kính đứng đó.
Nhìn thấy bọn họ xuất hiện, tất cả mọi người hướng sang đây.
Doãn Bích Giới nhíu mày, cảm giác được những ánh mắt này dường như đều rất áp bức người.
Một người đàn ông Mỹ tóc vàng mắt xanh đứng lên hướng đến bọn họ, người này chừng 40 tuổi, dáng vẻ nhìn qua rất hoà nhã, miệng còn ngậm một điếu xì gà.
“Lâu ngày không gặp.” Đi đến trước mặt họ, người đàn ông Mỹ vươn tay, hướng về Kha Khinh Đằng cười nói, “Kha.”
Kha Khinh Đằng không đưa tay ra, chỉ là nhìn hắn ta, môi mỏng nhếch lên, “Dell.”
“Cậu thật đúng là cổ hữu.” Dell lắc đầu, cười to vài tiếng, “Chẳng lẽ không vui sướng khi gặp lại bạn cũ sao? Muốn ôm một cái không?”
Ngay cả biểu tình thừa thãi Kha Khinh Đằng cũng không cho, chỉ lạnh lùng nhướng mày, Dell lập tức tự thấy mất mặt mà sờ mũi, nhưng trong nháy mắt hắn ta liếc qua Doãn Bích Giới ở bên cạnh anh.
“Đây là Tuberose trong lời đồn sao?” Khi Dell nhìn thấy cô lại không có bất cứ biểu tình kinh ngạc nào, nhưng ánh mắt lộ ra vẻ giật mình, “Thật sự là trăm nghe không bằng một thấy! Tôi là bạn cũ nhiều năm của Kha, Dell, người kinh doanh sòng bạc này.”
Cô không tiếp lời, vẻ mặt có chút đề phòng.
Lúc trước khi cô và Kha Khinh Đằng đến Las Vegas, mỗi lần đến chơi tại sòng bạc tư nhân, cũng không nghe anh nhắc tới có bạn cũ ở đây, càng chưa từng gặp mặt.
“Thả lỏng đi, cô đương nhiên chưa từng gặp tôi,” Dell hiển nhiên đã đoán được cô suy nghĩ gì, “Kha luôn luôn bảo vệ người phụ nữ của cậu ấy rất tốt, cậu ấy chỉ mang theo cô xuất hiện hai lần trong trường hợp công khai, vừa lúc tôi có việc mà không ở hiện trường.”
Nói xong, Dell còn ra vẻ tiếc nuối mà lắc đầu.
“Xin lỗi.” Lúc này cô lạnh lùng mở miệng, “Tôi không phải là người phụ nữ của anh ta.”
Dell nhìn thấy bọn họ nắm chặt tay nhau, nhướng mày, “Không thể nào.”
“Kha tiên sinh.” Trịnh Ẩm đã đợi rất lâu ở quầy rượu đột nhiên cười mỉm tiến lên, khom người giơ lên cái khay trong tay hướng đến Kha Khinh Đằng.
Trong khay có hai ly rượu và một lọ hoa huệ.
Kha Khinh Đằng vẫn không nói gì lúc này mới buông lỏng bàn tay nắm chặt Doãn Bích Giới.
Anh đưa ly rượu đầu tiên cho cô trước, sau đó không lập tức đưa tay lấy ly rượu thứ hai mà là chuyển hướng đến lọ hoa huệ kia.
Dưới sự chú ý của những người khác, anh lấy ra nhánh hoa huệ.
Doãn Bích Giới hoàn toàn không biết anh muốn làm gì, cứ như vậy mà trơ mắt nhìn đưa nhánh hoa trong tay chậm rãi cài vào rãnh ngực trần trụi của mình.
Trong ánh sáng đá quý tôn lên bầu ngực đẫy đà hiện rõ màu xanh tím tươi đẹp.
“Như vậy nhìn qua…” Làm xong động tác này, anh mới rút tay về, cầm lấy ly rượu của mình nhấp một ngụm, nâng ly với cô, “Càng xinh đẹp động lòng người.”
Hành động chiếm giữ xảo quyệt mà lại cương quyết như thế.
Đánh trả vừa rồi ở trong phòng tắm, cô dùng rãnh ngực quyến rũ anh.
Ánh mắt của Dell lướt qua một vòng giữa hai người bọn họ, vẻ mặt kinh ngạc lại biến thành mập mờ, “Người Trung Quốc không phải luôn nói rằng, đánh là tình, mắng là yêu? Kha, cậu và người phụ nữ của cậu, có phải là như vậy hay không?”
Câu tục ngữ kia, Dell dùng tiếng Trung trúc trắc, Trịnh Ẩm nghe được mà buồn cười, cô bật cười hì hì một tiếng.
Doãn Bích Giới mím môi, sắc mặt lạnh lẽo như là đồng thiết.
“Bắt đầu đi.” Lúc này Kha Khinh Đằng thản nhiên mở miệng, dẫn đầu đi qua ngồi xuống.
Bởi vì Doãn Bích Giới không phải người chơi nên không thể ngồi ở bàn đánh bạc, cô cùng Trịnh Ẩm và Trịnh Đình đứng ở cạnh quầy rượu, sau khi tất cả ngồi xuống, cô quan sát tại bàn đánh bạc có tổng cộng sáu người, ngoại trừ Dell, Kha Khinh Đằng và người chia bài, còn có hai nam một nữ.
“Texas hold 'em, ván bài không hạn chế, năm lá bài công khai, từng người chơi có hai lá bài chưa lật, tiền vốn ban đầu của mỗi người là 100 vạn đô la.” Dell cười tủm tỉm vặn bàn tay, “Ván bài hôm nay chỉ có tính chất giải trí thuần tuý, không cần quá so đo thắng thua, mọi người chơi vui vẻ là tốt rồi.”
“Nhà cái của vòng thứ nhất là ai?” Lúc này, người phụ nữ duy nhất tham dự đặt câu hỏi.
Vừa lúc chỗ ngồi của người phụ nữ kia đưa lưng về phía cô nên Doãn Bích Giới không thấy rõ gương mặt của đối phương, nhưng trong lòng cô lại mơ hồ cảm thấy tiếng nói này hình như đã nghe thấy ở nơi nào đó trước đây.
“Tôi làm ông chủ, vậy để tôi làm nhà cái.” Dell sờ cằm, ra hiệu chia bài, “Bắt đầu từ tôi, sau đó theo chiều kim đồng hồ thay phiên nhau làm nhà cái.”
“Như vậy, mời Kha tiên sinh và Meri tiên sinh ở phía bên trái