Pair of Vintage Old School Fru
Trời Đất Tác Thành

Trời Đất Tác Thành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328353

Bình chọn: 7.5.00/10/835 lượt.

ô nhìn chăm chú vào Kha Khinh Đằng mặc âu phục màu đen ở trong gương.

Anh nhìn cô, giơ lên chiếc thẻ phòng trong tay với cô.

Doãn Bích Giới giận dữ, ánh mắt sắc bén vừa định động đậy thì đột nhiên vết phỏng ở chân trái đau đến mức phải xoay người trở về.

Lúc này anh cất thẻ phòng vào trong túi quần, đi tới từng bước.

“Đo lường trong tay của nhà thiết kế và thợ cắt may đều do tôi cung cấp.” Chỉ thấy anh đi đến phía sau cô, cuối cùng anh hơi xoay người nắm lấy phéc-mơ-tuya trên váy cô.

Cả người cô căng thẳng.

Anh kéo phéc-mơ-tuya đến phía trên cùng của ngực cô, anh vươn hai tay chống tại hai bên bồn rửa tay, bao vây cô trước người mình.

“Xem ra tất cả mọi thứ của em đều không thay đổi.”

Trong ánh mắt anh lặng lẽ phản chiếu khuôn mặt của cô trong gương.

Cô cũng nhìn anh chăm chú, bỗng nhiên nở nụ cười.

Sau đó cô làm trò trước mặt anh, luồn hai tay vào bên ngực, chậm rãi điều chỉnh vị trí của bộ ngực, đường cong của chiếc váy phác hoạ bầu ngực trắng như tuyết nổi bật hơn.

Làm xong động tác này, cô nghiêng đầu đến gần anh, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, hướng đến cằm anh khẽ hà một hơi.

“Điều này cũng không chắc chắn.”

Kha Khinh Đằng nhìn thấy hơn phân nửa bầu ngực của cô vểnh lên phơi bày trong không khí, màu sắc con ngươi dần trở nên tối tăm.

“Thật không?” Hồi lâu sau, anh vươn một ngón tay, từ phía sau cổ cô lướt xuống xương bả vai, vòng eo… Cuối cùng rơi xuống chỗ mông, trong trẻo nhưng lạnh lùng mà cất lời, “Thay đổi ở đâu?”

Giác quan lăng trì như thế, cô vừa chống cự lại phản ứng của thân thể mình, vừa giả vờ không hề xúc động mà cầm lấy son môi tiếp tục chuyên tâm trang điểm.

Nhưng qua vài giây, cô đột nhiên cảm thấy mắt cá chân chợt lạnh.

Cúi đầu liền trông thấy, quả thực không thể tin.

Người đàn ông ở phía sau lúc này lại đang ngồi xổm giúp cô cởi dép lê, rồi đổi một đôi giày đế bằng đã được chuẩn bị đặt ở bên cạnh.

Hơn nữa anh bảo cô mang chúng là vì biết giày đế bằng sẽ không khiến cho vết thương ở chân phát đau khi đi, mà không phải mang giày cao gót nên phối hợp với lễ phục.

Từ góc độ của cô có thể nhìn thấy phần lưng của anh hiện ra rõ ràng.

Phía sau lưng của một người thường thường là điểm yếu dễ bị công kích nhất, thân phận như anh, tuyệt đối không thể đem phía sau lưng của mình đối mặt với bất cứ kẻ nào.

Giúp cô mang giày xong, anh đứng thẳng dậy, lấy ra chiếc nơ vốn nằm trong túi.

“Đeo giúp tôi.”

Cô và anh giằng co một hồi, rồi cô xoay người, chộp lấy cái nơ trong tay anh.

Trong lúc thắt nơ giúp anh, cô cảm giác được từ đầu đến cuối anh vẫn nhìn cô.

Thắt nơ xong, cô vừa định xoay người, bỗng nhiên bị anh vươn tay ôm lấy vòng eo.

Nhịp tim bên tai ngày càng vang lên, Doãn Bích Giới cảm thấy vào lúc này cô lại không thể làm bất cứ hành động phản kích nào và dùng lời nói châm chọc để đối phó với anh.

“Chào buổi tối.” Trong bầu không khí yên lặng và ái muội, Kha Khinh Đằng dùng tay kia nắm lấy tay trái của cô dán lên đôi môi mỏng hơi cong lên, đáy mắt sâu sắc lạnh nhạt hiện lên một tầng ánh sáng nhợt nhạt, “Bạn gái của tôi.”

Đây nhất định là lời mời không thể cưỡng lại nhất trên thế giới này. Đứng trước gương buộc chặt dây lưng, cuối cùng Doãn Bích Giới nhìn thoáng qua chính mình trong gương.

Ngoại trừ ngũ quan càng xinh đẹp sau khi trang điểm, mái tóc đen thẳng dài được cô tuỳ ý búi lên, váy dài màu tím, ngoại trừ thiết kế lộng lẫy bên ngoài, phần lưng hở đến vòng eo, làn váy có lớp ngoài và lớp trong, lớp trong dài đến bắp đùi, mà lớp ngoài dài đến mắc cá chân.

Con ngươi hơi rủ xuống, cô nhấc lên làn váy chấm đất, chậm rãi đi ra ngoài.

Kha Khinh Đằng đứng ở cạnh cửa phòng, sau khi nghe thấy tiếng bước chân của cô, anh liếc mắt nhìn cô đi sang đây.

Đối mặt chính diện, cô nhận thấy trong đôi mắt ngọc đen láy của anh nhanh chóng hiện lên một tia sáng dao động.

Chỉ vài bước ngắn ngủi cô đã đến bên cạnh anh, hai người cùng nhau đi vào trong thang máy đối diện căn phòng, cô ngẩng đầu nhìn thang máy hiển thị từ lầu 56, chậm rãi xuống lầu 1.

“Đinh” một tiếng, cửa thang máy từ từ mở ra.

Ngoài cửa là sòng bạc Las Vegas huyên náo mà tráng lệ, mênh mông bát ngát, biển người chuyển động, đầy người vây quanh đủ loại thiết bị đánh bạc, những người này đều ăn mặc lộng lẫy nâng ly rượu, vừa cười đùa vừa cược nhiều tiền vào canh bạc.

Bọn họ đi trên thang máy này, ở trong một góc có thể nhìn thấy sòng bạc nhưng không có ai đi qua đây.

“Kha tiên sinh.” Trịnh Đình sớm đã đứng đợi ở cạnh thang máy, lúc này tiến lên, làm động tác tay mời, ý bảo bọn họ đi theo anh ta.

Từ tầm mắt của Trịnh Đình, Doãn Bích Giới mới phát hiện cạnh thang máy có một chiếc vòng kéo nho nhỏ, cô thấy Trịnh Đình vươn tay kéo chiếc vòng này.

Một cánh cửa nhỏ có thể chứa đựng một người ra vào và đi xuống cầu thang dài, không có cơ sở mà xuất hiện ở cạnh thang máy.

Thấy cảnh tượng như vậy, thần sắc của Kha Khinh Đằng không hề thay đổi, chỉ là trước khi cất bước, anh đột nhiên ngừng lại.

Cô nhìn qua anh, lại phát hiện anh vươn tay về phía mình.

Chớp mắt vài giây, cô hít sâu một hơi, gương mặt không thay đổi mà đư