i ở sát vách phòng em.” Thanh âm của anh trầm xuống, người cũng đã đi tới cạnh cửa.
Trịnh Đình nhìn hai người kia, lúc này cúi đầu ho nhẹ một tiếng, rồi đuổi theo bước chân của Kha Khinh Đằng.
“Kha tiên sinh, vết thương trên lưng của anh…”
Cửa nhẹ nhàng đóng lại, đem câu nói hạ giọng kia của Trịnh Đình nói với Kha Khinh Đằng cắt đứt một nửa.
Sau đó không còn tiếng nữa.
Doãn Bích Giới khẽ nhíu mày, động tác trên tay không dừng lại.
Thoa xong thuốc mỡ, cô thử hoạt động cơ thể một chút, chậm rãi từ trên giường đi xuống.
Đôi giày cao gót mang trên chuyến tàu bốn mùa trước đó đã chạy đi đâu mất, từ trong ngăn tủ đầu giường, cô lấy ra một đôi dép lê mang vào.
Căn phòng này to như vậy, hẳn là phòng cao cấp nhất trong toà nhà này, cô lướt mắt nhìn bốn phía, ánh mắt dừng ở điện thoại bàn trên tủ.
Giấy dán trên điện thoại viết tên của một khách sạn.
Khách sạn này là khách sạn nổi tiếng nhất ở Las Vegas, ngoài cơ sở chính là khách sạn, toàn bộ lầu một của khách sạn đủ loại sòng bạc lớn nhỏ.
Cô nhìn mảnh giấy suy nghĩ một hồi, rồi cầm lấy điện thoại kề bên tai.
Bấm nút, trong ống nghe vẫn không có âm thanh gì, hiển nhiên là đã hỏng.
Cô lạnh lùng buông điện thoại, đứng dậy ra ngoài cửa.
Vừa mới mở cửa ra, liền thấy Trịnh Ẩm giống như con vẹt nhỏ chọc vào cạnh cửa của cô nhìn xung quanh.
Thấy cô đi ra, vẻ mặt Trịnh Ẩm lập tức trở nên vui mừng, “Chị Bích Giới.”
“Ừm.” Cô gật đầu.
“Kha tiên sinh bị thương.” Trịnh Ẩm chỉ phòng sát vách cô, “Anh em ở bên trong giúp anh ấy bôi thuốc.”
Cô không nói tiếp, qua loa nhìn bốn phía một chút, trong hành lang ngoại trừ cô và Trịnh Ẩm thì chỉ có cấp dưới mặt đồ đen đứng ở từng cửa ra vào, canh phòng nghiêm ngặt, phân phối đầy đủ.
Rất rõ ràng, nếu không có chỉ thị của Kha Khinh Đằng, nơi đây căn bản không có bất cứ kẻ nào có thể rời đi.
“Chân chị còn đau lắm không?” Trịnh Ẩm thân thiết cúi xuống quan sát.
“Không sao, qua hai ngày sẽ ổn.” Lúc này cô giơ tay, vỗ bả vai Trịnh Ẩm, “Chị muốn hỏi em.”
Từ trước đến nay Trịnh Ẩm rất sùng bái cô, thật nghe lời đứng sát vào cô một chút.
“Các người rốt cuộc đang bày trò gì?” Giọng nói của cô rất lạnh, nhưng cũng rất nhanh, “Tuy rằng vì vụ nổ do các người sắp đặt mà chị theo các người tới đây, nhưng chị vốn không liên quan đến chuyện này, chị có quyền biết được hoàn cảnh và tình trạng của chính mình bây giờ.”
Trịnh Ẩm nghe cô nói xong thì cắn môi, do dự một chút rồi nhìn mắt cô, “Chị Bích Giới, em nói thật với chị, ngay cả em cũng không biết Kha tiên sinh an bài chuyện lần này là vì mục đích gì, em và anh hai chỉ dựa theo căn dặn của anh ấy… Trước kia em chưa từng thấy loại tình huống này xảy ra.”
“Vậy anh ta có biết chị sẽ lên chuyến tàu lần này không?” Doãn Bích Giới hỏi ngay.
“Hẳn là biết.” Trịnh Ẩm gật đầu, “Bởi vì danh sách của tất cả hành khách trên chuyến tàu này, tụi em đã nắm trong tay từ ba tháng trước rồi.”
Đôi mắt cô chợt loé lên, còn muốn nói gì đó thì cửa phòng sát vách đột nhiên mở ra từ bên trong.
Trịnh Đình đang cầm hộp thuốc từ trong phòng đi ra, giương mắt nhìn cô và Trịnh Ẩm, vẻ mặt ngược lại không kinh ngạc chút nào.
“Doãn tiểu thư.” Trịnh Đình khép cửa hờ, không nhanh không chậm nhìn về phía cô, “Nếu cô muốn biết bất cứ chuyện gì, cô có thể đi vào hỏi trước mặt Kha tiên sinh, tôi và Tiểu Ẩm quả thực không thể trả lời tất cả những chuyện mà cô muốn biết.”
Ánh mắt Trịnh Đình trầm tĩnh, mà lời nói vừa rồi của Trịnh Ẩm cũng không như là lời nói dối, cô trầm mặc vài giây, cất bước hướng đến cánh cửa ở phía sau Trịnh Đình.
***
Đẩy cửa ra, Doãn Bích Giới phát hiện trong phòng không có bật đèn.
Anh ở trần, toàn thân chỉ mặc một chiếc quần tây ngồi ở cạnh giường.
Màn của sổ rộng mở, cho nên ánh sáng ngoài cửa sổ có thể hoàn toàn chiếu ra khuôn mặt và thân thể của anh trong bóng tối.
Cô cố ý để tầm mắt của bản thân lướt qua nửa người trên trần trụi của anh, ánh mắt cô rơi vào trong hư không, lạnh giọng mở miệng nói, “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
Anh nhìn cô, một lát sau, nói: “Em nghĩ sao?”
“Muốn tôi nói ư?” Cô híp mắt, “Được, từ ba tháng trước anh biết tôi sẽ lên chuyến tàu bốn mùa, sau khi sắp đặt vụ nổ, đưa tôi từ đoàn tàu đến đây…”
Cô còn chưa nói xong, Kha Khinh Đằng liền nhẹ nhàng giơ tay ngăn cô lại.
Trong bóng tối, đáy mắt anh lại mơ hồ có một tia trêu chọc, “Tôi sắp đặt vụ nổ, nhưng không sắp đặt em sẽ quay lại toa xe thứ tám.”
Sau khi cô nghe xong, đầu “ong” một tiếng, lồng ngực đột nhiên bốc lên lửa giận, nhưng chẳng biết nên phản bác anh như thế nào.
Lúc đó, cô rõ ràng có thể đi theo Cảnh Trạm cùng đến ba toa xe trước để lánh nạn, dừng lại ở một trấn nhỏ, mà về sống chết của anh, trước đó chính cô mở miệng nói rằng là đường thẳng song song không bao giờ có bất cứ liên quan gì nữa, không có quan hệ với cô.
Nhưng cô lại ma xui quỷ khiến, trở về toa xe của anh.
Như vậy, mục đích sau lưng vụ nổ này không phải là cô thì là cái gì?
Một chút hoảng loạn, cô lại phát hiện lúc này anh đã từ cạnh giường mà bước đến trước mặt cô, đưa tay nắm giữ cánh tay cô.
Lòng bàn tay anh lạnh lẽo, cô ngẩn ra