Dell tiên sinh đặt cược trước.” Sau khi chia bài xong, người chia bài liền nói.
Vòng thứ nhất chính thức bắt đầu, bàn đánh bạc lặng ngắt như tờ.
Bên quầy rượu, Trịnh Ẩm vừa mới uống một ly rượu trái cây, lúc này thần thái sáng láng vừa xem ván bài vừa nói với Doãn Bích Giới ở bên cạnh, “Chị Bích Giới, đã rất lâu em không nhìn thấy Kha tiên sinh chơi bài.”
“Hai năm.” Trịnh Đình bên cạnh điềm đạm báo ra con số chính xác, “Lần cuối cùng Kha tiên sinh chơi bài là hai năm trước ở Macao cùng với Doãn tiểu thư.”
Doãn Bích Giới vốn không có biểu tình gì mà uống rượu, nghe xong lời nói của Trịnh Đình cô suýt nữa bị sặc.
“Đúng à…” Trịnh Ẩm gật đầu, càng nói càng hưng phấn, “Chị Bích Giới chị biết không? Lúc mười tám tuổi, Kha tiên sinh đã là á quân đổ vương Las Vegas! Sau mười chín tuổi thì liên tục giành quán quân, hơn nữa em và Trịnh Đình đi theo anh ấy đã gần mười năm, mỗi lần anh ấy chơi bài đều đoạt giải quán quân, miễn bàn có bao nhiêu thần thánh.”
“Kha tiên sinh là giáo đồ Cơ Đốc ngoan đạo,” trong mắt Trịnh Đình cũng lộ ra chút vẻ sùng bái, “Ông trời chiếu cố.”
“Anh.” Lúc này Trịnh Ẩm nâng quai hàm, chớp đôi mắt to, chậm rì rì nói, “Em nghe người ta nói, tín đồ đạo Cơ Đốc, đạo Thiên Chúa và đạo Tin Lành, có phải không chấp nhận quan hệ tình dục trước khi kết hôn không nhỉ?”
Suy đoán bất chợt như thế, Trịnh Đình trầm ngâm một lát, cuối cùng cũng trả lời đâu ra đấy, “Theo một ý nghĩa nghiêm khắc mà nói, phải.”
“Khụ khụ khụ…”
Doãn Bích Giới ở bên cạnh rốt cuộc thành công bị sặc rượu.
“… Tôi đi toilet một chút.” Vẻ mặt của Trịnh Đình và Trịnh Ẩm không thay đổi, cô buông ly rượu, giận tái mặt, bước nhanh đến toilet ở phía bên phải đại sảnh.
…
Dùng toilet xong, từ gian cách ngăn đi ra, Doãn Bích Giới đến cạnh bồn rửa tay.
Không cần để ý đến tất cả ngôn luận về anh ta nữa, đừng suy nghĩ về một chút chuyện gì trong quá khứ.
Cô lặng lẽ nói với chính mình.
Đây chỉ là một cuộc giao dịch, làm xong chuyện anh ta yêu cầu, mày có thể trở lại thế giới vốn của mình, một lần nữa nhốt anh ta ở phía sau cánh cửa.
Dùng nước lạnh vỗ nhẹ lên hai má, cô cúi đầu tiếp tục rửa tay.
Trong dòng nước ào ào, đột nhiên xen lẫn tiếng mở cửa.
Sống lưng cô căng thẳng, lập tức tắt vòi nước, cảnh giác mà quay đầu lại.
Là người chơi nữ duy nhất trong bàn đánh bạc kia.
Cho đến khi cô ta đến gần cô, lúc nhìn thấy rõ ràng gương mặt của đối phương sắc mặt cô lập tức thay đổi.
“Biệt lai vô dạng*.” Người chơi nữ kia tóc dài uốn quăn, trong hốc mắt sâu xa là con ngươi xanh thẳm, cô ta nhìn cô, đôi mắt mang theo thâm ý, “Doãn.”
(*) một dạng câu thăm hỏi sức khỏe khi gặp lại.
Cô nhìn người chơi nữ kia, “Lydia.”
“Không ngờ xa cách hai năm, cô vẫn xuất hiện cùng với hắn.” Nụ cười của Lydia hàm chứa sự nghiền ngẫm, “Không phải từ trước đến nay hắn đều chia phụ nữ và đàn ông thành một loại, ra tay cũng không hề lưu tình chút nào sao? Khi nào thì trở nên nương tay như vậy, lại ưu đãi thế này đối với một người phụ nữ đã từng phản bội hắn.”
Hai chữ kia vừa thốt ra, ánh mắt Doãn Bích Giới đột nhiên trở nên lạnh hơn.
“Cô đến đây là vì muốn mạng sống của anh ta.” Hồi lâu sau, cô lạnh lùng nói.
“Hiện tại người muốn mạng sống của hắn, xung quanh Las Vegas này xếp một hàng dài cũng không đủ.” Lydia nhẹ nhàng gõ đốt ngón tay.
“Nguyên nhân.” Cô nhìn mắt Lydia.
“Bởi vì hiện tại trong tay hắn có một thứ đủ để hấp dẫn mọi người có mục đích khác nhau, tới giết hắn hàng ngàn lần.” Lydia đến gần cô, mỉm cười, “Lần này FBI chia làm hai tổ đến đây, mà bản lĩnh chơi bài của tôi là tốt nhất trong số đó, khó khăn lắm mới đến được sòng bạc ngầm này.”
Cô đem lời nói của Lydia phân tích trong đầu, cẩn thận suy nghĩ một hồi rồi cười lạnh nói, “Quốc gia các người dường như luôn thích chen ngang vào bất cứ chuyện gì.”
“Nên nói là, hắn luôn uy hiếp đến chuyện của quốc gia tôi, nhưng mỗi lần…bao gồm lần đó cô tham dự, đều vừa lúc khiến cho hắn trở mình vào thời khắc cuối cùng.” Thần sắc của Lydia cũng trầm xuống, “Mà mệnh lệnh chúng tôi nhận được lần này, nhất định phải lấy thứ trong tay hắn, còn có bản thân hắn hoặc là thi thể của hắn, đều cùng mang về.”
Trong bầu không khí áp lực bức người, Doãn Bích Giới cong khoé miệng, “Tôi đoán, người của CIA hẳn là cũng trà trộn trong ván bài này.”
“Tôi không rõ ràng lắm.” Lydia nhìn cô, “Nhưng hắn thật sự là thứ hàng hoá mà ai cũng muốn giành.”
“Cô không sợ tôi sẽ nói ra thân phận của cô với anh ta?” Cô gằn từng tiếng.
“Cô sẽ sao?” Lydia nhíu mày, mắt lộ ra tia sáng, “Chẳng lẽ, chúng ta không phải là bạn bè sao? Hơn nữa có lẽ lần này cô trở lại bên cạnh hắn… nói không chừng cũng có mục đích giống tôi.”
“Doãn.” Lúc này Lydia vươn tay vỗ nhẹ bờ vai cô, ý sâu xa nói, “Tôi biết trong xương cốt của cô có bao nhiêu máu lạnh, cô là người phụ nữ vô tình nhất mà tôi từng gặp.”
Cô không nói gì, chỉ là không chớp mắt nhìn chằm chằm vào Lydia.
…
Đợi thật lâu sau khi Lydia rời khỏi toilet, cô mới trở lại đại sảnh sòng bạc.
Trịnh Đình và Trịnh Ẩm chẳng biết đi đâu, cô trở về quầy rượu, sau khi cầm ly uống mộ