bưng trà lên mời: “Hai vị ngồi đợi một lát, để ta đi gọi lão gia.”
Nhan
Đàm đi tới đi lui được vài bước trong đại sảnh, cuối cùng sóng mắt lăn
tăn quay lại nhìn Đường Châu, nở một nụ cười đến là đáng yêu: “Sư huynh, huynh đã có ý định giúp bọn họ khu trừ (2) quỷ khí, chắc cũng không
tính để ta cả ngày lót tót theo sau chứ? Huynh xem cái cấm chế này…”
Đường Châu liếc nàng một cái: “Ngươi cố chịu thêm một lát, muộn một chút ta sẽ giúp ngươi giải bỏ.”
Nhan Đàm mừng rỡ khôn xiết, miệng không khỏi tủm tỉm cười thầm, tuy vậy
trong lòng vẫn còn có chút hoài nghi, cứ lấm la lấm lét đánh mắt về phía đối phương. Thế nhưng Đường Châu từ đầu đến cuối đều không mảy may có
chút động tĩnh, nàng cũng chẳng nhìn ra được cái gì.
Không bao lâu sau thì vị chủ nhân Thẩm trạch Thẩm lão gia đã xuất hiện.
Sau khi thăm hỏi hàn huyên vài câu, Đường Châu bắt đầu đổi đề tài nói vào
chính sự: “Không dám giấu gì Thẩm gia, trạch viện này quả thực không
được sạch sẽ gì mấy. Thẩm gia phải chăng biết rõ lai lịch của tòa trạch
này?”
Thẩm lão gia là một thương nhân mặt mày trắng trẻo, diện
mạo bình phàm, so với nàng thiếu nữ kia thì không giống mấy, móng tay
được cắt rất ngắn, vải vóc trên người đều liệt vào hàng thượng hạng, xem ra cũng là người biết hưởng thụ. Ông nghe Đường Châu nói những lời này, gương mặt không khỏi lộ vẻ hoảng hốt: “Trạch viện này là ta mua lại sau này, đã có mời phong thủy tiên sinh đến xem qua, bảo là phong thủy rất
tốt. Ta mấy năm nay ở bên ngoài làm ăn, nguồn thu nhập cũng rất ổn định, trong nhà làm thế nào mà lại không được sạch sẽ?”
“Có thể nguyên cớ là do trước đây đã từng có người chết oan trong tòa trạch này.”
“Cái này, không biết có tiện làm phép khu trục đi không? Công tử nếu như có
thể ra tay tương trợ, bất kể là bao nhiêu thù kim (3) cũng xin cứ mở
miệng đừng ngại.”
Đường Châu gật gật đầu: “Cũng chỉ mất hai ba
ngày mà thôi, Thẩm gia không phải bận tâm. Trước đây lệnh thiên kim đã
có giúp qua chúng ta, thù kim thì xin miễn vậy, chỉ xem như là đền đáp
một mối nhân tình.”
Thẩm lão gia cười khổ: “Công tử hẳn là đang
nói đến Tương Quân con gái thứ hai của ta. Aizzz, nó là đứa trẻ hiền
lành lương thiện, chỉ tiếc vận mệnh đen đủi sinh ra lại là một cô nương
ngốc, ông trời người thật không có mắt mà.”
Chú thích:
(1) trạch viện: ngôi nhà, thường có quy mô to lớn.
(2) khu trừ, khu trục: đẩy lùi, xua đuổi, trục xuất.
(3) thù kim: tiền thưởng công.
“Tại hạ thấy Thẩm cô nương nhãn thần minh mẫn, có lẽ chẳng qua chỉ là không được am tường thế sự.”
“Aizzz, ta cũng hy vọng là vậy. Tương Quân nó, nếu như có thể thông minh lanh
lợi được bằng một nửa tỉ tỉ của nó thì ta cũng đã mãn nguyện lắm rồi.”
Thẩm lão gia nói đến đấy thì chợt dừng lại xua tay, “Xem ta này, nói
nhiều những lời vô nghĩa như vậy làm gì, hai vị hẳn cũng đã thấm mệt
rồi. Hồ tẩu, Hồ tẩu!” Vị phu nhân dẫn họ đến đây ban nãy lập tức vội
vàng chạy sang.
“Hồ tẩu, bà mau chóng giúp hai vị đây an bài
sương phòng (1), còn nữa cho người đun ít nước nóng để khách quý ngâm
mình tắm rửa.” Căn dặn xong xuôi một lượt, Thẩm lão gia lại quay sang
nhìn hai người bọn họ: “Hai vị nếu muốn dùng gì thì cứ bảo với Hồ tẩu,
bên nhà bếp sẽ cho người mang sang.”
Đường Châu điềm đạm đáp: “Ngài thật khách khí quá rồi, không cần phiền phức vậy đâu.”
Thẩm lão gia lập tức chen vào: “Phải chứ, phải chứ.”
Nếu là ngày thường, Nhan Đàm nhất định không có kiên nhẫn với ba cái trò
lôi thôi khách sáo tới khách sáo lui thế này, chỉ là vừa nãy Đường Châu
đã hứa sẽ giải cấm chế cho nàng, tâm tình đang cực kì tốt nên nàng chỉ
im re đứng một bên chờ đợi. Hồ tẩu sắp xếp cho hai người họ ở phía rìa
Đông, là hai gian sương phòng nằm cạnh nhau, cả hai đều đã được thu dọn
ổn thỏa ngăn nắp.
Đường Châu đúng như lời hứa giải mở cấm chế cho nàng, sau đó bước ra khép cửa về phòng nghỉ ngơi. Chút ngờ vực còn sót
lại trong lòng giờ cũng đã tiêu tan hết, Nhan Đàm ngâm mình vào chỗ nước nóng vừa được mang đến, đầu óc thảnh thơi, tinh thần sảng khoái. Dùng
xong bữa tối, nàng cảm thấy cũng đã đến lúc nên bắt tay vào thực thi đại kế đào tẩu của mình.
Cửa phòng vừa được đẩy mở, trước mắt một
luồng kim quang lóe sáng, Nhan Đàm loạng choạng lùi về sau vài bước, ngã oạch cả mông ra đất. Định thần nhìn lại, nàng thấy cả trên cạnh và bục
cửa đều có dán mấy tấm bùa, xem ra lại là tác phẩm của tên Đường Châu
kia rồi. Tâm trạng vốn dĩ ngập tràn hân hoan vui sướng giờ như bị cả một gáo nước lạnh tạt vào, lạnh lẽo thấu xương.
Gió đêm khẽ quét qua người, mang theo tiếng cười trong trẻo ngân vang của Thẩm Tương Quân,
còn có âm giọng nói chuyện trầm thấp của Đường Châu. Hai người bọn họ
chầm chậm bước sang, trên vai của Thẩm Tương Quân còn có chú vẹt đốm hoa khắp mình. Nàng ta chốc chốc thì thào đôi câu với chú vẹt, lại quay
sang nói vài câu với Đường Châu, dáng vẻ thân mật. Đường Châu cúi đầu,
kiên nhẫn lắng nghe nàng ta nói chuyện.
Nhan Đàm hai tay ôm gối,
cặp mắt dán chết trên người Đường Châu. Hắn rất nhanh cảm giác được ánh
mắt của nàng, quay sang nói vài