đều phải chùi qua ba lần, sau đó lau khô, cuối cùng dùng giẻ
bông lau lại một lần nữa, thấy không còn bụi nữa mới được.” Bách Linh
tay chân thoăn thoắt chùi sạch bề mặt tủ.
Nhan Đàm dòm quanh
trái phải, tỉ mỉ quan sát một lượt gian phòng của Dư Mặc sơn chủ, không
nhịn được bảo: “Hóa ra sơn chủ ưa sạch sẽ đến vậy, một hạt bụi cũng
không chịu được.”
Bách Linh ngước đầu, vẻ lấy làm lạ: “Không
phải, ta trước giờ đều làm vậy, sơn chủ cũng không nói có chỗ nào không
được. Nàng cảm thấy có gì không ổn ư?” Nói đoạn nàng ta bỏ giẻ lau
xuống, chỉ về phía lò trầm hương đặt cạnh cửa sổ: “Mấy đêm nay sơn chủ
đều ngủ không ngon giấc, tối đến nàng đừng quên đốt trầm hương.”
Nhan Đàm chỉ biết một dạ hai vâng. Bách Linh đúng là quá kĩ tính, xem chừng
sơn chủ căn bản chẳng hơi đâu đi bận tâm chuyện nhỏ như mấy hạt bụi trên bàn, nàng ta lao tâm lao lực thế này rõ vất vả. Bách Linh giao chiếc
giẻ lau trên tay cho nàng, căn dặn lượt nữa: “Phải lau ba lần, sau đó
chùi khô lau lại lần nữa, tuyệt đối đừng quên đấy, còn nữa…”
Nhan Đàm vội chìa tay ra đẩy vai Bách Linh: “Biết rồi biết rồi, Bách Linh tỉ tỉ, còn trầm hương cần đốt nữa chứ gì? Ta toàn bộ đều đã ghi nhớ.”
Bách Linh nhịn không khỏi bật cười: “Được rồi, ta không nhiều lời nữa, nàng
xem sắc trời bên ngoài cũng chập choạng rồi, Dư Mặc sơn chủ rất nhanh
nữa sẽ về đến, nhanh tay một chút.” Trước lúc ra cửa, nàng ta còn ngoái
đầu lại dặn thêm một lần: “Lau ba nước đấy, rồi dùng khăn bông chùi lại
một lần.”
Nhan Đàm cuối cùng đã hiểu vì sao Dư Mặc sơn chủ
cần tìm gấp một nha hoàn. Một người đẹp yêu kiều như Bách Linh biến
thành bà vú, rõ đúng là phí của giời. Nàng cầm chiếc trâm vừa thuận tay
rút từ búi tóc của Bách Linh lúc đẩy vai nàng ta đến trước đèn dầu xem
sơ, đặt nhẹ xuống sàn, đoạn bắt đầu lùng sục rương tủ.
Đã đến nước này, nàng nhất định phải tìm cho ra diễn bích đan, cho dù tìm
không được diễn bích đan cũng phải kiếm món bảo vật xua trừ âm khí tương tự nào đó thay thế. Đa số mọi người đều có thói quen giấu những vật
quan trọng vào sâu trong tủ, hoặc là những nơi có khóa, nàng đã vào đến
tận đây, nhất định phải lùng soát cho ra trò một phen.
Còn về chỗ bàn ghế kia, vốn dĩ đã đủ sạch sẽ, thật sự không cần thiết phải lau nữa.
Khi Dư Mặc thình lình đẩy cửa vào, Nhan Đàm đang đứng trên chiếc ghế tròn
lục lọi một ngăn tủ trên cao. Tiếng chân đối phương vốn khẽ, lại thêm
nàng đang tập trung toàn bộ tinh thần vào việc đang làm, không hề để ý
có người đang đến. Mãi đến khi nghe thấy tiếng cửa phòng cọt kẹt hé mở,
nàng mới tức thì phản ứng, co giò nhảy xuống trong thế mãnh hổ đáp đất,
ngồi xổm dưới sàn làm ra vẻ như đang tìm vật gì.
Dư Mặc thả
bộ đến bên bàn, rót một ly trà nhấp môi một ngụm, lát sau chợt bắt đầu
bước sang phía nàng. Nhan Đàm hết sức căng thẳng, vừa nãy nàng thao tác
đủ nhanh, chắc không đến nỗi bị phát hiện chứ… Dư Mặc dừng lại ở cách
nàng năm bước chân, khom người nhặt chiếc trâm gài tóc của Bách Linh
lên, đưa về phía nàng: “Đây là của ngươi?”
Nhan Đàm vội đứng dậy, mỉm cười trả lời hắn: “Đây là của Bách Linh tỉ, không phải của Nhan Đàm.”
Dư Mặc ừm tiếng, tiện tay đặt chiếc trâm xuống bàn: “Hóa ra ngươi đang tìm giúp nàng ấy.”
Nhan Đàm nghĩ nghĩ, thấy hiện giờ chính chủ đã quay về, đồ vật không thể tìm nữa, nhưng mình cần phải dịu dàng chu đáo, bèn vội vồ tới trước: “Nước
trà nguội rồi, để Nhan Đàm đi thay ấm mới.”
Dư Mặc có chút uể oải giơ tay chống trán, thấp giọng đáp: “Không cần đâu, trà nguội cũng được rồi.”
Nhan Đàm nhớ đến lời ủy thác của Bách Linh, bước sang đốt trầm hương lên,
giọng khẽ dò hỏi: “Sơn chủ người mệt lắm sao? Có cần Nhan Đàm giúp người đấm vai không?”
Dư Mặc có chút không lường trước được đưa
mắt nhìn nàng, còn chưa mở miệng thì bên ngoài đã vang lên hai tiếng gõ
cửa. Bách Linh đẩy cửa bước vào: “Cây trâm của ta đánh rơi mất rồi,
không biết có phải…” Vừa liếc thấy cây trâm trên bàn, nàng ta đã vội
mừng rỡ cầm lên: “Cây trâm này là cây trâm Bách Linh yêu thích nhất, may là đã để sơn chủ nhặt được.”
Dư Mặc thong thả đáp: “Không phải ta tìm được đâu, là Nhan Đàm giúp ngươi tìm đấy.”
Nhan Đàm thoáng ngẩn người, đang có chút không hiểu vì sao hắn lại nói vậy
thì câu tiếp theo của Bách Linh đã lập tức khiến nàng như rơi tõm xuống
hố băng: “Ủa, Nhan Đàm sao nàng lại biết ta đang tìm cây trâm này?”
Nhan Đàm chỉ biết cười khan: “Lúc tỉ rời khỏi, ta thấy trên búi tóc tỉ hình
như thiêu thiếu thứ gì so với trước đó nên đã tìm thử một vòng…”
Bách Linh hai tay nâng niu chiếc trâm, cảm ơn ba lần bảy lượt xong thì rời
khỏi. Nhan Đàm phát hiện bỗng dưng cả người toát hết mồ hôi lạnh, hóa ra làm trộm nhà cũng không phải dễ.
Dư Mặc đối với chuyện này
xem chừng chẳng mấy để tâm, chỉ bảo nàng: “Tấm chăn này ta đắp không
được thoải mái lắm, phiền ngươi mang một tấm mỏng hơn sang.”
Tủ trong phòng đa phần đều đã bị nàng lùng sạch sẽ, chăn để ở đâu nàng vẫn còn nhớ, bèn thạo đường thuộc lối đi đến mở một chiếc tủ trong số, lấy
ra một tấm chăn mỏng.
Lại nghe Dư Mặc cất tiếng: “Xem ra Bách Linh