ghĩ, mấy lời có cánh với yêu mà nói, quả nhiên cũng có tác dụng.
Nàng rẽ một khúc ngoặt, ra đến hậu hoa viên thì thấy Dư Mặc đang ngồi tựa
chếch người trên băng ghế quý phi dưới gốc hòe già, y phục không mấy
chỉnh tề mà có phần xộc xệch, một tay gác gối, tay còn lại đang cầm một
quyển sách đọc. Nghe tiếng chân hắn chỉ ngẩng đầu liếc qua, đoạn lại cúi xuống đọc tiếp.
Tiến sang chỗ hắn, Nhan Đàm lòng rất ngập
ngừng: Làm sao để bắt chuyện được với đối phương đây? Nếu đứng trước mặt thì há chẳng phải là từ trên cao ném ánh nhìn xuống, vậy thất lễ quá.
Nhưng nếu như ngồi chồm hổm bên ghế quý phi thì tư thế hơi bị khó coi.
Ngẫm tới nghĩ lui, rốt cuộc nàng cảm thấy bản thân hiện giờ tốt xấu gì
cũng mang danh hão là thị thiếp của sơn chủ, biểu hiện thân mật một tí
cũng là lẽ thường.
Nàng nhắm chuẩn xong vị trí, xoay người
nhẹ nhàng ngồi xuống. Vốn theo hình dung trong đầu Nhan Đàm thì nàng sẽ
ngồi ngay cạnh Dư Mặc, lát nữa bất luận là hắn muốn ôm eo nàng hay nàng
nép vào lòng hắn như chú chim nhỏ đều sẽ dễ như trở bàn tay. Dè đâu ngay trước khi nàng kịp đặt mông xuống, Dư Mặc đã đột ngột đổi tư thế, ngồi
lại ngay ngắn đường hoàng, thế là giữa hai người lập tức hình thành một
khoảng cách đủ nhét vừa thêm một người nữa.
Nhan Đàm ngẩn tò
te. Vừa mở màn đã không thuận lợi, nhưng nàng đã dốc túi đặt cược, nhất
định phải làm sao cho mười phân vẹn mười, chút vấp váp mọn không thèm
đếm xỉa. Mặt không biến sắc, nàng nhích một chút về phía Dư Mặc, thấy
hắn không phản ứng gì, bèn nhích gần thêm chút nữa.
Dư Mặc đặt sách xuống, dùng một ánh mắt điềm nhiên nhìn nàng.
Nhan Đàm hít mạnh một hơi, nghiến răng kéo lấy tay Dư Mặc, cứng nhắc mở mồm: “Sơn chủ, người đang đọc sách gì vậy?”
Dư Mặc không thốt nửa lời, lật bìa sách cho nàng xem.
Trên trang bìa màu lam nhạt là bốn chữ viết bằng lệ thư (1), “Phục Hi toán thuật”.
Nhan Đàm vốn còn tính mượn quyển sách hắn đang đọc thể hiện một chút học
thức của bản thân, tiện thể lấy đó mào đầu câu chuyện. Nhưng vừa nhìn
thấy dòng chữ ngoài bìa thì nàng đã ngay tắp lự ỉu xìu. Phục Hi toán
thuật là môn học vấn rất cao thâm, trước đây nàng từng không dưới một
lần định ngồi vào bàn học thử, kết quả lần nào lần nấy cũng đều lết
không hết nổi một trang. “Sơn chủ người đúng là bác học đa tài.”
Dư Mặc để mặc cho nàng níu lấy tay mình, nửa cười nửa không: “Vậy sao.”
Nhan Đàm vội đáp: “Đúng vậy đúng vậy, sơn chủ không những bác học đa tài,
tướng mạo lại còn rất điển trai.” Câu này vừa ra khỏi miệng thì cảm giác ngượng mồm trước đó cũng tiêu tan hết, nàng lưu loát tiếp luôn: “Tiếc
là Nhan Đàm không thấy sơn chủ người cười gì mấy…”
Dư Mặc khẽ nhướn mày: “Ngươi muốn thấy ta cười?”
Thấy chủ đề cuộc thoại đã rẽ vào đúng hướng, nàng liền cười mỉm chi đáp:
“Người cười thì nói lên tâm tình đang rất tốt, vậy Nhan Đàm trong lòng
dĩ nhiên cũng vì sơn chủ vui mà vui lây rồi.”
Dư Mặc nhìn nàng hết một lúc, nhoẻn môi cười: “Ngươi cũng thật biết nói chuyện.”
Nhan Đàm tức khắc tiếp lời: “Đâu có đâu có, đây toàn bộ đều là lời từ tâm can Nhan Đàm mà .”
“Vậy theo ngươi thấy, ta là người như thế nào?”
“Sơn chủ đại nhân vừa đẹp trai vừa thông minh, tu vi lại thâm hậu, tính khí
điềm tĩnh ôn hòa, không ra vẻ bề trên, rất dễ gần…” Nàng đã chẳng tâm
trí đâu để ý xem Dư Mặc có những ưu điểm này không, phàm thứ có thể nghĩ ra đều liệt kê tuốt, nhiệt liệt tâng bốc đối phương thành một yêu tinh
anh minh thần vũ trên trời dưới đất có một không hai.
Đợi
nàng nói dứt, Dư Mặc rút tay về: “Nhan Đàm, nếu những lời tâng bốc này
ngươi đã nói xong, phiền ngươi giúp ta pha một tách trà mang sang đây,
nhà bếp ở trước mặt rẽ trái.”
“…”
Nhan Đàm nhận ra, chỉ dựa vào vài lời nói ngọt mà muốn lấy lòng đối phương, đó là điều không thể.
Nàng đã làm một việc ngu xuẩn.
Nhan Đàm quyết định đi thỉnh giáo Bách Linh.
“Bách Linh, tỉ nói xem sơn chủ thích nhất là thứ gì?”
“Ờm… Hình như không đặc biệt thích thứ gì thì phải.”
“Vậy tỉ có nhớ trước giờ có khi nào sơn chủ nhìn thấy thứ gì thì tâm trạng đặc biệt vui vẻ không?”
Bách Linh chau mày nhớ lại một lúc, bảo: “Có lần nọ ra ngoài xem tuồng, xem
liên tục mấy ngày liền, chắc cũng có thể coi là một sở thích…”
Nhan Đàm xụi lơ: Dư Mặc thích nghe tuồng hát, nàng đâu thể nào dùng yêu
thuật biến ra gánh hát diễn cho hắn xem. Còn nếu bắt bản thân nàng xông
pha ra trận thì thôi miễn đi, mắc công nàng hát quá khó nghe chọc cho
đối phương nổi đóa nữa.
“A, ta nhớ rồi, ao cá sau hậu hoa
viên là của sơn chủ nuôi, giờ Dậu ngày nào người cũng ra cho cá ăn,
nhưng cái này xem ra là thói quen thì đúng hơn.”
Bất luận là sở thích hay thói quen, tóm lại đây chính là cơ hội ngàn năm có một.
Nhan Đàm lòng đầy mãn nguyện bưng một lọ thức ăn cho cá, canh giờ đứng sẵn
bên ao đợi Dư Mặc đi ngang. Giờ Dậu kém một chút, nàng bắt đầu rải thức
ăn xuống ao, đám cá nhỏ trong ao con nào con nấy quẫy đuôi bơi tới giành nhau đớp mồi.
Lúc Dư Mặc tới nơi, lọ thức ăn trên tay Nhan
Đàm đã vơi hết nửa, con cá giành ăn hăng nhất ao đang ngửa bụng lên trời chậm chạp lật mình lạ