ghĩ tỉ đi một chút là về liền thôi, cho nên không chính thức từ biệt tỉ làm gì. Tỉ đến Da Lan sơn cảnh tuyệt đối đừng có hung
dữ như vậy, tới lúc đắc tội với sơn chủ rồi là biết mùi đau khổ đó.”
Nhan Đàm nở một nụ cười như bị đau răng: “Đội ơn lời chúc tốt lành của cậu…” Nàng nhanh như chớp ra tay, lột phăng bộ áo bằng lụa tím mỏng trên
người cậu ta, động tác dứt khoát nhanh gọn, miệng nhoẻn cười nói: “Y
phục của nữ tử mặc không sướng như cậu nghĩ đâu, cậu có muốn mặc thì chí ít cũng phải biết khi nào cần một phát là cởi được, khi nào có cố kiểu
gì cũng cởi không được, hiểu chưa.” Ngón này của nàng còn là học được từ trong gánh hát. Thời gian đầu không còn tiên pháp, nàng ngay đến quần
áo của bản thân cũng mặc không xong, sau luyện thạo rồi, các đào kép vừa xuống sân khấu, chỉ trong chớp mắt là nàng đã có thể cởi xong phục
trang của đối phương.
Tử Đằng tay nắm trung y, miệng há to đủ nhét vừa một quả trứng gà, lầm bầm nói: “Hóa ra tỉ có thứ sở thích này.”
Nhan Đàm xoa xoa thái dương: “Sở thích của ta có nhiều hơn nữa cũng không tài nào quái đản bằng cậu. Được rồi, ta phải đi đây.”
Tử Đằng ôm bộ áo ngoài, vẫy vẫy tay về phía nàng: “Nhan Đàm tỉ tỉ, chúc tỉ mã đáo thành công, í lộn, mã thất tiền đề (1).”
Lần này Nhan Đàm chả buồn so đo với cậu ta nữa.
Nói vậy nàng thật sự sẽ vì diễn bích đan đi làm cái gì thị thiếp của sơn
chủ ư? Đến giờ phút này, nàng đến hai vị Da Lan sơn chủ là người thế nào cũng chưa biết, không rõ đối phương tính khí thế nào, ngoại hình mặt
mũi lại ra làm sao. Xem chừng chắc tu vi cũng rất cao, không biết có
giống tộc trưởng, nhìn vào tuổi tác rất lớn kinh nghiệm rất dày dặn, có
một cái đầu hói láng coóng không?
Nhan Đàm nhìn những tộc
nhân đi cùng, người nào người nấy đều là mỹ nhân tuyển một giữa nghìn,
nàng lẫn vào trong căn bản sẽ không gây được chú ý. Nhưng muốn lấy được
diễn bích đan thì trước tiên phải tiếp cận sơn chủ, vạn nhất sơn chủ
nhìn không lọt mắt nàng, vậy nàng há chẳng phải đã công toi đi hết một
chuyến?
Nhan Đàm rất khổ não. Dọc đường đi cứ phải tính toán
làm sao hành động, cuối cùng một phát cuỗm gọn diễn bích đan. Sau khi
đạt được mục đích, phải làm thế nào thu dọn tàn dư cũng là một việc đại
khó. Nhưng nàng cảm thấy sau khi cuỗm được viên đan dược quý này rồi,
tuyệt đối không thể tức khắc bỏ chạy, nước đi này chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này.
Thế nhưng bất kể nàng có tính toán toàn bộ
quá trình tỉ mỉ đến đâu, câu hỏi khó quan trọng nhất đặt ra trước mắt
trước sau vẫn chưa tìm được lời giải: Liệu nàng phải làm cách nào âm
thầm lặng lẽ mà lại kín đáo chiếm được cảm tình của sơn chủ đây?
(1) mã thất tiền đề: ngựa hụt vó trước; sơ sẩy nghiêm trọng dẫn đến thất bại.
Da Lan sơn cảnh là một thung lũng bốn mùa khí hậu ôn hòa nằm giữa một vùng núi non chạy dài.
Đứng trong thung lũng, xa xa có thể trông thấy đỉnh núi cao nhất của dãy Da Lan, bên trên quanh năm tuyết phủ trắng xóa, bỗng chốc khiến người
ta nảy sinh một loại ảo giác như thể bốn mùa đảo lộn.
Mục
đích của Nhan Đàm và những tộc nhân còn lại hoàn toàn khác xa. Vài ngày
đầu ở Da Lan sơn cảnh khi sơn chủ vẫn chưa gặp mặt bọn họ, ai nấy đều
bận rộn tô điểm dung nhan, chải chuốt tóc tai quần áo, riêng nàng thì
lại dạo quanh khắp nơi, tính toán xem bước tiếp theo làm sao hành động.
Bên ngoài Da Lan sơn cảnh có bố trí trận pháp kết giới, cả nơi ở của sơn
chủ cũng có đặt kết giới rất cao siêu, việc này chẳng nghi ngờ gì đã gây thêm cho nàng không ít phiền toái. Năm xưa những thứ nàng học trên
thiên đình vừa nhiều vừa đa dạng, thế mà lại bỏ sót mỗi thuật số huyền
học, nay nàng đối với thứ tạp học sắp xếp trận pháp vừa rắc rối vừa khó
học này hoàn toàn mù tịt. Xem ra sách lược duy nhất hiện giờ chỉ có
khiến sơn chủ nhìn vừa mắt chọn làm thị thiếp, thế mới có thể tùy ý ra
vào nơi ở của sơn chủ.
Nhan Đàm nhịn không khỏi trút một
tiếng thở dài. Yêu tinh xinh đẹp vốn đã nhiều, hoa tinh bọn họ người đẹp lại càng đông, tính mặt bằng chung nàng miễn cưỡng có thể liệt vào diện trung bình. Thực ra bản thân ngoại hình vốn không phải quan trọng nhất, mặt mũi tầm thường nhưng bù lại phong thái duyên dáng cũng có thể khiến người khác trầm trồ. Nhưng nàng đây biết tự lượng, biết kiểu người như
bản thân căn bản chả có tẹo phong thái nào.
Dù nghĩ theo
hướng tích cực, rằng hai vị sơn chủ thiên về chú trọng vẻ đẹp bên trong
chứ không xem trọng hình thức bề ngoài, thì nàng cũng không biết phải
làm sao vừa không thất lễ mà lại có thể phô bày triệt để vẻ đẹp (?) tiềm ẩn của mình.
Tóm lại hiện trạng vô cùng đáng lo.
Nhan Đàm thả bộ đến bên bờ hồ, thấy một đứa trẻ be bé đang nằm úp bụng bên
tảng đá lớn cạnh bờ, chiếc đuôi sau mông đang nhè nhẹ vỗ vỗ lưng, đôi
tai phủ đầy lông tơ trên đỉnh đầu nhúc nha nhúc nhích, là một tiểu lang
yêu còn chưa hóa hẳn thành hình người. Nó vừa đặt từng viên kẹo trước
mặt sang bên vừa khó nhọc đếm: “Một cục, hai cục, ba cục, ba cục… ba rồi tới năm, năm cục, năm cục rồi tới…”
Nhan Đàm sờ sờ chiếc túi mang theo bên người. May mắn là vài ngày trước thấy
