g đêm nay là vở cuối cùng hát ở Đồng Thành.
Nhan Đàm cầm lòng không khỏi chọc ghẹo Mẫn Lưu: “Ai, mai là lên đường đi Nam Đô rồi, bà không qua nói một tiếng với vị công tử kia à?”
Mẫn Lưu vuốt vuốt dải tay lụa, bên trên chỉ thêu bảy màu chói lọi sặc sỡ:
“Bà tưởng tui không biết hay sao? Vị công tử đó phẩm mạo khí chất như
vậy, nhất định là xuất thân con nhà danh giá, tui là hạng người nào, làm sao xứng được với người ta? Còn nữa, lần đầu tới đây, bên cạnh anh ta
còn có một vị cô nương, vị cô nương đó mảnh mai yêu kiều, anh ta căn bản nhìn không lọt mắt tui.”
Cô nàng ỉu xìu: “Làm như bà vậy mà
đúng, lần nào cũng không xáp qua nhìn, nhìn xong rồi thì đã sao, tui còn không phải một đào hát? Đào hát thì vẫn cứ là đào hát, cả đời cũng
không thể ngóc đầu lên được.”
Nhan Đàm không khỏi mỉm cười.
Nàng trước đây cũng từng yêu thích một người, nhưng tuồng xem nhiều rồi, vui buồn tan hợp bên trong cũng đã thấy quen, cảm thấy đó thật ra cũng
chẳng phải việc đáng để níu rịt không buông.
Triệu Khải Triệu đại thúc thường xuyên kể chuyện cho bọn họ nghe, có lần kể đến trên
trời có một vị lão thần tiên, trong túi đựng rất nhiều đoạn chỉ hồng,
dùng để nối cổ chân hai người đã được định sẵn một đôi lại với nhau. Bất luận có đi đến chân trời góc bể, hai người được nối bởi đoạn chỉ này
cuối cùng rồi cũng gặp mặt, sau đó tương tri tương ái.
Nhan
Đàm mồm ngáp dài nghĩ, vị lão thần tiên kia thật ra lười chảy thây,
thường xuyên buộc được cổ chân một người, người còn lại thì quên phứt,
thế nên chỉ hồng mắc vướng thành nùi, rối bòng bong loạn xì ngầu cả lên. Sợi của nàng, cùng với người được buộc cùng ở xa lắc kia, phỏng chừng
đã rối đến độ không tài nào lần ra đầu chỉ nữa.
Ngay đêm đó
sau khi tháo dỡ xong sân khấu, mọi người súc rửa qua loa chuẩn bị đi
ngủ, sáng sớm mai còn phải tranh thủ lúc mở cửa thành rời khỏi nơi đây.
Nhan Đàm tay ôm một mớ phục trang, bước chân vội vã, giữa làn gió đêm
lành lạnh chợt truyền tới một giọng con gái lảnh lót êm tai: “Sơn chủ,
ta thật tình không hiểu, thứ tuồng hát này có gì hay ho chứ…”
Sơn chủ?
Nhan Đàm bước chân thoáng khựng lại. Trong chớp mắt có ai đó đi lướt qua,
không trung lan tỏa một mùi gỗ trầm tẩm hương sen dìu dịu, nếu không
phải nàng đặc biệt nhạy cảm với mùi hương này thì thật sự sẽ ngửi không
ra.
m giọng trầm thấp ôn hòa theo gió dạt tới, nhưng lại
không nghe rõ đối phương nói những gì. Nhan Đàm ngoảnh đầu, quả nhiên là vị công tử áo đen kia. Chàng ta đứng giữa màn đêm mênh mang, dùng chiếc quạt xếp trên tay gõ nhẹ lên trán vị cô nương đứng bên cạnh, đoạn mỉm
cười nói câu gì đó.
Bấy giờ sắc đêm mịt mù, bọn họ lại đứng
cách một khoảng xa, thế mà nàng lại cảm thấy chắc chắc đối phương đang
cười, đúng là kì lạ.
Hôm sau trời còn chưa sáng hẳn, Nhan Đàm đã ôm cặp mắt buồn ngủ mơ màng theo cùng mọi người ra khỏi thành. Trước đây nàng từng đọc qua trong sách, phương tiện đi lại của phàm giới là
ngựa, nhà nào giàu sang một chút còn có xe ngựa, dĩ nhiên ngựa dùng kéo
xe cũng là ngựa tốt. Nhan Đàm không khỏi thở dài cảm khái, xem ra các
tiên quân trên thiên đình mỗi chuyến xuống phàm đều được bổng lộc dư dả. Chứ còn nàng đây, ngoài dùng hai chân đi bộ, lần khá khẩm nhất cũng chỉ ngồi được xe bò, chiếc xe bò đó đại để chỉ là thêm một tấm ván lên
trên, gió táp nắng rọi xóc nảy thấy mà ghê.
Không quản ngày đêm gấp rút lên đường, một tháng ròng sau cuối cùng đã đến địa giới Nam Đô.
Nhan Đàm chẳng biết rốt cuộc mọi người nghĩ thế nào nữa, lại cảm thấy nàng
vốn là xuất thân con nhà khá giả nhưng lại bỏ nhà đi bụi, lưu lạc lâm
vào tình cảnh như hiện giờ. Về sau mới có chút hiểu ra, ở phàm giới chỉ
những nhà giàu có, con gái trong nhà mới có cơ hội đọc sách biết chữ, mà nàng thì lại chữ đẹp một cây, điểm này và giọng hát lạc điệu không thấy đường về của nàng đem ra so sánh, khiến chủ gánh lắc đầu thở dài: “Đáng tiếc, người nhà ngươi lại không nghĩ tới việc tìm người về dạy ngươi âm luật.”
Nhan Đàm thật ra muốn nói nàng đã từng học qua âm
luật chứ chẳng phải không, chỉ là cuối cùng sư phụ nổi quạu lên không
thèm dạy nữa. Còn về nét chữ đẹp như hiện giờ, thực ra là được sư phụ ép uổng mà ra, cứ thường xuyên bị phạt chép kinh thư trên dưới trăm bận,
lâu ngày thể nào chữ chẳng đẹp ra.
Có điều gần đây, Nhan Đàm vẫn thường ngủ không được ngon cho lắm.
Trên cánh tay nàng tự dưng xuất hiện một cái đốm xanh, hơn nữa còn có xu
hướng không ngừng lan rộng. Có lần Mẫn Lưu trông thấy, hốt hết cả hoảng, còn tưởng nàng đã tông phải chỗ nào. Nhan Đàm mím chặt môi không nói
gì, đốm xanh này chẳng phải do tông quẹt vào đâu, mà là thi ban. Dẫu sao nàng cũng nán lại u minh địa phủ quá lâu, cơ thể thiếu mất nửa quả tim
nên trì trệ không thể phục hồi, bị âm khí xâm nhập cũng không có gì là
lạ.
Nửa đêm không ngủ được trở dậy, nàng bèn lấy sổ ra viết
vẽ nguệch ngoạc giết thời gian, về sau bắt đầu tập tành viết thành kịch
bản, tuồng nghe nhiều rồi, xâu xâu chắp chắp nàng cũng viết được. Có lần lão bá kéo nhị hồ trông thấy, ngâm đi ngâm lại câu cuối cùng “Gió dạt
mười