Snack's 1967
Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326510

Bình chọn: 7.5.00/10/651 lượt.

hơn:

- Có phải là gái của anh đâu, sao cứ bênh chúng nó thế?

Tôi nói:

- Ông anh ơi, tôi nghĩ cho anh thôi. Bọn họ có bán dâm đâu, toàn là sinh viên, không phải cứ bỏ tiền ra là giải quyết được đâu.

Anh đường đường là trưởng phòng của một công ty lớn, có thân phận và địa

vị, vì một phút vui nhất thời để đánh mất những thứ này quả thật không

đáng!

Dương Hùng Vĩ cuối đầu ngồi ở mép giường:

- Anh sợ ảnh hưởng tới bản thân phải không?

Tôi nghe thấy thế đã vô cùng kích động, nói lớn:

- Tôi sợ cái gì? Tôi là chủ của một doanh nghiệp tư nhân, không có tổ

chức, không có lãnh đạo, mấy hình phạt như kiểu song quy, tước Đảng tịch gì gì đó đều không đến lượt tôi, tôi sợ ai?

Thấy tôi như thế, Dương Hùng Vĩ mới bật cười:

- Việc gì phải kích động thế, tôi chỉ nói bừa thế thôi, nhớ đấy nhé, phải kiếm được một em gái trinh rồi chúng ta chơi với nhau, anh đừng có giả

bộ nói là đồ ngon nhường cho tôi ăn một mình nữa!

Dương Hùng Vĩ khéo léo hơn Hoàng Lực nhiều, hắn biết những chuyện xấu phải làm cùng nhau mới không xảy ra chuyện.

Lúc đi, tôi còn cẩn thận lấy trong tủ lạnh ra hai chai nước suối để ở đầu

giường, bên dưới là một nghìn tệ, ngoài ra còn có một tờ giấy:

Tiểu Mỹ, Tiểu Cầm, ngủ dậy cứ mang thẻ phòng trả ở quầy lễ tân. Số tiền này

các em cất đi, có việc gì thì gọi điện thoại. Anh Phi.

Thực ra

sinh viên thời nay đi cả đêm không về là chuyện rất bình thường, nhưng

vận xui lại đụng trúng vào tôi. Nửa đêm hôm đó, một người bạn cùng phòng với Tiểu Mỹ bị đau bụng đi vệ sinh, thấy có một bóng đen vội hét lên

kêu cứu, bảo vệ của trường chạy tới, thế là không bắt được trộm nhưng

phát hiện có hai cô gái đi cả đêm không về, gọi di động cho họ, trong

điện thoại Tiểu Mỹ nói đau đầu quá, chóng mặt, buồn nôn, cánh bảo vệ

nghe thế lập tức thấy hứng thú, bèn hỏi đang ở đâu, lập tức cho xe tới

thẳng khách sạn, ở trong phòng, họ phát hiện ra tờ giấy mà tôi đã để

lại, thế là báo cảnh sát.

Tôi tốt bụng để lại tiền và giấy, ai

ngờ lại bị chính nó hại ngược. Theo như lô-gíc của cảnh sát, nếu tôi

không làm chuyện đó sao lại thuê phòng cho họ, lại cho họ rất nhiều

tiền? Hơn nữa con số đó lại vừa đúng như mức giá trên thị trường. Đương

nhiên là tôi không thể nói vì mình đã cho họ uống thuốc lắc, thấy có lỗi với họ nên mới cho tiền, như thế sẽ không thoát khỏi cái tội danh “tàng trữ ma túy”, cho dù có ngâm trong phòng tắm nước nóng cả năm cũng không rửa hết tội. Họ sẽ điều tra là ai bỏ thuốc, nguồn gốc của ma túy, rồi

sẽ điều tra mối quan hệ giữa tôi với Dương Hùng Vĩ… Từng manh mối đó

được bới ra, đây chính là trò chơi thú vị của cánh cảnh sát, tôi thậm

chí còn có thể tưởng tượng được một kết cục ê chề dành cho mình, giống

như cơn gió lạnh lẽo ngày cuối đông lướt qua thân cây, những chiếc lá

vàng úa rơi xuống, nát đi và không còn ngày tái sinh.

- Hai

người họ đã khai cả rồi, chỉ còn xem anh có hợp tác hay không thôi. –

Khẩu khí của viên cảnh sát trẻ tuổi không được cứng rắn như người kia.

Tôi cười lạnh một tiếng trong lòng, thời này ai cũng chơi chiến thuật

tâm lý, tôi mềm anh ta cứng, họ mà khai ra sao? Chuyện này liên quan tới trinh tiết của họ, cho dù có làm cũng không thể nói, huống hồ là không

hề làm!

Tôi làm ra vẻ oan như oan Thị Kính, nói:

- Đồng

chí cảnh sát, chúng tôi thực sự không làm gì cả, chỉ đến sàn uống một

chút rượu, sau đó muộn quá họ không thể về trường được, tôi vì tốt bụng

nên mới thuê phòng cho họ ngủ, số tiền đó cũng chỉ là khoản tiền bình

thường giữa những người bạn, tôi không thả họ ở đầu đường để các anh

phải đi thu gom đã là nhân từ lắm rồi, làm như thế cho dù không được nói là nghĩa hiệp, nhưng theo quan niệm về thanh niên tốt của thời đại mới

cũng được coi là phù hợp.

- Chẳng phải anh nói là không quen Vương Phong Cầm sao? – Viên cảnh sát già vẫn nhìn tôi chằm chằm.

- Tôi quen, nhưng không biết tên đầy đủ của cô ấy là Vương Phong Cầm.

- Vậy thì càng lạ, đến tên họ đầy đủ của người ta anh còn không biết, tại sao lại cho một khoản tiền lớn mà chỉ nói là khoản tiền giữa những

người bạn? Trên đời này có chuyện tốt như thế sao?

Lúc này tôi mới ý thức được rằng cái gã lớn tuổi này đi một đường vòng để tóm lấy sơ hở của tôi, đúng là gừng càng già càng cay.

Tôi nói chủ yếu là vì tôi quen với Hạ Tiểu Mỹ, còn Vương Phong Cầm mà các

anh nói, mọi người đều gọi là Tiểu Cầm nên tôi cũng gọi theo nhưng chưa

bao giờ hỏi kỹ họ tên của cô ấy, đây là chuyện thật, không phải là tôi

giảo biện.

- Một người nữa đi cùng với anh là ai?

Hỏi

tới đây là vấn đề nghiêm trọng rồi, bất giác trán tôi đổ mồ hôi, mắt bắt đầu đảo liên hồi, nếu khiến cả Dương Hùng Vĩ dính vào vụ này phiền phức sẽ lớn hơn. Nhưng không biết bọn Tiểu Mỹ rốt cuộc đã nói gì với cảnh

sát, hơn nữa liệu có thể cứu được Dương Hùng Vĩ khỏi vụ này không? Tôi

không dám chắc. Nếu không đấu lại được với cảnh sát, chi bằng cứ thật

thà với cảnh sát ngay từ đầu, chủ động trước, sự việc này cần phải đánh

giá lại, không thể một mực phủ nhận ngay được.

- Là một người bạn.

- Tên là gì? Làm ở đâu?

Lúc này tôi thực sự ngưỡ