không thể thiếu họ được.
“Vậy
thôi, anh Tiểu Mân cứ làm việc của anh đi, hôm nay bọn em sẽ đi dạo cả ngày”.
Tô Tô nói xong, nhanh chóng bay ra khỏi phòng tôi như một chú bướm.
vẫn
chưa qua hai ngày mà cô bé gọi “Anh Tiểu Mân, anh Tiểu Mân” thật dẻo miệng. Nếu
không phải sức đề kháng của tôi cao, nếu là người khác thì có lẽ nghe cô bé gọi
đến mềm nhũn xương, bay lên lơ lửng rồi.
Bốn cô
gái cười cười nói nói nắm tay nhau bước ra khỏi nhà. Tôi không có hứng thú với
việc đi dạo phố, nếu không, có bốn đại mỹ nhân đi cạnh ngoài đường, chỉ e bị
người ta ghen tỵ đến chết thôi.
Chung
cư yên tĩnh trở lại, tôi cầm bản danh mục sách nước ngoài mà mấy ngày trước vẫn
chưa xem xong, nhẫn nại ngồi chọn lọc từng quyển một căn cứ theo phần giới
thiệu sách. Đáng tiếc trong mấy trăm cuốn sách này không một cuốn nào trúng ý
tôi. Chỉ có mấy cuốn mà Trình Lộ nhận về là còn tạm được, nhưng để trở thành
sách bán chạy thì còn thiếu yếu tố gì đó.
Một
cuốn sách hay như một thần khí được mài giũa cẩn thận, đổi lại không chỉ là
thanh danh và chiến tích, mà tiền bạc cũng sẽ cuồn cuộn kéo đến. Thời hạn một
tháng trôi qua rất nhanh, nếu như không đạt được mục tiêu một trăm nghìn cuốn
trong một tháng, việc hợp tác chắc chắn sẽ gặp nhiều khó khăn.
Từ hôm
gặp Trình Tư Vy, cô ấy cũng không liên lạc lại với tôi.
Tôi lấy
tấm danh thiếp mùi đàn hương của cô ấy ra, lật qua lật lại ngắm nghía.
Trình
Tư Vy, người đại diện khu vực châu Á Thái Bình Dương của tập đoàn Wolters
Kluwer.
Chức
danh cũng lớn ghê. Tôi nghĩ thầm.
Đây là
một công ty rất có thế lực trong giới xuất bản, còn Trình Tư Vy hiển nhiên là
người phụ nữ đầy quyền lực trong công ty ấy.
Trình
Lộ vẫn chưa biết thân phận thật của Trình Tư Vy, nếu không, không biết cô ta sẽ
còn nghĩ gì nữa. Nghĩ đến Trình Lộ, tôi lại nghĩ đến chuyện mình phải đóng giả
làm bạn trai của cô ta, tôi tựa lưng vào thành ghế, ngẫm nghĩ về chuyện ngày
mai sẽ đi gặp bố mẹ cô ta thế nào.
Buổi
tối, bọn Tô Tô trở về với vẻ mặt hớn ha hớn hở. Họ xách một đống quần áo, vừa
mới về đến nhà đã vội vã giục Trình Lộ vào thay đồ.
“Anh
Tiểu Mân”, Tô Tô xông vào, kéo tôi đứng dậy, “Anh ra xem chị Trình Lộ thay đồ
rồi cho chút ý kiến đi!”.
Tôi
không thể cưỡng lại, bị cô bé lôi ra phòng khách.
Chỉ
thấy Trình Lộ mặc chiếc váy chữ A phong cách cổ điển kết hợp với chiếc áo chẽn
bó sát vào vai và chiếc thắt lưng thắt chặt ở eo, không chỉ tôn lên những đường
cong trên cơ thể mà còn có dáng vẻ của thục nữ, chất liệu tơ tằm càng làm tôn
lên vẻ sang trọng, quý phái, khiến tôi hoàn toàn choáng ngợp.
“Đội
thêm mũ, cầm bóp nữa”. Linh Huyên nói.
Hiểu
Ngưng lập tức đội cho Trình Lộ một chiếc mũ nhỏ, rồi nhét vào tay cô ta một
chiếc bóp xinh xinh.
Dáng
người Trình Lộ cao ráo, vỗn dĩ rất hợp với phong cách cổ điển này, đứng giữa
phòng khách với ánh đèn chiếu rọi, trông cô ta ngời ngời như một người mẫu.
“Anh
Tiểu Mân, có đẹp không?”. Tô Tô lấy khuỷu tay huých huých tôi, hỏi.
Tôi khẽ
ngậm cái miệng đang trong trạng thái há hốc của mình vào: “Ờ, cũng hợp đấy”.
“Chị Lộ
Lộ đi thay sang bộ kia đi, em thấy bộ ý còn đẹp hơn!”. Tô Tô hứng khởi nói với
Trình Lộ.
Ngoài
Trình Lộ, ba cô gái còn lại đều tươi cười, như đang trong dịp lễ tết nào đó, vô
cùng phấn khởi.
Linh
Huyên cũng lập tức nói theo: “Đúng đúng đúng, chính là chiếc váy ngắn chiết eo
đó”.
Hiểu
Ngưng không nói gì, kéo tay Trình Lộ vào phòng cô ta thay đồ.
“Các em
đang làm gì thế?”. Tôi hỏi Tô Tô và Linh Huyên.
“Đương
nhiên là chuẩn bị cho ngày mai đi gặp mặt bố mẹ rồi!”. Tô Tô kích động nói. Cứ
như ngày mai người đem bạn trai giả đi gặp bố mẹ không phải Trình Lộ mà chính
là cô bé. “Anh cũng đừng đứng đấy, bọn em mua cho anh một bộ complet rồi đây,
mau đi thử đi”. Linh Huyên xách mấy túi đồ lên, nói với tôi.
“Anh
thì khỏi đi, ngày mai cứ mặc bình thường là được rồi”. Tôi từ chối.
“Nhất
định không được tùy tiện, phải làm cho bố mẹ Lộ Lộ vừa ý”. Linh Huyên nhìn
thẳng vào mắt tôi và nhét cái túi vào tay tôi. Trông cô ấy hiền thục thế, nhưng
khi cần thiết lại rất cương quyết, thảo nào cô ấy làm được nghề giáo viên.
“Anh
Tiểu Mân, anh đi mặc thử đi, bọn em chọn cho anh đấy!”. Tô Tô đứng bên cạnh nói
phụ thêm vào.
“Thôi
được...”. Tôi bó tay với hai cô gái, xách bộ complet vào phòng mặc thử.
Lạ
thật, họ không đo mà lại mua rất vừa người tôi. Loại complet theo phong cách
thoải mái này, cộng với chiếc cà vạt nhã nhặn, rất phù hợp với ý thích của tôi.
Xem ra,
không chỉ có tôi nghiên cứu bọn họ, mà họ cũng đang nghiên cứu tôi.
Xem
nhãn mác bộ complet, là Armani, chắc cũng phải tầm hơn hai nghìn, xem ra để
giúp đỡ Trình Lộ qua ải lần này, họ đã tốn không ít công sức.
Tôi vừa
nghĩ vừa mặc complet vào, rồi bước ra ngoài.
“Nào
nào nào, đứng cạnh nhau đi!”. Tô Tô thấy tôi đi ra, chạy như bay tới kéo tôi ra
đứng cạnh Trình Lộ.
Lúc này
Trình Lộ đã thay sang sơ mi trắng váy đen trông rất nhã nhặn, mái tóc đen nhánh
của cô ta đã được vấn ra đằng sau, kẹp lại bằng một chiếc kẹp tóc xinh xắn.
Chiếc cổ thon dài