của người khác.
“Giám
đốc Trình, Tổng giám đốc Ngô gọi cô lên”. Chú Vương bên phòng nhân sự đứng ở
cửa lớn tiếng gọi.
“Sếp
Ngô ạ?”. Trình Lộ không dám lề mề, vội vàng bỏ dở công việc đang làm đi lên
tầng trên.
Tôi
gượng gạo cười, biết chắc là sếp Ngô gọi Trình Lộ lên để sắp xếp, phân chia lại
công việc sau khi tôi nghỉ việc. Dù sao cô ta sớm muộn cũng phải biết chuyện
này, biết trước hay sau cũng như nhau cả thôi.
Thấy
Trình Lộ ra khỏi phòng, tôi vùi đầu vào làm nốt những công việc còn dở của
mình, sắp nghỉ việc, tôi không muốn để lại bất kỳ chuyện dềnh dàng gì.
Hơn nửa
tiếng sau, Trình Lộ quay lại với vẻ mặt nặng nề.
Thấy
tôi vẫn đang gõ bàn phím cành cạch, cô ta đến trước mặt tôi, không nói lời nào.
“Anh có
ý gì?”. Cô ta hỏi tôi giọng cực kỳ khó chịu.
“Sao,
tôi xin nghỉ cũng phải chờ cô cho phép hả?”. Tôi ngẩng đầu lên, nhìn cô ta.
“Vì bọn
tôi bóc trần sự thật anh không phải là gay, nên anh bực dọc hả?”. Cô ấy nhìn
tôi, tức đến mức ngực cử phập phồng.
“Thứ
nhất, tôi muốn đi khỏi thành phố Bình Hải. Thứ hai, tôi muốn có cơ hội phát
triển hơn. Thứ ba, hình như tôi thích Trình Tư Vy”. Tôi thong thả nói.
“Đồ
khốn!”. Trình Lộ lớn tiếng mắng, bỏ về chỗ cô ta.
Các
đồng nghiệp trong phòng đều giật mình vì câu nói này, họ không biết có chuyện
gì xảy ra, nhưng thấy Trình Lộ nổi cơn tam bành, không ai dám gây sự với cô ta.
Tôi
cũng chỉ yên lặng ngồi làm nốt việc của mình cho đến lúc hết giờ. Tâm trạng của
Trình Lộ khiến cho không khí cả văn phòng trở nên nặng nề, u ám, chỉ chờ đến
giờ về là tất cả các đồng nghiệp đều rời khỏi phòng như chạy trốn.
Trình
Lộ vẫn ngồi trên ghế của mình, biên dịch đống tài liệu.
“Anh
còn ngồi đấy làm gì?”. Thấy tôi vẫn ngồi im không chịu đứng lên, Trình Lộ ngẩng
đầu nhìn tôi, nói giọng đầy oán hận.
“Ngày
cuối cùng rồi, tôi muốn đưa cô về nhà. Ngày mai tôi đến làm thủ tục nghỉ việc
là đi luôn”. Tôi đáp.
“Khỏi!”.
Trình Lộ từ chối thẳng thừng.
“Đừng
có làm tội đống tài liệu này nữa, thực ra cô đã làm xong từ lâu rồi, ở lại đây
lật đi lật lại thì có ý nghĩa gì chứ?”. Tôi nói.
Bị tôi
nói trúng tim đen, Trình Lộ thoáng đỏ mặt, nhưng tay vẫn lật tài liệu liên hồi.
“Có gì
phải ngại chứ, đây là lần cuối cùng tôi đưa cô về nhà, lần sau cô có muốn ngồi
cũng không được đâu”. Tôi nói.
Trình
Lộ đắn đo một lúc, nhìn tôi, bĩu bĩu môi, cuối cùng cũng chịu đứng lên.
Thang
máy trống rỗng, chỉ có hai người chúng tôi.
Qua
phản chiếu của mặt tường thang máy, tôi thấy Trình Lộ đang chằm chằm nhìn mình,
bèn hỏi: “Này, sao cô cứ nhìn tôi đắm đuối thế? Thích tôi rồi hả?”.
“Hứ,
chó mới thích anh!”. Trình Lộ không chút đắn đo, mắng lại tôi.
Đột
nhiên, mặt cô ta đỏ bừng, chắc là cảm thấy mình nói lỡ lời.
“Lúc
nào anh đi?”. Cô ta vội vàng chuyển chủ đề.
“Ngày
kia”. Tôi trả lời.
Trình
Lộ cúi thấp đầu, dường như đang toan tính điều gì.
Ra khỏi
công ty, tôi lái xe đưa cô ta về nhà. Cho dù là ánh chiều tà, nhưng vẫn rất ấm
áp. Thành phố quen thuộc này, còn đường thân quen này đều khiến tôi xúc động.
Thế
giới kỳ diệu vậy đấy, thời gian một tháng lại có thể xảy ra quá nhiều, quá
nhiều việc như thế. Tôi đưa Trình Lộ đến cửa chung cư, cô ta nhìn tôi: “Vào nhà
ngồi chơi đã”.
“Ừ”.
Tôi tắt máy, mở cửa xe.
Sự ra
đi vội vàng của Cố Sảnh làm tôi nghĩ đến rất nhiều chuyện, trầm ngâm suy nghĩ
suốt một đêm, lại làm tôi từ bỏ rất nhiều, rất nhiều thứ. Bây giờ tôi sắp ra
đi, tất cả những chuyện buồn vui trước đây đều cần phải tan biến hết.
Thấy
tôi đồng ý, Trình Lộ lấy chìa khóa, tiến lên phía trước mở cửa.
“Trình
Lộ, sao bây giờ mới về? Hôm nay tới lượt cậu nấu cơm đấy”. Trong phòng, giọng
nói của Linh Huyên vang lên.
“Công
ty tớ hơi nhiều việc một chút”. Trình Lộ vừa tháo giày, vừa đi vào nhà, “Lương
Mân cũng đến đấy”.
Linh
Huyên im lặng vài giây, rồi mới nói: “Bảo anh ấy vào nhà đi”.
“Sao,
không hoan nghênh anh à?”. Tôi mặt dày, rút chìa khóa xe, đi vào.
Hiểu
Ngưng không nói câu nào đi ra, lấy một đôi dép đi trong nhà đưa cho tôi. Còn
Linh Huyên nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng, cô ấy xắn tay áo, tay ướt đẫm, chắc
chắn là tại Trình Lộ mãi không chịu về nên cô ấy phải vào bếp nấu cơm.
“Anh
Tiểu Mân đến ạ?”. Tô Tô từ trong phòng chạy ra, vẫn hoạt bát như thế.
Lúc này
cô bé mặc một chiếc áo len ngắn, cho người khác cảm giác rất thoải mái, họa
tiết hoa trông vừa đáng yêu vừa nghịch ngợm, quả đúng là một tiểu mỹ nhân. Nếu
đi ra ngoài, cô bé mà đội một chiếc mũ len nữa, thì sẽ càng đáng yêu hơn.
“Anh
Tiểu Mân, tối nay anh ngủ ở đây nhé, phòng của anh bọn em vẫn để dành cho anh
đấy”. Tô Tô bước tới, nói với tôi.
Tôi lắc
đầu: “Không, anh chỉ vào thăm bọn em rồi về luôn”.
“Á...”.
Tô Tô hơi tiếc nuối, nhưng không biết làm thế nào để níu tôi lại.
Mùi
thơm của thức ăn qua cửa nhà bếp đang mở bay ra tận ngoài phòng khách.
Tôi đã
dọn ra ngoài mấy ngày, chưa từng quay lại, nhưng nhìn thấy bốn cô gái thân thiết
như người một nhà, nhìn những vật dụng trong nhà, lại cảm thấy rất nhớ nhung.
Tôi mạo
danh gay sống ở đây vốn dĩ đã là một
