y Cố Sảnh là bộ ba cuốn tiểu thuyết được đặt trong
chiếc hộp gỗ xinh đẹp. Chiêu này quả thực rất lợi hại, ba cuốn tiểu thuyết này,
có thể mua lẻ mà cũng có thể mua cả bộ, cho người ta thấy sự khác biệt giữa
những cuốn bìa cứng và những cuốn bìa mềm, trông vô cùng mới lạ, ba cuốn đầu
trong bộ bốn cuốn, bước vào cửa các nhà sách, khắp các giá đều là sách của họ.
Trong
khi tôi đang nhìn Cố Sảnh thì cô ấy đang được hàng đống nam sinh vây quanh cũng
đột ngột ngẩng đầu nhìn về phía tôi. Cô ấy thấy tôi đứng bên cạnh Trình Lộ, lập
tức né tránh ánh mắt của tôi, trông có vẻ không tập trung.
Lần này
cô ấy đến, chỉ e là không phải vì quảng bá sách. Tự nhiên tôi có cảm giác này.
Hàng
người dài vô tận, mãi không thấy cuối hàng. Bốn người họ kiên trì đứng hai tiếng
đồng hồ, cánh tay cũng bắt đầu mỏi rã rời, trong nụ cười rạng rỡ đã thấp thoáng
vẻ mệt mỏi.
Nhưng,
để cho buổi quảng cáo hôm nay có thể kết thúc một cách thuận lợi, họ đều cố
gắng gượng, không một câu oán thán, làm tôi rất cảm động.
sắp đến
giữa trưa, sinh viên bên trường Đại học Bình Hải nghe được tin cũng lũ lượt đến
để ngắm mỹ nữ. Những ai muốn ngắm “mỹ nữ tuyệt thế” thì chắc chắn phải xếp hàng
mua sách. Vô hình trung, lại có thể bán thêm sách cho một đám người nữa.
Vạn Lý
vẫn đang trình diễn trên bậc thềm của tòa nhà tổng hợp, không hề nghỉ ngơi. Để
trả ơn giúp đỡ của tôi hồi đó, hôm nay cậu ta giúp đỡ lại một cách vô điều
kiện, thật là trượng nghĩa.
Sau một
tiếng khổ nhọc phát sách, cuối cùng Tô Tô cũng giải quyết xong hàng người bên
cô bé, hôm nay Tô Tô đã phát được một nghìn cuốn tiểu thuyết, quả thật rất vất
vả.
Tô Tô
cầm một miếng bánh gatô lên cho vào miệng tôi: “Anh Tiểu Mân, chắc anh cũng đói
lắm rồi nhỉ, anh ăn đi!”.
Trong
ánh mặt trời, nụ cười của cô bé cũng ngọt ngào như miếng bánh. Cơ thể cô bé áp
sát tôi, âm ấm lại mềm mại, cánh tay nhỏ nhắn dứ dứ trước miệng tôi, như đang
đùa với chú cún con.
Tôi
không nhịn được cười, nắm lấy tay cô bé, cắn một miếng.
Tô Tô
cười vui vẻ, rồi đưa cho tôi chai nước. Nhìn dáng vẻ vừa dịu dàng lại vừa săn
sóc chu đáo của cô bé, lòng tôi cũng như những tia nắng này, vô cùng ấm áp.
“Chị Lộ
Lộ bảo chỉ một lúc nữa thôi là kết thúc”. Tô Tô cười tít mắt nhìn tôi, “Chờ cho
buổi quảng bá kết thúc, anh em mình đi hát karaoke đi anh, mấy quán gần trường
rẻ lắm! Chỉ có hai mươi tệ một tiếng thôi!”.
Vẻ mặt
tươi cười rạng rỡ của cô bé, trông đắc ý cứ như bắt được vàng.
“Ừ, nếu
không có việc gì khác thì đi. Nhưng anh hát dở thì đừng có ném dép đấy”. Tôi
trả lời cô bé.
“Không
đâu, chắc chắn anh Tiểu Mân hát rất hay!”. Tô Tô nói vẻ vô cùng tin tưởng vào
tài năng của tôi.
Nhìn
điệu bộ ngốc nghếch này tôi lại không nhịn được cười.
Cho dù
thế nào, ở bên cạnh bọn Tô Tô tôi thực sự thấy rất vui. Có lẽ, chỉ cần được ở
bên bảo vệ cho bốn người họ là tôi đã cảm thấy mãn nguyện, hạnh phúc lắm rồi.
Lúc gần
kết thúc, không biết ai dẫn đầu mà đột nhiên mọi người hò hét “anh Tiểu Mân”,
“anh Tiểu Mân”.
Tôi cầm
loa yêu cầu mọi người không hò hét nữa, nhưng lần này bọn họ không chịu nghe
lời tôi, càng hét càng to hơn, càng hét càng đồng thanh hơn. Tiếng hét vang
trời, như tiếng hò reo cổ vũ trong Đại hội thể dục thể thao.
Nhìn
dáng vẻ hưng phấn của mọi người, tôi như chìm đắm trong không khí của những
buổi tổ chức hoạt động ngày xưa. Tống Siêu đỏ mặt nhìn mọi người, có lẽ cũng
đang nhớ lại cảm giác hồi đó.
Đại
Ngưu bước lại gần tôi, nhìn mọi người, thở dài: “Anh Tiểu Mân, mọi người đều
rất nhớ anh”.
“Ừ, sau
hôm nay mọi người lại tản đi khắp nơi”. Tôi đứng nghe họ hò hét gọi tên mình,
cũng than thở.
“Hôm
nay bao nhiêu người đến ủng hộ anh vậy chắc anh cũng mãn nguyện nhỉ. Bốn năm
đại học anh quả thực đã làm được rất nhiều việc khiến mọi người cảm động cả
đời. Người ta làm chủ tịch hội sinh viên thì suốt ngày như con rùa rụt cổ lo
lắng cho tiền đồ của bản thân, không dám ho he, nhưng anh không ngại ngần gì,
chống lại cả các thầy cô, chống lại cả nhà trường để cho mọi người có một hồi
ức tuyệt đẹp”. Đại Ngưu tiếp tục nói.
Tôi
cười: “Chức chủ tịch hội sinh viên của anh là ngẫu nhiên mà có được, nếu không
phải vụ tổ chức đêm hội chào đón tân sinh viên quá hoành tráng, anh chẳng bao
giờ có thể ngờ được mình lại ngồi vào chức chủ tịch hội sinh viên. Hơn nữa,
thời sinh viên chỉ có bốn năm ngắn ngủi, hà tất phải biến nó trở nên nhàm chán
chứ”.
“Có
điều, lần này không ngờ Cố Sảnh cũng đến”. Đại Ngưu nhìn phía đối diện, nói.
“Ừ”.
Tôi gật gật đầu.
Thấy
tôi phản ứng quá bình tĩnh, Đại Ngưu hạ thấp giọng nói: “Haizz... em luôn cảm
thấy, hai người bọn anh rất đáng tiếc”.
“Tiếc
cái gì chứ?”. Tôi cố tình hỏi.
“Em nói
thật được không?”. Đại Ngưu thăm dò phản ứng của tôi.
“Nói
đi”.
“Hai
người đáng ra nên là một đôi”. Đại Ngưu nói.
Câu nói
của cậu ấy đánh trúng tim đen của tôi. Đây có lẽ không phải là suy nghĩ của một
mình Đại Ngưu, mà thực ra trong đầu những sinh viên mấy khóa thời đó, tôi và Cố
Sảnh là một đôi trời sinh”.
“Nhưng
chị dâu cũng rất được, anh đ