Hải
mấy ngày thì cứ ở đó đi”.
Cố Sảnh
có chút thất vọng, nhưng vẫn cầm chìa khóa.
Tiếp
đó, cô ấy nắm lấy tay tôi. Tôi thở dài, định gỡ tay cô ấy ra nhưng cô ấy vẫn
nắm chặt.
Chúng
tôi đi dạo xung quanh hồ. Những bóng cây loang lổ đổ trên gương mặt chúng tôi.
“Đi Bắc
Kinh cùng em nhé”. Đột nhiên Cố Sảnh lên tiếng, “Chúng mình mua một căn nhà,
hàng ngày cùng nhau đi làm. Hai năm nay, em lúc nào cũng nhớ những ngày tháng
khi còn học đại học, trái tim của em không thể chấp nhận được người khác. Em
biết anh yêu thích sách, chúng ta cùng đầu quân vào ngành xuất bản, chúng ta sẽ
là những cộng sự làm việc ăn ý nhất...”.
Lời của
cô ấy, từng câu, từng chữ gõ cửa trái tim tôi.
“Cộng
sự của anh là Trình Lộ”. Tôi ngắt lời cô ấy, “Sảnh, em đừng giữ mãi chuyện cũ
nữa. Cái gọi là hạnh phúc không thể lên kế hoạch được. Làm bạn cũng vui mà làm
đối thủ cũng thú vị. Nếu em vẫn là một Cố Sảnh lúc nào cũng thích đối đầu với
anh trước đây, thì hãy đánh bại anh ngay trên thị trường xuất bản đi”.
Cố Sảnh
nhìn tôi, đột ngột nới lỏng bàn tay.
“Nghe
bạn bè nói anh đã từng quay lại, định nhờ anh ấy chuyển lời hỏi thăm anh, chỉ
vì sợ gặp anh rồi thì không thốt nên lời, tình cảm của anh còn nhiều hay ít,
hỡi chàng trai đã làm tan vỡ trái tim em, em vẫn yêu anh say đắm. Muốn gặp anh
nhưng lại không dám đối diện, vẫn còn rất yêu nhưng phải chôn giấu tận sâu
trong đáy lòng, em chỉ có thể chôn chặt anh trong tim em, nỗi đau muốn gặp
nhưng lại không dám đối diện, làm cho nỗi nhớ anh ngày càng sâu đậm hơn...”.
Trên
loa phát thanh của trường bỗng nhiên phát bài Nghe nói tình yêu từng quay lại.
Tôi nghe lời bài hát, đi về phía cổng trường. Trái tim như bị mũi kim châm, vừa
chua xót lại vừa đau đớn.
Cố Sảnh
không đi theo tôi nữa.
Tôi
quay lại quán karaoke, mấy người họ lấy làm lạ không biết tôi bỏ đi đâu mất.
Tôi không giải thích nhiều, nói dối là đi vệ sinh, chỉ có Trình Lộ thấy sắc mặt
tôi không vui, đã ngầm đoán biết được điều gì đó.
Thấy họ
đã hát khản cả cổ, tôi đưa họ về Lam Kiều Hoa Uyển.
Vào
nhà, người thì đi tắm người thì đi thay quần áo. Tôi về phòng mình, tắm gội,
rồi lấy một bộ đồ ngủ trong tủ mặc lên người.
Đột
nhiên, tôi liếc thấy bộ đồng phục tán thủ màu trắng nằm tít ở góc trong cùng
của tủ quần áo.
Tôi lấy
nó ra, thấy tên mình được in trước ngực, màu chữ đỏ tươi vì tôi là đội trưởng.
Bọn Đại
Ngưu chưa ai vứt bỏ bộ đồng phục này, Linh Huyên khẽ mở cửa bước vào.
Cô ấy
thấy tôi cầm bộ quần áo đứng đờ một chỗ, đi đến bên tôi nhẹ nhàng cất tiếng
hỏi: “Anh đang nhớ cuộc sống thời sinh viên à?”.
Tôi
gượng cười, để lại bộ đồng phục vào trong tủ: “Chỉ là đột nhiên nhìn thấy nó
trong tủ nên bỏ ra xem thôi”.
“Hôm
nay anh vất vả rồi, mau đi ngủ sớm đi”. Cô ấy nhìn tôi ánh mắt đầy vẻ quan tâm.
“Em
cũng vậy, hôm nay các em cũng mệt rồi. Hơn nữa em còn xin nghỉ đến giúp anh
nữa”. Tôi nhìn Hiểu Linh dịu dàng xinh đẹp, nói.
“Em
tình nguyện mà”. Cô ấy nhìn tôi, than thở một câu, “Không hiểu sao, em rất
không muốn rời xa anh”.
“Sao?
Em phải đi đâu à?”. Tôi kinh ngạc nhìn cô ấy.
“Ý em
không phải vậy”. Linh Huyên lắc đầu, “Ý em là, con người ai cũng có lòng ích
kỷ. Nhưng nguyện vọng không phải lúc nào cũng có thể trở thành hiện thực”.
“Linh
Huyên, em có tâm sự gì hả?”. Tôi hỏi.
“Em
thích anh, phải làm sao đây?”. Linh Huyên ngẩng đầu lên, hỏi tôi.
Tôi
ngây người nhìn cô ấy, trái tim gần như ngừng đập.
Thấy
tôi ngây ra nhìn mình, Linh Huyên tự cười mỉa mai: “Trước đây em không hề có
cảm giác này với anh Đới Duy, nhưng hình như lần này không như lần trước. Hy
vọng em nói ra điều này không khiến anh cảm thấy khó xử”.
Tôi
nhìn Linh Huyên từ từ rời khỏi phòng mình, nằm trên giường, nhớ lại câu nói vừa
rồi của Linh Huyên.
Hai
chúng ta đã từng cùng nhau đi dạo, khuôn mặt em khẽ chạm vào ngực anh... Em
nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của anh, cũng có lúc ngây ngất. Cơn gió mùa hè đang
nhẹ nhàng thổi qua, len lỏi qua làn tóc, lướt qua vành tai...
Dáng vẻ
dịu dàng, ngây ngất của Linh Huyên khi hát trong phòng karaoke dần hiện lên
trước mắt tôi.
Trong
phòng có cảm giác rất oi bức, tôi ngồi dậy, mở cửa sổ cho không khí trong lành
ngoài vườn hoa tràn vào.
Vừa lúc
tôi mở cửa sổ thì nghe thấy tiếng nói chuyện ở phòng Trình Lộ bên cạnh.
“Hiểu
Ngưng, hôm nay cậu cũng thật quá đáng. Cậu không thấy Linh Huyên suýt nữa thì
nổi cáu à?”.
“Tớ
không cần biết Linh Huyên nghĩ thế nào, tớ chỉ muốn biết cậu nghĩ thế nào?”.
Tiếp đó là giọng nói của Hiểu Ngưng.
“Tớ
á?”. Giọng Trình Lộ hơi ngập ngừng, do dự.
“Cậu
nghĩ gì về Lương Mân?”. Hiểu Ngưng truy hỏi.
Tai tôi
bỗng nhiên dựng lên lắng nghe.
Trình
Lộ im lặng vài giây, rồi nói: “Anh ta... cảm thấy cũng tốt. Thôi cậu đừng có
dài dòng nữa, tớ muốn biết hôm nay cậu có chuyện gì?”.
Tôi
nghe không rõ lắm, nhưng hình như họ đang bất đồng quan điểm về chuyện gì đó.
“Được
rồi, coi như tớ không đủ lý trí”. Hiểu Ngưng im lặng trong phút chốc rồi hỏi
tiếp, “Cậu thực sự tin anh ấy là gay hả?”.
“Giấy
chứng nhận do bác sĩ tâm lý cấ