họn buông tha cô?
Cho dù hắn ở cùng với cô nhiều năm, cô cũng không thể khẳng định bên trong đó
có vì phần cảm kích này hay không.
“Tao nói nha, tối hôm nay so với năm ngoái còn náo nhiệt hơn nhiều. Bác trai và
bác gái mời rất nhiều người đến, lúc đó chắc chắn sẽ vô cùng đông vui.”
Tài lực hùng hậu, bối cảnh cường thế như Thạch gia mỗi năm một lần đều tổ chức
dạ tiệc. Những người ở tầng lớp thượng lưu ở Newyork đều được mời, chẳng qua
Thạch Quân Nghị vốn trời sinh khiêm tốn nên hằng năm chỉ mời một số người cố
định là bạn làm ăn và vài người bên chính phủ mà Thạch gia có quan hệ. Nhưng
năm nay thì khác, do Thạch Kinh Nhất yêu cầu, Thạch Quân Nghị đương nhiên không
dám từ chối. Cho nên năm nay Thạch gia đổi lại, rộng rãi mời khách từ thương giới,
nhất là những thanh niên tài năng tuấn tú đến tham dự tiệc.
Nhìn tình hình này, Đồng Giai Thiến đoán nhất định là vì Sắc Vi còn vài tháng
nữa sẽ tốt nghiệp đại học, bác trai sợ cô ta có bạn trai ở Pháp sẽ ở lại đó
không chịu về nhà nên dứt khoát giới thiệu đối tượng cho con gái, bắt con gái
sau khi tốt nghiệp phải về Newyork làm việc.
Nhưng mà phải làm thật khéo, nếu không với tính khí của cô ta như thế chỉ sợ
sẽ huyên náo hỏng hết mọi chuyện. Phải biết cá tính Thạch Sắc Vi vừa kiêu ngạo
lại độc lập, ghét nhất có ai đó sắp xếp cuộc sống của cô.
Nhưng mà, nếu như sau hôm nay cô ta kiếm được người đàn ông tốt để qua lại cũng
không tệ. Nhưng mà người đàn ông tốt nhất trên đời đã bị Đồng Giai Thiến này
tóm về rồi, ha ha. (Cười
đi bé, sau bị đá còn đau hơn đó).
Bữa tiệc năm mới của Thạch gia được cố định tổ chức ở khu biệt thự phía Đông
Newyork.
Con đường tư nhân rộng rãi đã sớm được quét dọn sạch sẽ, từng chiếc xe sang
trọng được sắp xếp ở bãi dường như không thể thấy cuối bãi ở đâu. Đi đến cửa
chính là tiếng âm nhạc nhẹ nhàng dễ nghe vang lên. Tám giờ đúng, tiệc tối bắt
đầu.
Đại sảnh xa hoa mà cao nhã được bày thức ăn phong phú và được bày lên vô cùng
đẹp mắt, phục vụ vô cùng lễ độ, mỗi vị khách quý đều là thương nhân nổi tiếng
trên thương trường, phi phú tức quý (không giàu thì tài), giá trị con người bất
phàm cho nên bữa tiệc này tuyệt đối là tiêu chuẩn của bữa tiệc thượng lưu.
Mặc dù khách khứa tập trung lại nhưng không ồn ã, những người quen biết thì
chào hỏi lẫn nhau, nhẹ giọng nói chuyện phiếm, không khí thân mật mà ấm áp.
Thân là gia chủ của Thạch thị, vợ chồng Thạch thị luôn nở nụ cười thân thiết
với mọi người xung quanh, người hiếm khi xuất hiện như Thạch Quân Nghị cũng
mang theo vị hôn thê xinh đẹp hàn huyên với bạn bè trên thương giới. Mà đêm nay
hấp dẫn mọi người nhất chính là thiên kim tiểu thư của Thạch gia Thạch Sắc Vi.
Cô mặc lễ phục màu đỏ tươi, thiết kế đơn giản nhưng đủ để tôn lên hết vóc người
hoàn mỹ. Làn váy như một bông hoa đang nở, bắp đùi thon dài như muốn câu dẫn
người. Tối nay cô như một ngọn lửa cuồng dã sáng rỡ khoác tay Thạch phu nhân lễ
phép chào hỏi khách khứa.
Bên cạnh cô còn có một chàng trai trẻ tuổi vô cùng anh tuấn, nếu quen biết với
Thạch gia thì sẽ biết đó là cậu con nuôi của họ Thạch, Triệu Tử Hiển, những năm
trước hắn đều ngoan ngoãn ngồi một mình một chỗ, sao năm nay lại đứng bên cạnh
vợ chồng Thạch thị?
Chẳng lẽ Thạch gia định đem hắn công khai giới thiệu cho mọi người? Nghĩ thì có
vẻ thật là tốt, nhưng trên thực tế...
“Sắc Vi, Tử Hiển, đây là Nhiếp chủ tịch của tập đoàn Hoàn Cầu cùng con
trai là Thiên Minh.” Thạch phu nhân vỗ nhẹ tay con gái: “Thiên Minh tốt nghiệp
MBA của Havard, nó giúp bác Nhiếp quản lý công ty rất thành công, ngay cả anh
trai của con cũng khen nó là đứa có tài, có cơ hội các con nên học hỏi làm quen
một chút. Thiên Minh, đây là Sắc Vi và Tử Hiển.”
“Bác gái, bác kêu cháu là Kevin là được rồi.”
Thạch Kính Nhất rất tự nhiên cùng hàn huyên với Nhiếp Chủ tịch. Thạch phu nhân
nở nụ cười thân thiết mà thỏa đáng đem con gái mình giới thiệu cho vị tuổi trẻ
tài cao Nhiếp Thiên Minh.
“Đúng rồi, Sắc Vi, con không phải đang muốn mở công ty sao? Vừa lúc Kevin có
quản lý một công ty thời trang, danh tiếng vô cùng tốt, hai đứa có thể trao đổi
với nhau nha.”
“Thạch tiểu thư muốn làm về thời trang sao?” Bị sắc đẹp của Thạch tiểu thư mê
hoặc, Nhiếp Thiên Minh lập tức cười đến ngơ ngẩn: “Thật không ngờ Thạch tiểu
thư như vậy mà có thể làm được.”
“Sao lại gọi là Thạch tiểu thư, mọi người đều là chỗ quen thân, gọi là Sắc Vi
là được rồi.” Thạch phu nhân ưu nhã quay đầu, hòa ái phân phó: “Tử Hiển, con
cũng nên học tập Kevin cho tốt, nó mặc dù xuất thân thế gia nhưng tính tình tốt
lại không kiêu ngạo, con cũng nên trò chuyện cùng.”
“Vâng” Triệu Tử Hiển lên tiếng, giọng rất lễ độ.
Thạch phu nhân hài lòng gật đầu, ánh mắt nhìn hắn đầy vẻ hiền lành và thương
yêu. Người ở bên ngoài nhìn vào cứ nghĩ là gia đình mẫu từ tử hiếu (mẹ hiền,
con ngoan), nhi tuấn nữ mĩ (con trai đẹp trai, con gái xinh đẹp), thật đáng
ghen tị.
Suốt cả đêm, Thạch phu nhân nắm chặt tay Thạch Sắc Vi đem cô tự nhiên mà đi
giới thiệu cho vô số người, một đống đàn ông anh tuấn trẻ
